"Xé nát cái miệng thối của cô xong, dùng tiền đó để chữa trị."
Hành động và lời ngoài dự đoán của Hạ Thanh Thanh khiến tất cả trong phòng duyệt bản thảo đều c.h.ế.t lặng.
Cằm Chu Điềm Điềm bóp đau điếng. Cô ngàn vạn ngờ Hạ Thanh Thanh dám động thủ ngay mặt đồng nghiệp, đến cả sự hòa khí xã giao bên ngoài cũng lười duy trì.
"Cô... cô buông tay !"
Chu Điềm Điềm ú ớ kêu lên, giơ tay cào cấu cánh tay Hạ Thanh Thanh, móng tay sắc nhọn găm da thịt đối phương.
Hạ Thanh Thanh càng bóp c.h.ặ.t hơn, ý định buông tha.
Chu Điềm Điềm đau đến mức hét lên. Sao tay con ả Hạ Thanh Thanh khỏe thế? Cô đau ? Mình dùng móng tay cấu thịt nó mà nó vẫn buông.
Ngô Tiểu Lộ cơn hoảng hốt liền hít một ngụm khí lạnh, vội vàng chạy tới can ngăn.
"Tiểu Hạ, chuyện gì từ từ , đừng động thủ mà!"
Cô khuyên cố gỡ tay Chu Điềm Điềm . Trên cánh tay Hạ Thanh Thanh xuất hiện vài vết xước rướm m.á.u do móng tay cào, Ngô Tiểu Lộ để Chu Điềm Điềm tiếp tục thương chị em của .
Những khác trong phòng cũng vây , một câu một câu khuyên giải, nhưng tuyệt nhiên ai kéo Hạ Thanh Thanh .
Bọn họ nhịn Chu Điềm Điềm mấy ngày nay . Từ lúc Hạ Thanh Thanh xin nghỉ Việt Châu, Chu Điềm Điềm thường xuyên nhân lúc chuyện phiếm để bóng gió Hạ Thanh Thanh.
Hạ Thanh Thanh việc ở trạm phát thanh ba năm, cô là thế nào đều rõ, chẳng ai Chu Điềm Điềm đặt điều. Chỉ là ngại quan hệ họ hàng giữa hai , Ngô Tiểu Lộ nhắc nhở Chu Điềm Điềm vài , bảo cô bớt nhai nhai chuyện lưng khác. Chu Điềm Điềm dường như đến nghiện, bới móc đời tư Hạ Thanh Thanh thì chịu . Sau mỗi khi cô mở miệng , đều lờ .
Ai cũng cảm thấy Hạ Thanh Thanh nổi giận là đúng. Đổi là bất kỳ ai, khi x.úc p.hạ.m như cũng sẽ nổi điên thôi.
Nga
"Cô sai ?"
Giọng Hạ Thanh Thanh lạnh lùng vang lên. Chu Điềm Điềm cô thì thôi , đằng còn dám lôi cả Triệu Diễm Bình . Mẹ cô đối xử với cô như , thế mà Chu Điềm Điềm những ơn còn lấy oán báo ân.
Hạ Thanh Thanh thực sự dùng thủ pháp Cố Dục Hằng dạy để tháo khớp hàm của ả .
Lúc Chu Điềm Điềm nước mắt lưng tròng. Cô định giơ chân đá Hạ Thanh Thanh, nhưng chân cũng khác đè .
Đám can ngăn thế? Sao đè mà ai kéo Hạ Thanh Thanh? Rõ ràng là nó động thủ cơ mà!
" hỏi cô đấy, sai ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ra-dao-tuy-quan-quan-quan-cang-nhin-cang-khong-xong/chuong-397-dan-mat.html.]
Hạ Thanh Thanh tăng thêm vài phần lực đạo, ánh mắt hung ác chằm chằm Chu Điềm Điềm.
Mọi trong trạm phát thanh đầu tiên thấy Hạ Thanh Thanh giận dữ đến mức , ai nấy đều thầm kinh ngạc. Hóa Hạ Thanh Thanh ngày thường hòa nhã, hiền lành cũng lúc đáng sợ như .
Chu Điềm Điềm cảm thấy cằm sắp trật khớp đến nơi. Hảo hán chịu thiệt mắt, cô cam lòng gật đầu lia lịa, miệng khép , lời cũng chẳng thốt nên lời.
"Sau còn để thấy cô nhắc đến , sẽ khiến cô chỉ thể há mồm chảy nước miếng trạm xá tìm bác sĩ đấy!"
Hạ Thanh Thanh gằn từng chữ cảnh cáo xong mới dùng sức hất cằm Chu Điềm Điềm .
Chu Điềm Điềm hai tay ôm lấy cái cằm đau nhức, thử cử động khớp hàm vài cái, ngước mắt phẫn hận Hạ Thanh Thanh.
"Hạ Thanh Thanh, cô điên ! chẳng qua chỉ sự thật thôi."
"Sự thật?"
Hạ Thanh Thanh khẩy: " khuyên cô nên tự cân nhắc xem lời cô sự thật . Cha cô - Chu Cương c.h.ế.t như thế nào, chẳng lẽ trong lòng cô rõ ?"
Hạ Thanh Thanh Chu Điềm Điềm bằng ánh mắt sắc bén, cố tình câu đó để thăm dò.
Chu Điềm Điềm rõ ràng cứng đờ . Hình ảnh chìm dần xuống đáy sông hiện lên mắt, trong lòng cô dâng lên một nỗi hoảng loạn tột độ. Hạ Thanh Thanh là ý gì? Về cái c.h.ế.t của Chu Cương, chẳng lẽ cô gì đó?
Không! Không thể nào! Tối hôm đó con đường rõ ràng ai, cô thể nào là đẩy Chu Cương xuống sông.
Chu Điềm Điềm nuốt nước bọt, cố gắng trấn tĩnh : "Bố... bố say rượu trượt chân ngã xuống sông qua đời, đương nhiên ."
Ánh mắt Hạ Thanh Thanh Chu Điềm Điềm trở nên thâm sâu dị thường: "Cô là . Quản cho kỹ cái miệng của , đừng nghĩ đến việc đổ cái c.h.ế.t của lão say rượu đó lên đầu ."
Nói xong, Hạ Thanh Thanh thèm để ý đến Chu Điềm Điềm nữa, kéo ghế xuống bàn việc của , bắt đầu xem bản thảo phát thanh hôm nay.
Những khác thấy cuộc tranh chấp rốt cuộc cũng kết thúc liền tản việc của .
Ngô Tiểu Lộ kéo ghế sát gần Hạ Thanh Thanh, liếc Chu Điềm Điềm đang hậm hực, hạ giọng : "Tiểu Hạ, mắt của cháu trai Cố phó đoàn trưởng chán thật đấy, cưới một cô vợ thích đặt điều thị phi như thế chứ?"
Hạ Thanh Thanh đầu cũng ngẩng lên, trả lời: "Mắt của đúng là gì, nhưng mà nồi nào úp vung nấy, khác cũng chẳng quản ."