Cố Dục Hằng vẫn còn lải nhải, đem tất cả những điều cần chú ý mà thể nghĩ đến hết cho Hạ Thanh Thanh .
Hạ Thanh Thanh giơ tay bịt miệng , "Thôi thôi, những Việt Châu cùng em đều là quân nhân cả, chẳng lẽ còn sợ em mìn bắt cóc ?"
Cố Dục Hằng gỡ tay Hạ Thanh Thanh , vẻ nghiêm túc , "Vợ xinh như , ngoài đương nhiên cẩn thận một chút. Anh ở cạnh em, em nhất định tự bảo vệ thật ."
Hạ Thanh Thanh trong lòng ấm áp, cô Cố Dục Hằng thật sự đang lo lắng cho , "Em , cứ yên tâm ."
"Mang nhiều tiền và phiếu một chút, thấy cái gì thích thì cứ mua về hết." Cố Dục Hằng Hạ Thanh Thanh, trong mắt tràn đầy nghiêm túc.
Hạ Thanh Thanh khóe miệng ngậm , cố ý , "Hay là em mang cả sổ tiết kiệm của nhé? Lỡ em mua nhiều đồ quá, tiền mặt đủ tiêu, thì lấy tiền trong sổ tiết kiệm dùng."
Cố Dục Hằng hề chần chờ gật đầu, "Cũng , ngày mai sẽ với Tần Dương một tiếng, bảo cùng em lấy tiền."
Hạ Thanh Thanh gian xảo , "Anh đúng là sợ em tiêu hết tiền tiết kiệm bao năm của ?"
Trong mắt Cố Dục Hằng tràn đầy ý ấm áp, "Tiền của chính là tiền của em, em tiêu thế nào thì tiêu, tiêu hết kiếm."
"Vậy em cũng khách khí nhé!"
Hạ Thanh Thanh vòng hai cánh tay mềm mại ôm lấy cổ Cố Dục Hằng, đôi mắt ướt át long lanh vẻ kiều mị.
Cố Dục Hằng tựa trán trán Hạ Thanh Thanh, trầm giọng nhẹ, "Em vĩnh viễn cần khách khí với ."
………………
Sáng sớm hôm , Cố Dục Hằng đạp xe đưa Hạ Thanh Thanh đến bến tàu.
Kiều Mộng Lâm và chờ ở đó, cả đoàn chỉ tính toán ở nhà khách Việt Châu một đêm, ai nấy đều hành lý gọn nhẹ.
Hai bên chào hỏi xong, Cố Dục Hằng dặn dò Tần Dương vài câu, "Tiểu Tần, đến Việt Châu chăm sóc cho chị dâu Tiểu Hạ của , và cả các đồng chí đoàn văn công nữa."
Trên khuôn mặt trẻ tuổi cương nghị của Tần Dương là vẻ mặt nghiêm túc, "Phó đoàn trưởng Cố, sẽ ạ."
Cố Dục Hằng nhớ lời vợ tối qua, với Tần Dương, "Còn nữa, nhớ kỹ là cùng chị dâu Tiểu Hạ đến ngân hàng, giúp cô rút..."
Lời còn xong, Hạ Thanh Thanh một bên vội vàng kéo , "Tối qua em chỉ đùa thôi mà, coi là thật chứ? Em căn bản mang sổ tiết kiệm theo."
"Không mang sổ tiết kiệm ?" Cố Dục Hằng hoang mang về phía Hạ Thanh Thanh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ra-dao-tuy-quan-quan-quan-cang-nhin-cang-khong-xong/chuong-241-em-vinh-vien-khong-can-khach-khi-voi-anh.html.]
"Không mang!" Hạ Thanh Thanh vỗ vỗ chiếc túi đeo vai, "Mang theo chút tiền là đủ tiêu ."
Cố Dục Hằng hiện tại mỗi tháng tiền trợ cấp đều giao cho Hạ Thanh Thanh, cô tự cũng tiền lương, chi tiêu của hai ít, hơn nữa tiền Triệu Diễm Bình và Vương Thục Hồng cho đây, tiền mặt tích cóp hơn một ngàn đồng, cần rút thêm tiền.
Cố Dục Hằng xoa xoa đỉnh đầu Hạ Thanh Thanh, "Ra ngoài, đừng tiết kiệm."
"Biết , ."
Hạ Thanh Thanh gật gật đầu, càng cảm thấy Cố Dục Hằng trở nên lải nhải, đóa hoa cao lãnh đây phong cách .
Tần Dương chờ một bên nhận lệnh hiểu , "Phó đoàn trưởng Cố, ngân hàng còn cần ạ?"
Không đợi Cố Dục Hằng trả lời, Hạ Thanh Thanh dẫn đầu mở miệng , "Không cần , đồng chí Tiểu Tần cứ giúp chúng xách túi là ."
Tần Dương: "Vâng ạ."
Hạ Thanh Thanh đầu về phía Cố Dục Hằng, "Lão Cố, em đây."
Cố Dục Hằng ánh mắt thâm trầm chằm chằm đôi mắt Hạ Thanh Thanh, "Biết , em nhanh ."
Nga
Kiều Mộng Lâm và bước lên thuyền, ghé mép thuyền phó đoàn trưởng Cố và vợ lưu luyến rời tạm biệt.
Một nữ đồng chí đoàn văn công giọng điệu chua chát , "Ngày mai chẳng về , phó đoàn trưởng Cố và đồng chí Hạ như thể sắp xa mười ngày nửa tháng ."
Kiều Mộng Lâm về phía nữ đồng chí chuyện, "Trịnh Tiểu Tuệ, vợ chồng tình cảm sâu đậm, một ngày gặp như cách ba thu , cô ngay cả đối tượng còn , đương nhiên hiểu."
Trịnh Tiểu Tuệ bĩu môi, "Chị Mộng Lâm, em thì hiểu thật, đến bây giờ em vẫn cảm thấy chị ưu tú hơn đồng chí Hạ, dựa cái gì mà cô thể gả cho phó đoàn trưởng Cố? Hoàn dựa một khuôn mặt thôi ?"
Một nữ đồng chí khác tên Lý Kiều lặng lẽ kéo vạt áo Trịnh Tiểu Tuệ, ý bảo cô bớt cãi vã, các thành viên đoàn văn công đều , Kiều Mộng Lâm ghét nhất là những lời .
Quả nhiên, khuôn mặt Kiều Mộng Lâm lập tức trở nên nghiêm túc, "Trịnh Tiểu Tuệ, vài lời đây , mỗi đều điểm ưu tú riêng của . Theo thấy, đồng chí Hạ nhiều điểm ưu tú hơn đấy, các cô chỉ là hiểu cô , đừng tùy tiện bình luận về mà hiểu rõ, sẽ trông thiếu tu dưỡng."
Trịnh Tiểu Tuệ ngượng ngùng cúi thấp đầu xuống, tuy rằng chút phục, nhưng cũng dám giáp mặt phản bác Kiều Mộng Lâm.
"Còn nữa, đây từng thích phó đoàn trưởng Cố, nhưng điều nghĩa là phó đoàn trưởng Cố nhất định thích . Huống hồ hiện tại kết hôn , cũng còn chìm đắm trong tình cảm quá khứ nữa, cần các cô bênh vực ."
Kiều Mộng Lâm những lời bình tĩnh và thản nhiên, cô quả thật thoát khỏi tình cảm quá khứ, cần các thành viên trong đoàn điều thừa mà bận tâm.