Một tiếng , Uông Mẫn thu bộ bài thi, thông báo nghỉ ngơi nửa giờ sẽ bắt đầu phỏng vấn từng một.
Uông Mẫn cầm bài thi khỏi phòng họp, lập tức bắt đầu than vãn.
"Ôi trời, bao nhiêu câu chẳng ."
" cũng thế, mấy câu đoán mò thôi."
"Lần chắc chắn trượt , là về luôn cho xong."
...
Chẳng ai bài cả, đều tỏ vẻ kết quả như ý, chỉ là trong đó bao nhiêu phần thật giả.
"Hiểu Lệ, cô bình tĩnh thế, lẽ câu nào cô cũng học thuộc hết ?"
Hạ Thanh Thanh thấy giọng của Hà Tố Quyên vang lên, cô nghiêng đầu sang, thấy cô đang hỏi một nữ đồng chí vẻ ngoài thanh tú, điềm tĩnh.
Chu Hiểu Lệ khẽ nâng mí mắt liếc Hà Tố Quyên một cái, dời mắt về xấp tài liệu mặt.
"Cũng tạm, cũng vài câu chắc chắn."
Giọng điệu của Chu Hiểu Lệ bình thản, là đang lời khách sáo. Cho dù trong bài thi nội dung cô , thì chắc chắn cũng ít.
Gương mặt Hà Tố Quyên lập tức gượng gạo nở một nụ : " là giáo viên khác, việc học thuộc lòng vẫn giỏi hơn bọn nhiều."
Chu Hiểu Lệ đáp lời nịnh nọt của Hà Tố Quyên, chỉ im lặng xem những bản thảo thể sẽ trong phần phỏng vấn.
Hà Tố Quyên thấy mất mặt, giao lưu vài câu với những khác một bước khỏi phòng họp.
Hạ Thanh Thanh bưng chiếc ca tráng men của lên, định ngoài tìm chỗ lấy nước uống.
Cô đến cửa phòng họp thì thấy Hà Tố Quyên xách một chiếc phích nước .
"Đồng chí Hạ, cô định lấy nước ?" Hà Tố Quyên thấy chiếc ca tay cô, "Vừa nghĩ chắc đều khát nên xin một phích nước nóng về đây, cô cứ để ca đấy rót cho một ly."
Hạ Thanh Thanh do dự một chút, : "Cảm ơn đồng chí Hà, rửa cái ca , cô cứ rót cho ."
"Được, lát nữa để phích nước ở phía nhé, cô cứ tự nhiên."
Hạ Thanh Thanh bước khỏi phòng họp, nhớ biểu hiện của Hà Tố Quyên lúc nãy, dường như gì bất thường, cô thầm nghĩ lẽ lo lắng quá xa.
Dù , Hạ Thanh Thanh vẫn nấn ná một lúc, sang phòng biên tập tìm Ngô Tiểu Lộ xin một chén nước, mới phòng họp.
Lúc trong phòng họp tiếng ồn ào, ai nấy đều đang luyện bản thảo thật to, khí phần căng thẳng.
Ngay cả những than vãn bài , định bỏ về, giờ cũng đang ngay ngắn tại chỗ, cao giọng luyện tập.
Quả nhiên chỉ khiêm tốn ngoài miệng thôi, thực tế ai cũng đang dốc hết sức để tranh giành vị trí .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ra-dao-tuy-quan-quan-quan-cang-nhin-cang-khong-xong/chuong-209-su-co-di-ung.html.]
Hạ Thanh Thanh lẳng lặng về chỗ của , uống vài ngụm nước cũng bắt đầu luyện .
"Khụ, khụ khụ..."
Giữa tiếng bản thảo râm ran, đột nhiên vang lên vài tiếng ho khan lạc điệu.
Ban đầu để ý, nhưng đó tiếng ho ngày càng dày đặc và dồn dập hơn.
"Chu Hiểu Lệ, cô chứ?" Một nữ đồng chí vỗ vai , nửa thật lòng nửa tò mò hỏi han.
Tiếng bản thảo xung quanh lập tức nhỏ dần, đồng loạt về phía Chu Hiểu Lệ đang ho rũ rượi.
Nga
Chu Hiểu Lệ nhíu mày, một tay ôm cổ họng, một tay xua xua về phía phía : " ."
Nữ đồng chí chằm chằm tay cô : "Chu Hiểu Lệ, cô thật sự chứ? Trên tay cô nổi đầy mẩn đỏ kìa!"
Chu Hiểu Lệ cau mày, cúi xuống mu bàn tay , quả nhiên làn da vốn mịn màng giờ nổi lên một mảng mẩn đỏ, hơn nữa còn bắt đầu thấy ngứa ngáy.
Chu Hiểu Lệ ngẩng lên bảo nữ đồng chí phía : "Đồng chí, cô xem giúp với, cổ đỏ ?"
"Có, chứ! Trên cổ cô cũng nổi đầy nốt , chuyện là ?"
Nữ đồng chí thốt lên kinh hãi khi thấy cổ Chu Hiểu Lệ cũng đỏ rực một mảng.
Hạ Thanh Thanh cùng sang, nhận tình trạng giống dị ứng.
Quả nhiên, Chu Hiểu Lệ ho một tiếng, lẩm bẩm: " dị ứng ... hèn chi thấy cổ họng cũng ngứa ngáy."
"Sớm , muộn , đúng lúc đột nhiên dị ứng cơ chứ?"
Giọng Chu Hiểu Lệ lạnh : " dị ứng xoài, khụ khụ... Chỉ cần môi chạm thịt xoài là sẽ nổi mẩn ngay, cho nên bao giờ ăn xoài cả."
"Vậy hôm nay cô vô tình chạm xoài ở ?"
Chu Hiểu Lệ mảng mẩn đỏ ngày càng ngứa tay, lắc đầu: "Tuyệt đối , khụ... luôn cẩn thận, càng thể chạm xoài thời điểm mấu chốt như hôm nay."
"Vậy thì là chuyện gì?" Nữ đồng chí ngơ ngác quanh bốn phía.
Sáu còn trong phòng họp, thì im lặng quan sát như Hạ Thanh Thanh, thì nhỏ giọng bàn tán với .
Hạ Thanh Thanh quen ai trong những đối thủ , chỉ miễn cưỡng coi như mỗi Hà Tố Quyên.
Tuy nhiên, những còn dường như đều từng tiếp xúc với . Một nữ đồng chí trong góc đột nhiên lên tiếng:
"Chu Hiểu Lệ, lẽ cô dị ứng xoài nên cố tình 'hạ độc' cô đấy chứ?"