"Cái ... lắm ." Triệu Diễm Bình thẹn thùng từ chối.
Vương Thục Hồng kéo bà thẳng lên phòng để quần áo tầng hai: "Có cái gì mà ? Hai chúng cũng coi như là chị em trong nhà. nhiều quần áo đều là bọn nhỏ tặng, một mặc cũng hết, vặn cô giúp chia sẻ bớt."
Triệu Diễm Bình ở cầu thang đầu Hạ Thanh Thanh đang sô pha.
Hạ Thanh Thanh cong cong mi mắt với bà, giơ tay vẫy vẫy, ý bảo bà cứ yên tâm mà theo.
Triệu Diễm Bình cùng Vương Thục Hồng lên lầu hai, tầng một chỉ còn Hạ Thanh Thanh và Cố Dục Hằng.
Cố Dục Hằng giơ tay ôm lấy vai Hạ Thanh Thanh, kéo cô lòng , cúi đầu xuống như như chạm vành tai cô.
"Thanh Thanh, lời em khi ăn cơm, nữa cho ."
Hạ Thanh Thanh cố ý giả ngu với : "Nói cái gì nha? Em nghĩ ."
Cố Dục Hằng đưa một múi quýt đến bên môi Hạ Thanh Thanh, thấp giọng dỗ dành: "Ngoan, nhắc nữa cho xem."
Hạ Thanh Thanh há mồm c.ắ.n lấy múi quýt đầu ngón tay Cố Dục Hằng, đầu lưỡi tinh nghịch cuốn một vòng quanh ngón tay .
Nước quýt chua ngọt b.ắ.n trong miệng, cô giống như một con hồ ly nhỏ giảo hoạt: "Em cứ đấy, bản lĩnh c.ắ.n em !"
Ánh mắt Cố Dục Hằng trầm xuống, chằm chằm cánh môi dính nước quýt của Hạ Thanh Thanh, mềm mại non nớt, qua khẩu cảm liền .
Hắn hai lời liền hôn xuống, cuốn sạch sẽ nước quýt còn vương trong miệng Hạ Thanh Thanh.
Hạ Thanh Thanh nụ hôn sâu của Cố Dục Hằng, tiền đồ mà mềm nhũn trong lòng n.g.ự.c .
Trần nhà đỉnh đầu truyền đến vài tiếng bước chân khe khẽ, Hạ Thanh Thanh nỗ lực tìm lý trí, giơ tay đẩy đẩy n.g.ự.c Cố Dục Hằng.
Cố Dục Hằng mút nhẹ môi của Hạ Thanh Thanh một cái cuối cùng, mới lưu luyến rời mà buông cô , con ngươi đen nhánh dường như ẩn chứa ngọn lửa đỏ sậm.
Hạ Thanh Thanh mắt hạnh ngập nước, liễm diễm Cố Dục Hằng: "Cố phó đoàn trưởng, ban ngày ban mặt mà chuyện bậy bạ giống phong cách của nhé."
Nga
Cố Dục Hằng dở dở nhéo nhéo ch.óp mũi Hạ Thanh Thanh: "Đừng dùng thành ngữ lung tung, ở phòng ngủ, thể gì em chứ?"
Hạ Thanh Thanh vòng hai tay n.g.ự.c, dùng biểu tình ủy khuất : "Vô luận gì em, em đều sức phản kháng, chỉ thể mặc gì thì ."
Cố Dục Hằng suýt cô chọc : "Còn diễn nữa ? Diễn kịch nghiện ?"
Hạ Thanh Thanh nở nụ xinh , mổ nhẹ lên môi Cố Dục Hằng một cái: "Bây giờ chơi nữa, tối về cùng từ - từ - chơi."
...
Khi Chu Cương tan về nhà, trong nhà chỉ một Chu Điềm Điềm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ra-dao-tuy-quan-quan-quan-cang-nhin-cang-khong-xong/chuong-337-co-duc-hang-doi-quyen-loi-chu-cuong-noi-tran-loi-dinh.html.]
Chu Điềm Điềm đang bàn ở gian ngoài soi gương kẻ lông mày, chăn đệm giường đất gấp, lộn xộn thành một đống.
Chu Cương đặt chai rượu trắng mua từ Cửa hàng Hợp tác xã xuống, ở cửa phòng con gái .
Chu Điềm Điềm chỉ mải cầm b.út than kẻ lông mày, chào cũng chẳng thèm chào Chu Cương một tiếng.
Chu Cương một năm nay quen với tính khí quái gở của con gái, nịnh nọt với Chu Điềm Điềm: "Điềm Điềm, muộn thế con còn kẻ lông mày, là gặp thằng Lục ?"
"Không ."
Chu Điềm Điềm đáp với ngữ khí thập phần lãnh đạm. Nàng cầm lấy tờ giấy mặt, lau hàng lông mày vẽ đen sì thô kệch.
"Con chỉ là luyện tập trang điểm thôi."
Thân thể tuổi tác 18, lên đại học dùng thuật trang điểm tiên tiến để thu phục lòng , nàng hiện tại luyện tập .
"Điềm Điềm, con lớn lên đủ , luyện trang điểm gì, vẽ rắn thêm chân."
Chu Cương khen tặng con gái , đầu quanh nhà, tìm bóng dáng Triệu Diễm Bình.
"Mẹ con ? Cái mụ đàn bà muộn thế ngoan ngoãn ở nhà, c.h.ế.t ở xó nào ? Cũng gấp chăn cho con gọn gàng ."
Chu Điềm Điềm trợn trắng mắt với Chu Cương trong gương, tức giận : "Còn gấp chăn cái gì? Về chỉ ai gấp chăn cho con, mà cũng chẳng ai gấp chăn cho ba !"
Chu Cương hiểu lời Chu Điềm Điềm: "Con cái gì thế? Mụ đàn bà c.h.ế.t tiệt hiện tại lật trời ? Việc nhà cũng ? Cậy đ.á.n.h liền đà lấn tới đúng ! Xem dạy dỗ mụ một trận!"
Chu Cương xắn tay áo định tìm Triệu Diễm Bình tính sổ, mụ đàn bà thối tha chắc chắn trốn đến chỗ Hội phụ nữ phố , suốt ngày chỉ đến đó tìm chống lưng.
"Ba!"
Chu Điềm Điềm lên tiếng gọi giật Chu Cương đang chuẩn mở cửa ngoài .
"Ba sắp còn vợ nữa . Hôm nay Hạ Thanh Thanh trở , xúi giục Triệu Diễm Bình ly hôn với ba. Triệu Diễm Bình thu dọn đồ đạc cùng Hạ Thanh Thanh đến ở nhà cha chồng nó ."
"Cái gì? Ly hôn?!"
Chu Cương đầu tiên là khó thể tin, đó là tức giận, mặt Chu Điềm Điềm c.h.ử.i ầm lên Triệu Diễm Bình.
"Mụ đàn bà thật đúng là ba ngày đ.á.n.h, leo lên nóc nhà lật ngói, cư nhiên còn gan đòi ly hôn? Mụ cũng xem cái tuổi gái chồng ly hôn thì thể ?!"
Chu Điềm Điềm thong thả ung dung cất b.út than hộp nhỏ, sâu kín : "Bà thể ? Khẳng định là cùng con gái hải đảo phía nam sinh sống ."
Chu Cương hừ một tiếng: "Một bà vợ, ly hôn xong ở cùng con gái con rể, cũng sợ chê !"