Triệu Đông Thanh rũ đầu nhạo một tiếng:
"Tiểu Diêu hộ sĩ, tiểu Giang đồng chí nếu cô những lời với , hẳn là sẽ đau lòng lắm nhỉ?"
" và Giang Thiên Minh chỉ là bạn bè bình thường, yêu của ."
Diêu Thu Mạn lúc nhanh phủ nhận mối quan hệ của với Giang Thiên Minh.
Giữa hai lông mày Triệu Đông Thanh khẽ động, khó mà nhận , cảm xúc trong đáy mắt vẫn sâu thẳm.
"Cho dù còn yêu của cô, nhưng hiện tại khẳng định đang theo đuổi cô, tiểu Giang là một trai tồi, xứng đôi với cô."
Diêu Thu Mạn đủ Triệu Đông Thanh vòng vo, trong lòng trào lên một cỗ xúc động, cô đưa tay nắm lấy vạt áo Triệu Đông Thanh, giận dữ hỏi:
"Triệu Đông Thanh, đang hỏi vì thừa nhận để ý , cứ nhắc Giang Thiên Minh gì?"
Triệu Đông Thanh cúi đầu Diêu Thu Mạn, đồng t.ử đen láy phản chiếu vẻ mặt chút buồn bực của Diêu Thu Mạn lúc .
"Không cô mới hỏi chuyện tiểu Giang thương ? Cho phép cô nhắc thì cho phép nhắc ? Tiểu Diêu hộ sĩ hóa là bá đạo như ."
Triệu Đông Thanh đông tây, nhưng chính là trả lời câu hỏi của Diêu Thu Mạn.
"Anh!"
Diêu Thu Mạn buồn bực dậm chân một cái, định tiếp tục tranh cãi với Triệu Đông Thanh, ch.óp mũi đột nhiên ngửi thấy một mùi hương quen thuộc.
Cô ghé đầu đến vạt áo Triệu Đông Thanh ngửi ngửi, Triệu Đông Thanh động tác như một chú cún con của cô giật , giật quần áo của từ tay Diêu Thu Mạn.
"Tiểu Diêu hộ sĩ, cô gì đó?"
cô y tá nhỏ buông tay, còn ngẩng đầu lên dùng giọng điệu chất vấn hỏi Triệu Đông Thanh:
"Anh hút t.h.u.ố.c?"
Tay Triệu Đông Thanh đang kéo quần áo khựng , thể tin hỏi cô:
"Cô là thuộc loài ch.ó con ? tắm xong quần áo , cô còn thể ngửi mùi t.h.u.ố.c lá từ ?"
Huống chi mấy tháng qua, chỉ hút hai điếu trưa nay mà thôi.
Diêu Thu Mạn chớp chớp đôi mắt tròn xoe:
"Anh cai t.h.u.ố.c ?"
Triệu Đông Thanh kỳ lạ cô:
Nga
"Sao cô cai t.h.u.ố.c?"
Từ khi Triệu Đông Thanh từ chối lời tỏ tình của Diêu Thu Mạn, hai liền chuyện với quá vài câu, Diêu Thu Mạn cai t.h.u.ố.c.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ra-dao-tuy-quan-quan-quan-cang-nhin-cang-khong-xong/chuong-318-loi-thu-toi-giua-dem-khuya-tiep.html.]
Diêu Thu Mạn mím môi , thật cô cũng là hôm nay mới , trưa nay khi bôi t.h.u.ố.c cho Giang Thiên Minh, khen Triệu phó doanh trưởng của đến tận trời, nhắc đến việc Triệu Đông Thanh hút t.h.u.ố.c nhiều năm, cai là cai, như chơi .
hiện tại Triệu Đông Thanh rõ ràng mùi t.h.u.ố.c lá thoang thoảng, Diêu Thu Mạn sẽ nhầm.
Bị đôi mắt cố chấp của Diêu Thu Mạn chằm chằm, Triệu Đông Thanh cuối cùng cũng chịu thua, từ bỏ việc giật vạt áo từ tay Diêu Thu Mạn:
" cai, chỉ là trưa nay chợt nhớ nên tiện tay hút một điếu thôi."
Diêu Thu Mạn gật gật đầu:
"Vậy câu trả lời của ? Anh vì thừa nhận cũng thích ?"
Triệu Đông Thanh đáy lòng thở dài một trận, nhẫn nại :
"Tiểu Diêu hộ sĩ, cô thích cô từ ? Con gái như mà tự đa tình thì ."
" tin!"
Lời Triệu Đông Thanh còn dứt, một câu "Không tin" của Diêu Thu Mạn buột miệng thốt .
"Anh còn thử ở bên xem , thích ?"
"Thứ thể tùy tiện thử ?" Triệu Đông Thanh chút hiểu nổi giới trẻ bây giờ:
"Tiểu Diêu hộ sĩ, cô càng nên thử ở bên tiểu Giang đồng chí xem , chừng cô sẽ phát hiện càng thích ."
" thử , nhưng chính là cảm giác với ."
Trong thời gian Diêu Thu Mạn thử tiếp nhận Giang Thiên Minh, cô thừa nhận, ở bên Giang Thiên Minh nhẹ nhàng, thoải mái, cũng lúc vui vẻ, nhưng tổng thể vẫn cảm thấy thiếu vắng điều gì đó.
Bất kể là lúc nào thấy Giang Thiên Minh, tim Diêu Thu Mạn luôn đập bình , chút xao động, từng sự rung động khác thường như khi đối mặt với Triệu Đông Thanh.
Cũng bao giờ mong chờ khi nào sẽ gặp Giang Thiên Minh, khi gặp mặt chuyện thì trò chuyện vài câu, gì để thì bận việc của ở phòng y tế.
Ban đầu cô nghĩ ở bên Giang Thiên Minh lâu , chừng cũng thể dần dần miễn nhiễm với Triệu Đông Thanh, ngờ chỉ đến tên Triệu Đông Thanh, tim liền nữa thể bình tĩnh .
Nghi hoặc trong lòng Diêu Thu Mạn ai giải đáp , cô lúc mới khi tan tầm lấy cớ quên đồ ở phòng y tế mà , chính là tìm Triệu Đông Thanh hỏi cho rõ ràng, rốt cuộc vì mới Giang Thiên Minh thương .
Triệu Đông Thanh là thực tế, "cảm giác" đối với quá mơ hồ, xa vời, thích hợp chính là thích hợp, cảm giác đến mấy cũng đổi sự thật hai thích hợp.
"Cảm giác thứ thể ăn cơm ? Có cảm giác thì thế nào? Về chẳng cũng giống sống cuộc sống cơm áo gạo tiền, mỗi ngày bàn chuyện thịt heo đắt, dầu ăn trong nhà hết, con cái cần may quần áo mới, cuộc sống vợ chồng thật sự sẽ những chuyện vặt vãnh hết, ai còn sẽ để ý giữa hai cảm giác?"
Diêu Thu Mạn lọt những lời giáo huấn đó của :
"Cho dù là như , những chuyện vặt vãnh đó, cũng chỉ với thích."