"Cho nên..." Cố Dục Hằng kéo dài giọng, vẻ mặt trông vẻ chân thành hỏi nữa: "Được là ?"
Hạ Thanh Thanh dùng sức đẩy n.g.ự.c Cố Dục Hằng: "Chắc chắn là ! Em què tay què chân như hồi , lau thì em tự , chẳng qua là tắm vòi sen thôi mà."
Hạ Thanh Thanh thừa hiểu, nếu cô mà đồng ý yêu cầu của Cố Dục Hằng, chắc chắn sẽ chỉ dừng ở việc giúp cô tắm rửa đơn giản như thế, chừng cô sẽ "ăn sạch sành sanh" mất...
Cố Dục Hằng lộ vẻ mặt thất vọng hề che giấu: "Được , tùy em ."
Ở chung lâu ngày, Hạ Thanh Thanh còn cái vẻ mặt của lừa gạt nữa. Cô rõ đàn ông trông vẻ đắn đôi khi thật sự "muộn tao", còn dùng mấy cái tiểu xảo giả vờ đáng thương để dắt mũi cô.
Cô "chú ch.ó lớn" đang ủ rũ mặt, cứng rắn : "Em tắm đây, tự ở trong phòng mà chơi một lát nhé."
Cố Dục Hằng hất cằm về phía cô: "Biết , ."
Hạ Thanh Thanh bưng chiếc chậu tráng men vẽ hoa mẫu đơn của nhà khách, cầm theo khăn mặt và bộ quần áo mới Cố Dục Hằng mua, tới phòng tắm công cộng để lau .
Cố Dục Hằng cô khỏi cửa phòng, bóng dáng biến mất khỏi tầm mắt, tim chợt thắt , vội vàng bước nhanh theo.
Chỉ đến khi thấy bóng lưng Hạ Thanh Thanh ở hành lang, lòng mới bình tâm .
Chuyện Hạ Thanh Thanh hành hung dẫn đến thương mới xảy , cứ thấy cô rời khỏi tầm mắt là Cố Dục Hằng nảy sinh cảm giác hoảng hốt vô cớ.
Hạ Thanh Thanh thấy tiếng bước chân phía , đầu thì thấy Cố Dục Hằng đang ở cửa phòng chằm chằm , bộ dạng cứ như đang tiễn cô phòng tắm bằng.
Hạ Thanh Thanh nở một nụ rạng rỡ với , ánh đèn hành lang mấy sáng sủa, nụ vẫn rực rỡ vô cùng.
Sự bất an đáy lòng Cố Dục Hằng nụ ấm áp xua tan, khóe miệng bất giác cong lên.
Cho đến khi Hạ Thanh Thanh phòng tắm công cộng, Cố Dục Hằng vẫn luôn đợi ở hành lang.
Trong phòng tắm công cộng còn vài nữ đồng chí khác đang tắm, thấy tay Hạ Thanh Thanh quấn băng gạc, còn nhiệt tình hỏi cô cần giúp đỡ .
Hạ Thanh Thanh khéo léo từ chối lòng của , cô chậm rãi lau sạch , cảm thấy sảng khoái mới bước ngoài.
Mái tóc dài của cô vẫn còn đang nhỏ nước, cô vén hết tóc sang một bên, nghiêng đầu về phía phòng .
Mới hai bước, Hạ Thanh Thanh phát hiện bóng đang tựa tường ở hành lang.
Cố Dục Hằng cũng thấy cô, bước tới thuận tay cầm lấy chiếc chậu tráng men trong tay cô.
Hạ Thanh Thanh nghiêng đầu , đôi mắt hạnh tràn đầy kinh ngạc: "Lão Cố, đây đợi em suốt đấy ?"
Cố Dục Hằng lắc đầu phủ nhận: "Không , tính thời gian thấy em sắp tắm xong nên mới đây đợi."
Hạ Thanh Thanh thở phào nhẹ nhõm: "Cũng đúng, mà chuyện ngốc nghếch thế . Lần em tắm lâu đấy."
Cố Dục Hằng chỉ mỉm nhạt, đáp lời cô.
Sau khi trở về phòng, cầm khăn lông cẩn thận lau khô tóc cho Hạ Thanh Thanh.
Hạ Thanh Thanh ghế, tận hưởng sự phục vụ của Cố Dục Hằng cho đến khi tóc cô khô một nửa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ra-dao-tuy-quan-quan-quan-cang-nhin-cang-khong-xong/chuong-263-dem-nay-anh-chi-phuc-vu-em.html.]
"Lão Cố, đấy, cứ để nó tự khô . Anh mau tắm , muộn chút nữa là hết nước nóng đấy."
"Ừ, ngay đây."
Cố Dục Hằng đáp lời, dùng ngón tay vuốt mái tóc cho cô mượt mà hơn một chút mới giải quyết vấn đề vệ sinh cá nhân.
Cố Dục Hằng tắm nhanh hơn Hạ Thanh Thanh nhiều, khi tắm xong trở về phòng, tóc cô vẫn khô hẳn.
Hắn cầm bộ quần áo bẩn Hạ Thanh Thanh mang tới phòng nước để giặt.
Hắn dùng sức vò mạnh những vết m.á.u khô và thâm lớp vải mềm mại, đôi môi mím c.h.ặ.t, ánh mắt thoáng hiện vẻ tàn khốc.
Mãi cho đến khi vết m.á.u mờ dần biến mất hẳn, vẻ mặt mới dần khôi phục sự bình tĩnh.
Hạ Thanh Thanh vốn ở cùng phòng với Kiều Mộng Lâm, nên căn phòng là phòng đôi, hai chiếc giường hẹp.
Lẽ với chiều cao một mét chín của Cố Dục Hằng, một một giường thấy chật chội , mà cứ khăng khăng đòi chen chúc cùng Hạ Thanh Thanh.
Hai tiếp tục chuyện mà chiều nay Tần Dương cắt ngang nên thành.
Khi Hạ Thanh Thanh trêu chọc đến mức thở dốc thôi, cô mới tìm chút lý trí, đẩy đẩy vai Cố Dục Hằng.
Cố Dục Hằng ngẩng đầu lên từ vùng hương ôn ngọc nhuyễn, ánh mắt rực cháy Hạ Thanh Thanh.
"Thanh Thanh, thế? Em thoải mái ?"
Giọng trầm thấp của như một ly rượu lâu năm nồng nàn, khiến Hạ Thanh Thanh thấy say lòng.
Cô đỏ mặt lắc đầu: "Không , em chỉ đột nhiên nhớ , hình như mang..."
Hạ Thanh Thanh đoạn, giọng nhỏ dần mất hẳn.
"Không mang cái gì?"
Cố Dục Hằng rõ câu tiếp theo, nghiêng đầu ghé tai sát môi cô.
Hạ Thanh Thanh phả nóng tai , thì thầm: "Anh chắc là mang 'áo mưa' nhỉ?"
Cố Dục Hằng lập tức hiểu ý cô, phát một tiếng khẽ đầy cưng chiều.
Hắn vùi đầu cổ Hạ Thanh Thanh, khẽ c.ắ.n vành tai mềm mại của cô.
"Yên tâm, đêm nay chỉ phục vụ em thôi, '' ."
...
Kiều Mộng Lâm và Tần Dương mỗi tắm rửa xong, đều mặc quần áo chỉnh tề đúng vị trí của .
Nga