Ra Đảo Tuỳ Quân, Quan Quân Càng Nhịn Càng Không Xong - Chương 369: Hạnh phúc viên mãn

Cập nhật lúc: 2026-02-18 15:16:36
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hạ Thanh Thanh yếu ớt vươn tay, chạm nhẹ miếng băng gạc dán mặt Cố Dục Hằng.

"Mặt thế?"

Cố Dục Hằng trả lời nhẹ bẫng: "Lúc nhiệm vụ cẩn thận quẹt một đường thôi."

Hạ Thanh Thanh sờ sờ cằm Cố Dục Hằng: "Anh bao lâu cạo râu? Sao râu ria lởm chởm thế ?"

Cố Dục Hằng khẽ: "Anh cũng chẳng nhớ rõ bao lâu, chắc vài ngày . Sao thế? Ghét bỏ râu của chồng em ?"

Hạ Thanh Thanh cảm nhận xúc cảm thô ráp của đám râu xanh đen đ.â.m tay, khẽ lắc đầu: "Không chê, râu trông cũng soái."

Cố Dục Hằng hôn nhẹ lên trán Hạ Thanh Thanh: "Không chê là . Thanh Thanh, em vất vả , ngủ một lát , chuyện cứ giao cho ."

Hạ Thanh Thanh ngủ một giấc li bì đến mức trời đất tối tăm. Cô lờ mờ cảm nhận bế sang một chiếc giường khác, cảm nhận khăn ấm lau , thấy tiếng em bé , nhưng mệt đến mức mở nổi mắt.

Sau khi sinh xong, cô chỉ kịp con một cái.

Thân đỏ hỏn nhăn nheo, giống như hai chú chuột con, xí vô cùng. Thật thể tin nổi hai cục bột nhỏ xíu đó là con của cô và Cố Dục Hằng, sẽ hai đứa nhóc tì nãi thanh nãi khí gọi cô là , đúng là một chuyện thần kỳ.

Khi Hạ Thanh Thanh tỉnh nữa, trời bên ngoài tối đen, trong phòng bệnh chỉ bật một ngọn đèn nhỏ.

Cố Dục Hằng đang gục đầu bên mép giường cô. Ở một chiếc giường bệnh khác, Triệu Diễm Bình và Vương Thục Hồng mỗi co ro một đầu. Cố Kiến Lương trong phòng bệnh, chắc là về nhà .

Ở lối nhỏ đặt hai chiếc nôi, hai em bé bên trong cũng đang ngủ ngon lành.

Hạ Thanh Thanh dậy để ngắm hai bảo bối nhỏ của .

cử động, Cố Dục Hằng đang gục ngủ liền tỉnh giấc.

Anh vội vàng đỡ lấy Hạ Thanh Thanh, giúp cô dậy, giọng khàn khàn từ tính đặc trưng của mới ngủ dậy.

"Thanh Thanh, em tỉnh ? Có chỗ nào thoải mái ?"

Hạ Thanh Thanh lắc đầu: "Em vẫn , chỉ là lúc sinh con chắc dùng sức quá nên tay chân đều nhức mỏi rã rời."

"Lát nữa xoa bóp cho em. Bây giờ đói ? Có ăn chút gì ?"

Nga

Hạ Thanh Thanh gật đầu, khẽ : "Em giờ đói đến mức thể ăn hết cả một con voi."

Cố Dục Hằng xoa đầu cô: "Thật là vất vả cho em. Trong cặp l.ồ.ng cháo cá lát ba nấu, rót chút nước nóng hâm cho em nhé."

Cố Dục Hằng định xoay xách phích nước ở cuối giường thì Hạ Thanh Thanh nắm tay kéo .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ra-dao-tuy-quan-quan-quan-cang-nhin-cang-khong-xong/chuong-369-hanh-phuc-vien-man.html.]

Anh đầu, nghiêm túc sâu mắt Hạ Thanh Thanh: "Sao thế?"

Hạ Thanh Thanh nhoẻn miệng : "Lão Cố, thể bình an trở về thật quá."

Cố Dục Hằng bóp nhẹ bàn tay mềm mại của cô, ý tràn ngập khóe môi: "Anh hứa với em , nhất định sẽ ."

Hạ Thanh Thanh buông tay Cố Dục Hằng . Trong lúc Cố Dục Hằng hâm cháo, cô mới dịp quan sát kỹ hai đứa con sinh .

Mới qua vài tiếng đồng hồ mà hai đứa trẻ chút đổi, làn da còn đỏ hỏn nhăn nheo như lúc mới sinh, mà trắng trẻo mềm mại như hai cái bánh bao nhỏ.

Hạ Thanh Thanh đứa bé cái đầu to hơn một chút, môi mỏng hơn một chút, khẽ hỏi: "Con là trai ? Sau bắt nạt em gái đấy nhé!"

giơ tay cẩn thận chạm khuôn mặt non mềm của chiếc bánh bao nhỏ còn : "Em gái , chuyện gì cứ tìm trai chống lưng cho con."

Cố Dục Hằng xuống bên cạnh Hạ Thanh Thanh, ôm đầu cô dựa vai , cùng cô ngắm hai đứa trẻ đang ngủ say trong nôi. Lần đầu tiên cảm nhận sâu sắc đến thế rằng, thể sống sót trở về từ chiến trường, thật bao.

...

Hạ Thanh Thanh ở bệnh viện thêm một ngày. Ngày thứ ba, bác sĩ kiểm tra cho cô, thấy sức khỏe gì đáng ngại liền cho xuất viện về nhà ở cữ.

Triệu Diễm Bình và Vương Thục Hồng bọc Hạ Thanh Thanh kín mít, chỉ lộ mỗi đôi mắt ngoài mới cho cô bước khỏi trạm y tế.

Cố Dục Hằng lái xe của đơn vị đến đón cô để đảm bảo đường về nhà trúng gió.

Sau khi về đến khu gia thuộc, lập tức ít quân tẩu đến thăm Hạ Thanh Thanh, tiện thể ngắm cặp long phụng t.h.a.i nhà cô.

Sinh long phụng t.h.a.i là chuyện đại hỷ, ai cũng đến xin chút vía may mắn.

Các chiến hữu của Cố Dục Hằng cũng đến chúc mừng. Lần nhiệm vụ, chỉ lập quân công mà về đến nhà đủ nếp đủ tẻ, thật khó mà khiến ghen tị.

Cố Dục Hằng mấy ngày nay đón khách đến cứng cả miệng. Đoàn của họ nhiệm vụ thời gian dài, trải qua nguy hiểm, tuy thương nhưng bảo vệ hảo lãnh hải tổ quốc.

Lúc đúng dịp sắp Tết, phòng chính trị liền cho nghỉ phép dài hạn để ở nhà chăm sóc vợ con.

Hạ Thanh Thanh cảm thấy tháng ở cữ của chẳng khác nào nuôi heo. Mẹ đẻ và chồng sợ bọn trẻ ồn cô nghỉ ngơi, chỉ khi nào đến giờ b.ú mới bế hai đứa bé cho cô cho b.ú.

Còn những lúc bọn trẻ quấy, các bà sẽ bế cho cô chơi đùa một lát. Thời gian còn , hễ , quấy buồn ngủ đều do hai bà bế ngoài dỗ dành.

Buổi tối cũng để bọn trẻ ngủ trong phòng Hạ Thanh Thanh, đều do Triệu Diễm Bình và Vương Thục Hồng cùng chăm sóc.

 

 

Loading...