Cả bàn đều ăn, lắng hai họ đàm phán cổ phần một cách giản dị tự nhiên, cả hai đều nhiều lời vô nghĩa, chỉ trực tiếp đưa một con .
Mọi đều đang chờ Hạ Thanh Thanh báo một con mới, nhưng Hạ Thanh Thanh vẫn lặp một , "5%."
Đến đây, Trương Tông Nghĩa cũng giới hạn cuối cùng của Hạ Thanh Thanh, mặc cả nữa, lập tức chốt hạ, "Được! Vậy 5%."
Đây là mức cao nhất mà Hạ Thanh Thanh và Phương Quảng An thương lượng, nếu Trương Tông Nghĩa thật sự hét giá trời, họ e rằng cũng sẽ từ bỏ con đường .
Hạ Thanh Thanh mắt cong cong nâng ly rượu vang đỏ, khẽ nghiêng về phía Trương Tông Nghĩa, "Cảm ơn Trương! kính ."
Trên bàn cơm, chỉ Hạ Thanh Thanh và Trương Tông Nghĩa hai cạn chén giao bôi.
Trương Tông Nghĩa, trông vẻ lợi hại , t.ửu lượng thì đành, còn vô cùng kinh ngạc với t.ửu lượng của Hạ Thanh Thanh, cùng Trương Tông Nghĩa đối ẩm mấy vòng, mà hề dấu hiệu say rượu, chỉ là gò má trắng ngần hiện lên sắc hồng say đắm lòng .
"Anh Trương, thời gian còn sớm, những gì chúng cần cũng gần hết, chúng xin phép phiền nghỉ ngơi, về chỗ ở."
Hạ Thanh Thanh đồng hồ tay, cáo từ Trương Tông Nghĩa.
Trương Tông Nghĩa chằm chằm dung nhan khi uống rượu càng thêm kiều mị của cô, "Hạ đồng chí nếu chê, một chỗ thể cho các cô nghỉ một đêm."
"Không , bữa cơm hôm nay khiến Trương tiêu pha , chúng đặt chỗ ở, cách đây cũng xa, sẽ phiền Trương nữa."
Hạ Thanh Thanh trực tiếp từ chối Trương Tông Nghĩa, Trương Tông Nghĩa cũng cưỡng cầu, với A Bân đang đối diện cạnh cửa: "A Bân, phái xe đưa Hạ đồng chí và các cô về chỗ ở."
Hai bên trao đổi thông tin liên lạc, đoàn Hạ Thanh Thanh liền cáo từ rời .
Trương Tông Nghĩa bóng dáng Hạ Thanh Thanh bước vững vàng, lẩm bẩm mở lời, "Người phụ nữ thật sự thú vị, tuổi lớn, xử sự táo bạo khéo léo, như thể quen thuộc với chuyện ăn, t.ửu lượng cũng tệ, căn bản giống một phụ nữ vẫn luôn ở hòn đảo nhỏ xa xôi."
Mỹ nữ Lily dựa vai Trương Tông Nghĩa, giọng mềm mại, ngọt ngào, "Anh Trương, hứng thú với phụ nữ ?"
Trương Tông Nghĩa nửa nheo đôi mắt hẹp dài, nhấp một ngụm rượu vang đỏ trong ly, "Quả thật hứng thú."
Lily nâng ngón tay vẽ vòng tròn n.g.ự.c Trương Tông Nghĩa, "Anh Trương, chồng con , từ đến nay sẽ động chạm đến phụ nữ chồng mà."
Ánh mắt Trương Tông Nghĩa tối sầm , nắm lấy bàn tay thành thật của Lily, "Ai động chạm đến cô ? Đối với một phụ nữ hứng thú nhưng chỉ mỗi cách ngủ với cô ."
Tay Lily chút đau, hờn dỗi oán trách : "Ai nha, Trương, đau !"
Trương Tông Nghĩa buông lỏng tay Lily, ngửa đầu uống một ngụm rượu lớn, cúi đầu hôn lên đôi môi đỏ tươi của Lily.
"Lily, em thích đau em ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ra-dao-tuy-quan-quan-quan-cang-nhin-cang-khong-xong/chuong-414-ganh-nang-ngot-ngao.html.]
……………………
Nga
Đoàn Hạ Thanh Thanh xe của Trương Tông Nghĩa trở về nhà khách.
Ngồi ô tô con một lúc, mùi rượu mà Hạ Thanh Thanh vẫn luôn kìm nén liền dâng lên, khi xuống xe suýt chút nữa vững, bước chân loạng choạng mấy bước.
Phương Quảng An từ một chiếc xe khác xuống vội tiến lên, đưa tay đỡ cánh tay Hạ Thanh Thanh, "Hạ đồng chí, cô chứ?"
Hạ Thanh Thanh nhíu c.h.ặ.t mày, chịu đựng dày cồn cào, xua tay với Phương Quảng An, " ."
Hàn Tía Tô đến, tiếp quản vị trí của Phương Quảng An, "Hạ đồng chí uống rượu nhiều, cần pha chút nước mật ong cho cô uống, nếu buổi tối thể sẽ khó chịu dày."
"Vậy tìm mật ong, cô đỡ Hạ đồng chí về phòng nghỉ ngơi , hôm nay việc ăn thể chốt là nhờ cô cả, cô thật sự vất vả ."
Hàn Tía Tô gật đầu, "Phương đồng chí, yên tâm , nhất định sẽ chăm sóc Hạ đồng chí."
Phương Quảng An chào hỏi những khác, tự tìm mật ong.
Hàn Tía Tô dìu Hạ Thanh Thanh về phòng khách sạn của họ.
Hạ Thanh Thanh hậu tri hậu giác phát hiện bước chân chút phiêu, cô hôm nay uống rượu thật cũng tính là nhiều, là lượng sẽ say ở đời .
lẽ cơ thể đầu tiên uống rượu, t.ửu lượng chỉ kế thừa một nửa, may mà ý thức của cô vẫn tương đối tỉnh táo.
"Hàn đồng chí, phiền cô ."
Hạ Thanh Thanh chớp đôi mắt say ngủ, với Hàn Tía Tô đang đỡ .
"Phiền toái gì chứ, Hạ đồng chí, cô thật đúng là nữ trung hào, mà thể cùng một thương nhân Hồng Kông đấu rượu, nếu đổi là , một ly gục ."
Hàn Tía Tô sắp xếp Hạ Thanh Thanh thỏa giường, "Cô nghỉ ngơi cho , rót cho cô chút nước ấm, nôn thì cứ gọi ."
Hạ Thanh Thanh giường lắc đầu, "Sẽ nôn , bình rượu vang Pháp đáng giá lắm!"
Hàn Tía Tô "phụt" một tiếng , cũng Hạ Thanh Thanh đang lời say lời thật lòng, khi uống rượu quả thực giống như một đứa trẻ.
"Được, nôn là nhất."
Buổi tối Hạ Thanh Thanh uống nước mật ong mà Phương Quảng An tìm , Hàn Tía Tô hầu hạ lau mặt một phen, nhanh liền ngủ say như c.h.ế.t.