Ngô Tiểu Lộ tay mắt lanh lẹ, đỡ lấy xấp giấy bản thảo sắp rơi tay Hạ Thanh Thanh, vẻ mặt hóng hớt.
"Tiểu Hạ, cô gái là ai thế? Sao gọi em là mợ út?"
Khóe mắt Hạ Thanh Thanh liếc qua hành lang, thấy bóng dáng Chu Điềm Điềm , chắc là cô văn phòng tìm Trạm trưởng Uông .
"Cô là đối tượng của một đứa cháu họ xa bên nhà chồng em, khả năng sẽ trở thành đồng nghiệp của chúng đấy."
Ngô Tiểu Lộ tò mò ngó nghiêng: "Thế ? Lại còn là bậc con cháu nhà em nữa, chị chiếu cố cô thật mới ."
Hạ Thanh Thanh nhạt gì. Cô hứng thú lưng khác. Bản tính Chu Điềm Điềm thế nào, ở chung lâu ngày tự nhiên sẽ lộ thôi, ai thể sống mãi lớp mặt nạ giả tạo .
Phải công nhận là Chu Điềm Điềm cũng chút bản lĩnh cầm b.út. Cô thử bản thảo ngay mặt Trạm trưởng Uông, khiến bà vô cùng hài lòng, lập tức quyết định tuyển dụng.
Nga
Hiện tại đảo Minh Quang còn như xưa, những trẻ chút bản lĩnh đều rời đảo phát triển sự nghiệp, vị trí biên tập viên bỏ trống lâu lấp . Lúc thích hợp, Uông Mẫn tự nhiên nắm bắt ngay.
Chu Điềm Điềm dễ dàng công việc biên tập viên ở trạm phát thanh, một tháng lương 32 đồng, còn nhiều hơn cả tiền phụ cấp lính của Lục Vân Thành. Lần coi như cô nở mày nở mặt, để Lục Vân Thành còn lấy chuyện hai thi trượt đại học mà chèn ép cô nữa.
Lục Vân Thành cũng ngờ cô tìm việc nhanh như , còn thực sự trạm phát thanh. Trong lòng cũng mừng cho Chu Điềm Điềm, dù cô cũng là vợ , Lục Vân Thành vẫn hy vọng cô sống .
"Điềm Điềm, em sẽ việc cùng mợ út. Em cũng mợ út vì chuyện của ba em mà thích em, lúc em nhớ chú ý một chút, đừng chuyện gì khiến mợ út vui."
Lục Vân Thành mang theo đồ ăn ngon từ nhà ăn về để chúc mừng Chu Điềm Điềm tìm việc, kìm mở miệng nhắc nhở vài câu.
lời của tâm trạng đang của Chu Điềm Điềm tụt dốc phanh. Cô cầm đôi đũa trong tay đập mạnh xuống bàn.
"Lục Vân Thành, ý gì? Hóa còn sắc mặt Hạ Thanh Thanh mà sống ? Cô vui thì tránh xa cô chắc? Cô là Hoàng thái hậu mà quản ? Sau đều là đồng nghiệp cùng trạm, ai cao quý hơn ai chứ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ra-dao-tuy-quan-quan-quan-cang-nhin-cang-khong-xong/chuong-386-vo-chong-cai-va.html.]
Lục Vân Thành nắm lấy tay Chu Điềm Điềm, ôn tồn trấn an: "Anh ý đó, chỉ hy vọng hai thể chung sống hòa bình thôi. Em cũng bớt giống như ở nhà út , năng lung tung, gây khó chịu cho mà bản cũng chẳng lợi lộc gì."
"Được lắm Lục Vân Thành, chính là sợ Hạ Thanh Thanh khó chịu đúng ? Anh quan tâm cô đến thế cơ ?"
Chu Điềm Điềm nổi trận lôi đình, khỏi liên tưởng đến thái độ đổi của Lục Vân Thành đối với Hạ Thanh Thanh, trong lòng càng thêm ghen ghét: "Có nối tình xưa ? Cái loại phụ nữ mà lúc nào cũng lởn vởn trong lòng , trêu chọc ngứa ngáy khó nhịn ? Có bản lĩnh thì mà giành giật với út ! Ở đây giáo huấn cái gì?"
Tiếng mắng của Chu Điềm Điềm càng lúc càng lớn. Tường nhà ký túc xá thanh niên trí thức cách âm gần như bằng , tuy rằng hai bên phòng họ ai ở, nhưng cũng chừng âm thanh truyền xa khác thấy.
Lục Vân Thành sắc mặt xanh mét bịt miệng Chu Điềm Điềm , còn đề phòng cô c.ắ.n .
"Chu Điềm Điềm, em phát điên cái gì thế? Anh nối tình xưa bao giờ? Nếu buông bỏ cô thì kết hôn với em? Nếu em tin tưởng , cứ mãi nghi ngờ như , thì hai dứt khoát đừng sống chung nữa! Nhân lúc hiện tại con cái, giải thoát cho !"
Lục Vân Thành cũng nổi nóng. Sự vô lý lặp lặp của Chu Điềm Điềm khiến chịu đựng đủ . Cứ nghĩ lính xong hai ít gặp , cách sẽ tạo cái , tình cảm thể bền c.h.ặ.t hơn, ngờ vẫn cứ gà bay ch.ó sủa như thế .
Ba năm nay ồn ào cãi vã, đây là đầu tiên Lục Vân Thành đề nghị ly hôn với Chu Điềm Điềm.
Thần sắc Chu Điềm Điềm cứng đờ, ý thức quá lời. Cô kéo tay Lục Vân Thành xuống, ủy khuất : "Anh Vân Thành, em sợ nhất là còn tình cảm cũ với Hạ Thanh Thanh mà. Anh còn nhắc đến cô mặt em, thế chẳng khác nào đ.â.m d.a.o tim em ? Em... là do em quá thiếu cảm giác an , quá yêu nên mới như . Tại hiểu cho em?"
Lục Vân Thành quá quen với chiêu của Chu Điềm Điềm. Cứ hễ thật sự nổi giận là cô giả vờ đáng thương nịnh nọt, nhưng đó vẫn chứng nào tật nấy.
"Điềm Điềm, những lời nhiều . Anh đối với Hạ Thanh Thanh còn tình cảm cũ, từng ! Nếu em còn nhắc chuyện mặt nữa, hai ly hôn!"
Lục Vân Thành gầm lên câu cuối cùng, phẫn nộ dậy sập cửa bỏ .
Chu Điềm Điềm cánh cửa phòng đóng sầm cái "Rầm", m.ô.n.g cũng chẳng thèm nhích, cầm lấy đôi đũa bàn tự ăn cơm.