Cậu lính cần vụ khi đưa hai đến nơi vẫn luôn ngoài cửa, thấy lời Chu Điềm Điềm bên trong, miệng khinh thường lầm bầm: "Chỉ là một tân binh, gì tư cách mang nhà theo tùy quân, đến khu gia thuộc còn chẳng ở mà cứ như là vợ sĩ quan bằng."
Trên mặt Bí thư Lương cũng chút hổ, nhưng ông chấp nhặt với Chu Điềm Điềm, vẫn : "À là hiểu lầm, tham gia thi đại học mà. Thanh niên trí thức chỗ chúng năm ngoái cũng khối thi, đại học đấy. Đồng chí Chu là năm ngoái kịp đăng ký ?"
Câu hỏi của Bí thư Lương quả thực là chọc đúng chỗ đau của Chu Điềm Điềm.
Chu Điềm Điềm vẻ mặt phẫn nộ Bí thư Lương: "Bác , chuyện riêng tư của khác bác đừng hỏi nhiều như . Trong căn phòng cái gì cũng , dùng nước với vệ sinh thì ?"
Dù là tính như Bí thư Lương, thấy câu hỏi cộc lốc của Chu Điềm Điềm, nụ mặt cũng chút giữ .
Lục Vân Thành sa sầm mặt mũi quở trách Chu Điềm Điềm: "Điềm Điềm, chuyện với Bí thư Lương như thế?"
"Làm ? gì đúng ? Chẳng qua chỉ hỏi nước với nhà vệ sinh ở thôi mà."
Chu Điềm Điềm ghét nhất là Lục Vân Thành hung dữ với , huống chi còn là mặt ngoài, liền cam lòng yếu thế mà bật .
Lục Vân Thành tức đến xanh cả mặt, vẫn là Bí thư Lương giảng hòa: "Thôi thôi, đều bớt tranh cãi . Phòng nước và nhà vệ sinh đều ở bên ngoài ký túc xá, dẫn cô xác nhận một chút."
Bí thư Lương xong liền xoay khỏi ký túc xá.
Lục Vân Thành phất tay với Chu Điềm Điềm, cũng theo ngoài.
Chu Điềm Điềm nhỏ giọng "phi" một tiếng bóng lưng hai , mới miễn cưỡng ngoài.
Lúc nhận diện phòng nước và nhà vệ sinh, Chu Điềm Điềm liên tục oán thán.
"Phòng nước cách ký túc xá xa thế? lấy nước còn bộ rõ lâu. Cái nhà xí cũng quá cũ nát ! Cảm giác như cái hố xí từ mấy trăm năm , cũng tu sửa ?"
Sắc mặt Bí thư Lương lạnh xuống. Trước thanh niên trí thức tới đảo tuy cũng nuông chiều từ bé, nhưng dám oán thán ngay mặt ông thế thì ông từng thấy bao giờ.
Huống chi phòng nước là mới xây mấy năm khi đảo nước máy, cách ký túc xá thanh niên trí thức đến 10 mét, giống như Chu Điềm Điềm là bộ rõ lâu.
Nhà vệ sinh tuy niên đại xa xưa, nhưng ngày nào cũng dọn dẹp, tuy mùi thì tránh khỏi nhưng cũng đến mức khó coi như lời Chu Điềm Điềm .
Dẫn bọn họ nhận xong phòng nước và nhà vệ sinh, Bí thư Lương liền lập tức còn việc bận, lấy cớ rời .
Chu Điềm Điềm một tấm phản giường, ngẩng đầu Lục Vân Thành đang chất đống hành lý góc tường.
"Anh Vân Thành, trải giường qua loa chút báo danh . Em mấy ngày nay xe tàu, mệt sắp c.h.ế.t , xuống nghỉ một lát."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ra-dao-tuy-quan-quan-quan-cang-nhin-cang-khong-xong/chuong-374-ke-ao-tuong.html.]
Lục Vân Thành đưa lưng về phía Chu Điềm Điềm, ném cái túi trong tay góc tường, giọng lạnh lùng : "Tự cô trải giường , giờ cũng còn sớm, cùng đồng chí ngoài cửa về đơn vị báo danh đây."
Nói xong sải bước thẳng ngoài phòng.
"Này !" Chu Điềm Điềm gọi liền mấy tiếng, Lục Vân Thành đều đầu .
Cô gấp tức lười dậy, chỉ thể gào to: "Vậy báo danh xong về nhớ mang cho em chút gì ăn nhé, em đói !"
Lục Vân Thành "rầm" một tiếng đóng sầm cửa phòng , ngăn cách tiếng gọi của Chu Điềm Điềm, thở phào nhẹ nhõm một dài, mới với lính cần vụ đang đợi một bên: "Đồng chí, ngại quá, để đợi lâu, giờ theo báo danh."
Sau khi Lục Vân Thành , Chu Điềm Điềm ván giường cứng ngắc một lúc, ngáp đến mức nước mắt chảy từ khóe mắt.
Cô hiện tại nuôi béo lên chút, động đậy là mệt chịu nổi, lúc càng buồn ngủ đến mức mắt mở .
Chu Điềm Điềm miễn cưỡng dậy, từ trong đống hành lý ở góc tường lôi ga trải giường và chăn đệm, trải qua loa một cái xuống.
Cô bận rộn một lúc, xuống ngủ , trằn trọc giận dỗi.
Cô trời xui đất khiến xuyên thế giới do chính sáng tạo , trở thành nữ chính của câu chuyện, mà chuyện đều thuận lợi, thừa kế thể chất "cá chép may mắn" của nữ chính nguyên tác.
Trừ việc thuận lợi gả cho Lục Vân Thành , những chuyện khác chuyện nào theo cốt truyện trong sách cả.
Thi đại học , Lục Vân Thành cùng cô Bắc Kinh, ngược bố chồng đuổi tới cái đảo Minh Quang lính.
Nga
Vừa nghĩ đến việc Hạ Thanh Thanh cũng tùy quân ở đảo Minh Quang, Chu Điềm Điềm đời nào chịu để Lục Vân Thành tới đây một .
Từ khi Hạ Thanh Thanh gả cho Cố Dục Hằng, Chu Điềm Điềm liền phát hiện thái độ của Lục Vân Thành đối với phụ nữ trở nên khác lạ.
Chu Điềm Điềm thỉnh thoảng oán thầm Hạ Thanh Thanh, Lục Vân Thành đều sẽ mất kiên nhẫn bảo cô bớt mồm bớt miệng .
Đàn ông, quả nhiên đều là cái gì mới là nhất.
Chu Điềm Điềm lóc loạn, bắt bố chồng nghĩ cách đưa cả đảo Minh Quang.
Cô Hạ Thanh Thanh sinh một cặp song sinh. Phụ nữ trải qua sinh nở, tránh khỏi dáng biến dạng, song t.h.a.i càng cho cái bụng chằng chịt vết rạn, thêm sinh cho con b.ú ngủ ngon giấc.