Ra Đảo Tuỳ Quân, Quan Quân Càng Nhịn Càng Không Xong - Chương 207: Mì Kéo Sợi May Mắn

Cập nhật lúc: 2026-02-18 15:09:05
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Triệu Đông Thanh hai bóng dáng của họ đầy suy tư, trong lòng bỗng hiểu , thì y tá Tiểu Diêu là đang buồn vệ sinh, mặt mới đỏ bừng lên.

Thật là vất vả cho cô .

"Phó doanh trưởng Triệu, chúng trả đồ cho đại đội trưởng về doanh trại thôi, ở đây chắc còn việc gì của chúng nữa."

Tần Dương gọi Triệu Đông Thanh, hai trả cuộn vải và đệm mềm cho công xã, trở về nơi đóng quân.

Trên đường về nơi đóng quân, Triệu Đông Thanh châm một điếu t.h.u.ố.c ngậm giữa môi, tiện miệng hỏi Tần Dương: "Tiểu Tần, năm nay bao nhiêu tuổi ?"

"Phó doanh trưởng Triệu, năm nay 22 tuổi, chuyện gì ạ?"

Triệu Đông Thanh gật gật đầu: "22 tuổi, là một tuổi . bằng tuổi cưới vợ ."

"Anh chuyện đó là bảy năm , năm đó kết hôn sớm, còn ít là do cha sắp đặt hôn nhân nữa."

Triệu Đông Thanh khổ lắc đầu: "Cậu đừng , lúc đó kết hôn chính là do cha sắp đặt, họ gửi một bức điện báo về đội, ở quê tìm cho một cô vợ, bảo về kết hôn."

"Sau đó liền về kết hôn với chị dâu... , vợ cũ ?"

Triệu Đông Thanh kẹp điếu t.h.u.ố.c giữa ngón tay, trong miệng thở một sợi khói mờ ảo: " , năm đó từ nông thôn bao lâu, căn bản nghĩ thể tự tìm vợ. Nếu cha giúp tìm đối tượng, thì về kết hôn, cũng coi như là giải tỏa một nỗi lòng của họ."

Tần Dương Triệu Đông Thanh kết thúc một cuộc hôn nhân kéo dài bảy năm, nhắc đến những chuyện , tâm trạng tất nhiên lắm, liền kéo chủ đề về .

"Hại, cha bây giờ thật cũng thúc giục vô cùng, chẳng qua một năm đều thể về một chuyến, trời cao hoàng đế xa, họ quản ."

"Có đối tượng phù hợp, cuộc hôn nhân vẫn thể kết. Gia đình định cũng ích cho việc thăng chức quân hàm của . Cậu xem bây giờ, năm nay việc xét duyệt cấp bậc chắc thành !"

Triệu Đông Thanh buông điếu t.h.u.ố.c đang ngậm, trong giọng bao nhiêu tiếc nuối.

Tần Dương ngượng ngùng : " đây còn đối tượng phù hợp ."

Triệu Đông Thanh nghiêng đầu đ.á.n.h giá Tần Dương một cái, thằng nhóc hơn 20 tuổi, tinh thần tràn đầy, cái tinh thần phấn chấn tràn đầy sức sống mà sắp 30 tuổi như .

"Tuổi với y tá Tiểu Diêu nãy hẳn là khác biệt mấy, thấy hai còn hợp. Hay là giúp hai mối?"

Tần Dương vội vàng xua tay: "Đừng đừng đừng, cần ."

Triệu Đông Thanh liếc : "Từ chối dứt khoát như , thằng nhóc trong lòng ?"

Người trẻ tuổi giấu chuyện, Triệu Đông Thanh hỏi như , Tần Dương liền bại lộ.

Triệu Đông Thanh ánh mắt lảng tránh của Tần Dương, trêu chọc : "Thật sự , thấy động thái gì cả? Là trong quân đội nơi khác?"

"Phó doanh trưởng Triệu, đừng hỏi nữa." Tần Dương buồn rầu gục đầu xuống, "Chỉ là đơn phương thích thôi, cũng ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ra-dao-tuy-quan-quan-quan-cang-nhin-cang-khong-xong/chuong-207-mi-keo-soi-may-man.html.]

Triệu Đông Thanh bày vẻ mặt của từng trải: "Ồ, hiểu, tương tư đơn phương."

Tần Dương kéo vành mũ quân đội xuống, ậm ừ lời nào.

Nga

Triệu Đông Thanh một tay đặt lên vai Tần Dương: "Cậu thử theo đuổi xem thích ? Thể hiện chút quyết đoán của quân nhân chúng ."

Tần Dương đầu thoáng qua Triệu Đông Thanh: "Phó doanh trưởng Triệu, với Doanh trưởng Cố thật sự là tình như , ngay cả lời cũng giống ."

Triệu Đông Thanh nhe răng hắc hắc: "Ai !"

Bên Hứa Vân đuổi theo Diêu Thu Mạn, thấy cô cũng nhà vệ sinh, chỉ rửa tay ở cái vòi nước cạnh cửa, còn vốc nước vỗ vỗ mặt.

"Tiểu Diêu, hôm nay cô mà kỳ lạ ?"

Hứa Vân ghé sát xem Diêu Thu Mạn, thấy má cô nổi lên một tầng hồng nhạt, liền lo lắng giơ tay kiểm tra trán của cô .

Phát hiện nhiệt độ bình thường, cũng sốt, Hứa Vân lúc mới thoáng yên tâm.

Diêu Thu Mạn dùng nước lạnh vỗ mặt, cuối cùng cũng bình tĩnh hơn một chút.

Khóe miệng cô trễ xuống, vẻ mặt đưa đám với Hứa Vân: "Chị Vân, em xong đời ..."

…………

Rất nhanh đến ngày thi tuyển phát thanh viên. Cố Dục Hằng hôm nay sáng sớm dậy xuống bếp cho Hạ Thanh Thanh một bát mì kéo sợi.

Dùng nghêu sò khô nhà phơi và mướp hương trồng trong vườn xào qua nấu nước dùng, bên còn một quả trứng tráng chiên tới độ.

Cố Dục Hằng bưng bát mì nóng hổi đến mặt Hạ Thanh Thanh: "Trước khi thi ăn mì, thi cử ' mặt chu đáo'."

Hạ Thanh Thanh bát mì nóng hổi mặt: " còn cho em một quả trứng tráng, đó chẳng nghĩa là thi trứng ngỗng ?"

Cố Dục Hằng mặt sững sờ, vươn đũa liền chuẩn gắp quả trứng trong bát Hạ Thanh Thanh .

Hạ Thanh Thanh bảo vệ quả trứng tráng của : "Đừng động trứng của em, em còn ăn mà, thể thật sự thi trứng ngỗng chứ."

Cố Dục Hằng thu hồi đũa, nhàn nhạt : "Bởi vì ăn một quả trứng tráng mà thi trứng ngỗng, thì kỳ thi thi cũng ."

" đúng! Anh đúng." Khóe môi Hạ Thanh Thanh cong lên nụ , vùi đầu ăn mì.

Một bát mì còn ăn xong, liền tiếng gọi của Lương Uyển truyền đến từ trong sân: "Tiểu Hạ, Tiểu Hạ——"

 

 

Loading...