Ra Đảo Tuỳ Quân, Quan Quân Càng Nhịn Càng Không Xong - Chương 339

Cập nhật lúc: 2026-02-18 15:14:43
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chu Điềm Điềm hề khác gán ghép với Chu Cương, giả vờ như cũng chỉ là qua đường xem.

Chu Cương bệt đất, thấy một vòng vây xem thì bắt đầu lớn tiếng lóc kể lể nỗi khổ của .

“Bà con cô bác mau tới phân xử giúp với! đang sống yên lành với vợ , kết quả là đứa con gái gả của bà về, cứ một mực đòi bà ly hôn với . Dưới gầm trời đứa con gái nào như chứ? Đây chẳng cho vợ chồng sống yên ?”

Những vây xem rõ sự tình Chu Cương , liền bắt đầu chỉ trỏ Hạ Thanh Thanh, thì thầm bàn tán.

“Cô gái trông xinh như , thể chuyện thế ?”

“Thà đập bỏ một ngôi miếu chứ phá một cuộc hôn nhân, đầu tiên con gái xúi giục cha ly hôn đấy.”

Chu Cương thầm mừng trong lòng, Triệu Diễm Bình sĩ diện, chịu nổi nhất là khác chỉ trích cách của , huống chi là chỉ trích đứa con gái cưng của bà.

Bị nhiều vây quanh mắng mỏ như , Triệu Diễm Bình nhất định sẽ vì sĩ diện mà về nhà với .

Triệu Diễm Bình co rúm vai , đối mặt với ánh mắt khác thường của , trông bà vô cùng hoảng loạn.

Điều bà thấy nhất chính là liên lụy đến Hạ Thanh Thanh.

Triệu Diễm Bình kéo kéo tay áo Hạ Thanh Thanh, “Thanh Thanh, là hôm nay chúng thôi , ông ầm ĩ thế khó coi quá, đừng hỏng danh tiếng của con và tiểu Cố.”

Hạ Thanh Thanh chẳng thèm để ý đến chuyện , cô vỗ vỗ mu bàn tay Triệu Diễm Bình an ủi, “Mẹ, danh tiếng đáng giá mấy đồng? Có quan trọng bằng hạnh phúc nửa đời của ? Đừng sợ, hôm nay gì thì , con cũng để ly hôn cho bằng !”

Hạ Thanh Thanh lạnh lùng Chu Cương đang đất giả vờ kêu rên, cô khoanh tay, bình tĩnh như đang xem khỉ diễn trò.

Người đàn ông bây giờ đang tự mất mặt , Hạ Thanh Thanh gì mà sợ.

Chu Cương thấy gào nửa ngày cũng ai thèm ngó ngàng, bèn hé một bên mí mắt liếc trộm Hạ Thanh Thanh. Hắn thấy ba đối diện đều yên nhúc nhích, cứ như đang xem kịch mà chằm chằm .

Vẻ mặt của Hạ Thanh Thanh và Cố Dục Hằng đều lạnh nhạt như , chỉ Triệu Diễm Bình là cau mày, dáng vẻ sầu não.

Chu Cương đột phá khẩu vẫn tìm từ Triệu Diễm Bình, hai đứa ranh con tám phần là sẽ nhượng bộ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ra-dao-tuy-quan-quan-quan-cang-nhin-cang-khong-xong/chuong-339.html.]

Tiếng lóc của Chu Cương dần nhỏ , bắt đầu dùng lời lẽ mềm mỏng để cầu xin Triệu Diễm Bình.

Nga

“Diễm Bình, vợ ơi, từ khi chồng của em qua đời, đều em khắc phu, cũng chê bai em, vẫn kiên quyết cưới em về nhà, đón em từ nông thôn lên huyện thành, đối xử với con gái em như con đẻ.

Mười mấy năm qua , con gái em trưởng thành tiền đồ, gả cho một sĩ quan, liền chỉ đón em hưởng phúc, hai chúng đang sống yên lành, nó cứ xúi giục em ly hôn với .

Bao nhiêu năm nay nuôi hai con em ăn, nuôi hai con em mặc, cho các em nhà ở huyện thành, con gái thì con gái em ở đó, kết quả nuôi một con sói mắt trắng thế ? Em xem bao nhiêu năm nay vất vả cực khổ là vì cái gì? Chẳng chỉ sống yên với em thôi ?”

Những lời của Chu Cương thì than t.h.ả.m thiết, nhưng thực chỉ tiếng mà nước mắt, điều cũng diễn chân thành, như thật.

Ánh mắt của những vây xem về phía Hạ Thanh Thanh càng thêm kỳ quái, thậm chí còn mang theo chút trách cứ.

Hạ Thanh Thanh mà sắp bật , rốt cuộc Chu Cương lấy mặt mũi mà tự như .

Triệu Diễm Bình những lời đổi trắng đen của cho tức đến đỏ mặt, nhịn mở miệng phản bác.

“Chu Cương, ông đừng ở đây mà tự dát vàng lên mặt nữa. Vợ cả của ông là ông đ.á.n.h chạy, cũng là do mai mối giới thiệu, mới mang theo con gái gả cho ông.

là ông cho ở nhà huyện thành, nhưng bao nhiêu năm nay và con gái tiêu của ông bao nhiêu tiền? Ông còn mặt mũi đối xử với con gái như con đẻ.

Tiền ăn mặc, học của và con gái đều là tiền trợ cấp t.ử tuất của cha mất của nó. ngày ngày ở nhà hầu hạ ông và con gái ông, lo toan việc lớn nhỏ trong nhà.

Ông uống rượu về là đ.á.n.h , đ.á.n.h bầm dập mặt mày, đ.á.n.h cho sướng tay thì vứt giày ịch lên giường, còn bắt hầu hạ ông rửa mặt rửa chân. Bao nhiêu năm nay là do quá yếu đuối! Không sớm rời khỏi ông, Chu Cương, ông… ông chính là một tên cặn bã!”

Triệu Diễm Bình , nước mắt tuôn rơi lã chã. Cuối cùng, bà gần như gào lên hai chữ “cặn bã”, phảng phất như trút hết uất ức đè nén trong lòng suốt mười mấy năm qua, khiến vô cùng đau lòng.

Trong những vây xem cũng một vài phụ nữ kết hôn, họ đồng cảm với những gì Triệu Diễm Bình , ánh mắt Chu Cương thêm vài phần khinh bỉ, mỗi đều lén lút bàn tán gì đó.

Chu Cương thấy chiều gió dư luận vẻ đổi, vội vàng bù đắp cho .

“Diễm Bình, đó đều là chuyện quá khứ , bây giờ sửa đổi mà. Nửa năm gần đây, từng đ.á.n.h em nào ? Mọi khu phố đều thể chứng cho . Tục ngữ lãng t.ử đầu, mười năm muộn, em thể cho thêm một cơ hội, để hai chúng sống với ?”

 

 

Loading...