"Được ! ngáy ."
Kiều Mộng Lâm mỉm đáp , nàng đột nhiên cảm thấy chiến sĩ hải quân trẻ tuổi kém hai tuổi thật sự ngay thẳng và đáng yêu.
Tần Dương thấy Kiều Mộng Lâm cuối cùng cũng tin , mặt lập tức lộ vẻ vui mừng, hớn hở đầu tiếp tục rửa bát.
...
Hạ Thanh Thanh ăn xong bữa tối, tới lui trong căn phòng nhỏ của nhà khách để tiêu thực.
Cố Dục Hằng tựa bên cửa sổ, vợ như một con chuột Hamster nhỏ cứ chạy quanh ngừng.
Hắn chú ý tới trong phòng mấy hành lý, liền hỏi Hạ Thanh Thanh xem ở Việt Châu mua món đồ nào ưng ý .
Hạ Thanh Thanh liệt kê một lượt những thứ mua ở Cung tiêu xã cho Cố Dục Hằng .
"Em chỉ mua bấy nhiêu thôi ?"
Cố Dục Hằng nhẩm tính giá cả trong lòng, tính tính cũng quá mười đồng tiền.
Hắn vốn định để Hạ Thanh Thanh mang hết sổ tiết kiệm trong nhà , kết quả cô chỉ tiêu bấy nhiêu.
Hạ Thanh Thanh gật đầu: "Vốn dĩ còn những thứ khác mua, nhưng trang phục và đạo cụ diễn xuất quá nhiều, em sợ tăng thêm gánh nặng cho đồng chí Tần Dương và . Nên em chỉ mua mấy thứ nhẹ nhàng dễ cầm thôi."
Cố Dục Hằng hiểu rõ, vợ từ đến nay vốn thích gây phiền phức cho khác, cũng đúng với tính cách của cô.
"Ngày mai khi tàu chạy, Cung tiêu xã bên bến tàu chắc mở cửa , em mua gì sẽ đưa em ."
Mắt Hạ Thanh Thanh sáng lên, vui mừng hỏi: "Có kịp ? Em mua một chiếc quạt điện."
Cố Dục Hằng ngờ thứ vợ là một món đồ lớn, quạt điện đúng là nặng chiếm diện tích, hèn gì cô dám mua.
Cố Dục Hằng Hạ Thanh Thanh bằng ánh mắt nuông chiều: "Kịp chứ, ngày mai chúng sẽ mang quạt điện về đảo."
"Thật quá! Cuối cùng em cũng cần quạt bằng cái quạt hương bồ nữa ."
Hạ Thanh Thanh nhảy cẫng lên, nhào lòng Cố Dục Hằng, dụi đầu n.g.ự.c nũng.
Cố Dục Hằng thấy cô vui vẻ như , trong lòng cũng cảm thấy ngọt ngào như nếm mật.
Trước đây từng theo đuổi chất lượng cuộc sống, dù ở trong môi trường khắc nghiệt đến cũng sống , là kiểu một ăn no cả nhà đói, tuy đến mức coi tiền bạc như rác rưởi nhưng cũng cảm thấy những con tăng dần sổ tiết kiệm chẳng tác dụng gì mấy.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ra-dao-tuy-quan-quan-quan-cang-nhin-cang-khong-xong/chuong-262-anh-se-chieu-chuong-em.html.]
Giờ đây ôm vợ nhỏ trong lòng, mới cảm nhận tiền đúng là thứ , thể khiến bảo bối của vui sướng đến thế .
"Thanh Thanh, em bộ quần áo , để giặt cho. Vết m.á.u để lâu vải sẽ khó giặt sạch đấy."
Cố Dục Hằng vỗ vỗ lưng Hạ Thanh Thanh, bảo cô bộ đồ dính m.á.u .
Hạ Thanh Thanh ngẩng đầu : "Em định lát nữa tắm xong mới luôn."
Cố Dục Hằng dùng ánh mắt hiệu cho cánh tay thương của cô: "Vết thương tay em chạm nước, tắm rửa kiểu gì?"
Hạ Thanh Thanh tình nguyện bĩu môi: " cả ngày nay em chạy đôn chạy đáo, mùi m.á.u mùi mồ hôi, tắm chịu nổi? Em sẽ cẩn thận mà, để tay chạm nước ."
Cố Dục Hằng cúi đầu ghé sát cổ Hạ Thanh Thanh ngửi ngửi: "Hôi chỗ nào chứ? Anh chỉ thấy thơm thôi."
Hạ Thanh Thanh , đ.ấ.m nhẹ n.g.ự.c : "Em đùa với , em thật sự tắm."
Cố Dục Hằng thấy cô kiên trì như đành nhượng bộ: "Vậy để lấy chậu nước cho em lau trong phòng thôi nhé, đừng tắm vòi sen. Chờ về đến nhà hãy tắm rửa t.ử tế."
Hạ Thanh Thanh đầy vẻ cam lòng: " về đến nhà thì tay em vẫn chạm nước mà? Cũng tắm thoải mái ."
Khóe môi Cố Dục Hằng khẽ nhếch lên một nụ đầy ẩn ý, ghé sát tai Hạ Thanh Thanh nhỏ: "Phòng tắm công cộng ở nhà khách chia nam nữ, cùng em . Chờ về đến nhà, thể giúp em tắm."
Nga
Nghe giọng trầm thấp đầy mê hoặc của Cố Dục Hằng, trong đầu Hạ Thanh Thanh tự chủ mà hiện lên những hình ảnh " phù hợp với trẻ em".
Gò má trắng nõn của cô ửng hồng một mảng lớn, cô vùi đầu n.g.ự.c Cố Dục Hằng, thẹn thùng mắng: "Anh gì thế hả?! Ai cần giúp tắm rửa chứ?"
Cố Dục Hằng Hạ Thanh Thanh đang trốn trong lòng như một con chim cút nhỏ, l.ồ.ng n.g.ự.c khẽ rung lên, phát tiếng trầm đục: "Ngại ngùng cái gì? Chẳng em cũng từng nhân lúc say rượu mà tắm sạch cho đó ?"
Cố Dục Hằng đang nhắc đến uống say đến mất ý thức với Triệu Thanh Tùng, mãi về mới dỗ dành mãi mới từ miệng Hạ Thanh Thanh rằng mất mặt đến mức nào.
Hạ Thanh Thanh ngẩng khuôn mặt đỏ bừng lên, phản đối lời : "Đó là em lòng , sợ say quá ngã trong phòng tắm thôi, như kiểu em nhân lúc cháy nhà mà hôi của ?"
Cố Dục Hằng gò má trắng hồng của trong lòng, nhịn đưa tay lên xoa nhẹ, cảm giác còn mịn màng hơn cả trứng gà bóc vỏ.
"Là nhân lúc cháy nhà mà hôi của, ?"
Hạ Thanh Thanh trợn tròn mắt, dở dở : "Anh cái thế nhỉ? Làm chuyện mà còn hỏi ý kiến 'nạn nhân', đúng là lễ phép quá cơ!"