Cô liếc Hạ Thanh Thanh với vẻ ghen tị, hiểu cái đồ hồ ly tinh gặp vận may gì mà gả cho Tôn Đại Minh theo đúng cốt truyện cô , quyến rũ nam thần của cô . Ở ngoài đảo một năm, lẽ phơi nắng đen như than mới đúng chứ? Sao trông càng ngày càng xinh thế ?
Lần đối mặt với Chu Điềm Điềm, Hạ Thanh Thanh sớm đề phòng, còn cô qua lăng kính "nữ chính" nữa. Nhận ác ý vô cớ của đối phương, Hạ Thanh Thanh chỉ mỉm nhạt, thản nhiên : "Điềm Điềm, chị ly hôn với ba em. Chuyện phiền em thông báo một tiếng để Chu thúc thúc chuẩn tinh thần, nhất là sáng mai thủ tục ly hôn luôn."
"Cái gì?!" Chu Điềm Điềm trợn tròn mắt, đôi mắt vốn thanh tú giờ trông chút đáng sợ, "Ly hôn?! Sao đột ngột thế?"
"Có gì mà đột ngột?" Hạ Thanh Thanh thản nhiên đáp, "Bao nhiêu năm qua ba em đối xử với chị thế nào, chẳng lẽ em ? Mẹ chị nhịn đến tận bây giờ mới ly hôn là quá hời cho ba em . Tóm chuyện là như thế, em cứ báo với ba em , 9 giờ sáng mai mặt ở tổ dân phố để thủ tục."
Chu Điềm Điềm sang Triệu Diễm Bình: "Mẹ, chuyện là thật ạ?"
Triệu Diễm Bình ngượng ngùng gật đầu: "Điềm Điềm, là thật con ạ, quyết định ."
Chu Điềm Điềm nhíu mày: "Mẹ ơi, là đời chồng thứ hai , giờ mà ly hôn nữa thì còn ai thèm lấy ? Cứ chắp vá mà sống với ba con , dạo ông cũng đổi nhiều mà."
Nga
Chu Điềm Điềm chẳng yêu quý gì Triệu Diễm Bình, chỉ là bà ở trong nhà thì ít nhất cũng giặt giũ, nấu nướng, dọn dẹp. Trước khi cô lấy chồng dọn , một "bảo mẫu" miễn phí chăm sóc sinh hoạt hàng ngày vẫn hơn là ở với lão già Chu Cương chẳng tự chăm sóc bản .
"Điềm Điềm, chị ai lấy cần em lo. Ly hôn xong, nhà chị và nhà em chẳng còn quan hệ gì nữa, lo chuyện của ." Hạ Thanh Thanh lạnh lùng đáp trả . Những lời Chu Điềm Điềm tuyệt đối là lời của nữ chính nguyên bản. Cái linh hồn mới xem cũng chẳng t.ử tế gì.
"Mẹ, lên xe thôi, chúng ." Hạ Thanh Thanh thúc giục Triệu Diễm Bình lên xe, để Chu Điềm Điềm cơ hội thêm lời nào.
Cố Dục Hằng với Lục Vân Thành: "Vân Thành, và mợ đây."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ra-dao-tuy-quan-quan-quan-cang-nhin-cang-khong-xong/chuong-333-su-thay-doi-cua-chu-diem-diem.html.]
"Dạ... , chào ạ." Lục Vân Thành phản xạ điều kiện gật đầu, chiếc xe ô tô màu đen nghênh ngang rời , ánh mắt cứ dán theo mãi rời.
Chu Điềm Điềm bên cạnh tức giận dậm chân: "Cái chị Hạ Thanh Thanh thế ?! Làm gì đứa con gái nào xúi ruột ly hôn chứ? Già từng tuổi còn ly với chả hôn. Ở nhà ăn bao nhiêu lâu nay, còn đòi tiền cơm ! Thế mà là , gì chuyện dễ dàng thế!"
Chu Điềm Điềm lải nhải oán trách nửa ngày mới phát hiện đàn ông bên cạnh chẳng hề hé răng nửa lời, cũng giúp cô câu nào. Cô sang Lục Vân Thành, thấy vẫn đang ngẩn ngơ theo hướng chiếc xe khuất bóng, rõ ràng là chẳng thấy lời cô .
Chu Điềm Điềm tức tối véo mạnh tay Lục Vân Thành một cái: "Nhìn cái gì mà ? Người mất hút còn ! Có giờ hối hận vì lúc hủy hôn với chị ?"
"Ái chà! Điềm Điềm, em cái gì thế? Đừng bậy!" Lục Vân Thành nhíu mày, xoa xoa chỗ tay véo đau.
Chu Điềm Điềm lạnh: " bậy? Anh giỏi thì soi gương xem cái bản mặt nãy , Hạ Thanh Thanh mà nước miếng sắp chảy đến nơi . Anh còn nhớ gì mặt ? Bảo chị là cái bình hoa rỗng tuếch, nào, giờ đổi ý ?"
Trước sự hung hăng của Chu Điềm Điềm, Lục Vân Thành chột gắt lên: "Anh chẳng buồn với em nữa! Anh về đây."
Anh định bỏ thì Chu Điềm Điềm giữ c.h.ặ.t lấy, gương mặt vốn thanh tú giờ trở nên dữ tợn: " cho , Lục Vân Thành! Hạ Thanh Thanh giờ là mợ của , hạng đàn bà thể mơ tưởng . Gạo nấu thành cơm , đừng hòng rũ bỏ ! Sau học đại học, nuôi , đóng học phí và tiền sinh hoạt cho , nếu sẽ cho cả thiên hạ ngủ với trẻ vị thành niên!"
Nghe thấy ba chữ "vị thành niên", đồng t.ử Lục Vân Thành co rụt . Anh vội vàng đưa tay bịt miệng Chu Điềm Điềm, hoảng loạn quanh quất, thấy ai chú ý mới hạ thấp giọng quát: "Điềm Điềm! Chuyện mà em cũng dám bô bô cái miệng ? Sao giờ em ăn giữ mồm giữ miệng thế hả?"
Chu Điềm Điềm bịt miệng càng thêm giận dữ, cô há miệng c.ắ.n mạnh tay Lục Vân Thành. Anh "xuýt" một tiếng, vội vàng rụt tay .