"Cảm giác thứ thể ăn cơm ."
"Cái loại cảm giác mà cô , đối với cô một chút cũng ."
Trong lòng Diêu Thu Mạn nhói lên một trận đau đớn, nhưng mặt vẫn giữ nụ : "Giang đồng chí, cảm giác khá về , là ."
Giang Thiên Minh lộ một nụ vui sướng: "Diêu hộ sĩ, cô nguyện ý tìm hiểu chứ?"
Diêu Thu Mạn chớp mắt thật nhẹ và chậm chạp, do dự mở miệng.
"Giang đồng chí, ... còn quên trong lòng ."
Giang Thiên Minh vội vàng lắc đầu: " ngại! Hắn chỉ là ở trong lòng cô, ở bên cạnh cô. thể ở bên cạnh cô, đối với cô, đây mới là điều quan trọng nhất."
Tuy rằng Giang Thiên Minh trong lòng Diêu Thu Mạn rốt cuộc là ai, nhưng nọ cùng Diêu Thu Mạn nhất định kết quả, nếu Diêu Thu Mạn chỉ thể để ở trong lòng.
Người chôn giấu đáy lòng, cũng giống như chôn trong đất, chẳng khác gì , dậy nổi sóng gió gì .
Giang Thiên Minh sự tự tin đó, khi thật sự kết giao, thể thế vị trí của trong lòng Diêu Thu Mạn.
Diêu Thu Mạn đón nhận ánh mắt chân thành và nóng bỏng của Giang Thiên Minh, trầm mặc hồi lâu.
Nga
Ngay khi Giang Thiên Minh cho rằng nàng từ chối , Diêu Thu Mạn nhẹ, nhẹ gật đầu.
"Được, nguyện ý kết giao với ."
Sự kinh hỉ trong mắt Giang Thiên Minh như thực chất mà tràn ngoài: "Thật ? Diêu hộ sĩ, lầm chứ?"
Diêu Thu Mạn mỉm nữa gật đầu: "Anh lầm , là thật đấy."
Giang Thiên Minh kéo tay Diêu Thu Mạn, ủ trong lòng bàn tay .
"Tốt quá ! Diêu hộ sĩ... Tiểu Diêu, về em chính là bạn gái của . Anh nhất định sẽ đối với em ngàn vạn , tuyệt đối sẽ em thương tâm khổ sở. Về cưới em vợ, chúng sẽ bên cả đời!"
Diêu Thu Mạn nhạt Giang Thiên Minh đang ngừng thốt lời hứa hẹn. Lúc , cô rút tay khỏi tay Giang Thiên Minh.
Cô dội gáo nước lạnh chiến sĩ trẻ tuổi đang hưng phấn liến thoắng , cho cả đời dài, hiện tại liền nhắc đến cả đời thì còn quá sớm.
Diêu Thu Mạn môi Giang Thiên Minh ngừng đóng mở, nhưng bên tai cô phảng phất tiếng còi tàu chiến hạm khởi hành vù vù.
Cả đời dài, Triệu Đông Thanh, cả đời của chúng , đại khái là sẽ còn liên quan gì nữa.
...
Ngày các chiến sĩ phái đóng giữ đảo Sao Biển xuất phát, bộ quan binh quân khu đảo Minh Quang đều tới bến cảng quân sự tiễn đưa bọn họ, ngay cả nhà trong khu gia đình quân nhân cũng đều mặt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ra-dao-tuy-quan-quan-quan-cang-nhin-cang-khong-xong/chuong-323-chia-ly-noi-ben-cang-nha-tre-moi-tren-dao.html.]
Bên mạn tàu chiến, hơn ba mươi quan binh xếp hàng thẳng, giơ tay chào theo nghi thức quân đội với bến cảng.
Các quan binh bến cũng đều tăm tắp đáp lễ.
Có vài quân tẩu bế con, bọn trẻ học theo cha , hướng về phía tàu chiến kính chào bằng kiểu chào quân đội ngây ngô chuẩn.
Các đồng chí đoàn văn công tấu vang khúc quân nhạc vui vẻ đưa tiễn.
Diêu Thu Mạn cùng bác sĩ Lưu Chính Binh cũng tới. Lưu Chính Binh một bên cảm thán: "Haizz, bọn họ lính cũng thật là dễ dàng gì. Nghe cái đảo cái gì cũng , nhà cửa đều dựng tạm, tiếp tế cũng thuận tiện, còn tự khai hoang trồng lương thực trồng rau. Lại còn đề phòng cái nước nhỏ như viên đạn ở phía nam cứ như hổ rình mồi dòm ngó đảo đá ngầm của chúng , thật là vất vả cho các chiến sĩ!"
Diêu Thu Mạn mím môi gì, cô nheo mắt , nỗ lực những tàu chiến.
Đón ánh mặt trời, từng khuôn mặt chút rõ ràng.
Bất quá Diêu Thu Mạn vẫn phân biệt bóng dáng Triệu Đông Thanh. Người đàn ông hình như một cây tùng bách thẳng, bát phong bất động ánh mặt trời ch.ói chang.
Hai mắt Diêu Thu Mạn đến cay xè, nhưng luyến tiếc chớp mắt dù chỉ một cái.
Lần gặp ...
Khả năng sẽ còn nữa.
Tàu chiến kéo ba hồi còi, đó chậm rãi rời khỏi bến cảng quân sự, trong tiếng đưa tiễn của mà rẽ sóng, kiên định tiến về phía vùng biển xanh thẫm mênh m.ô.n.g vô tận.
Triệu Đông Thanh thẳng ở mạn tàu, những bóng dần dần xa và thu nhỏ bến cảng.
Vừa liếc mắt một cái liền thấy Diêu Thu Mạn đang cùng đám nhà quân nhân. Bác sĩ Lưu bên cạnh cô mặc áo blouse trắng, cô mặc đồng phục y tá, dễ nhận .
Mãi cho đến khi bến cảng biến thành từng chấm đen nhỏ xíu, đảo Minh Quang cũng dần dần thu nhỏ chỉ bằng cái bánh trứng gà, Triệu Đông Thanh mới từ boong tàu xuống khoang.
Chuyến , khi nào mới thể trở đảo Minh Quang, mặc dù là trở , Diêu Thu Mạn cũng chắc sẽ còn ở nơi đó.
Cũng khả năng, khi đó cô trở thành vợ của một quân nhân nào đó.
Vô luận như thế nào, đều hy vọng cô nương ngốc nghếch ở những ngày tháng , bớt chút phiền não ưu sầu, thêm chút tự tại vui vẻ.
...
Năm 1975, lâu Tết Dương lịch, nhà trẻ đảo Minh Quang rốt cuộc cũng xây xong.
Hạ Thanh Thanh, Vương Thục Hồng, Phương Quảng An, Vưu Mỹ Phượng bên Hội phụ nữ cùng mấy nữa, còn các đồng chí nữ tiến hành huấn luyện giáo viên mầm non trong hơn một tháng qua, bọn họ bên ngoài bức tường viện mới khánh thành, tấm biển hiệu treo hai bên cổng.
Trên mỗi tấm biển đều treo một dải lụa đỏ, đỉnh còn thắt một đóa hoa hồng lớn.