Hứa Vân chớp chớp mắt: "Như ? Cô thật sự quen thuộc với đồng chí Triệu hơn một chút mà, sợ cô cộng sự với đồng chí Tần sẽ tự nhiên."
Thấy Hứa Vân thật sự vì mà suy nghĩ, Diêu Thu Mạn mím môi, cần thêm gì nữa.
Hứa Vân quan sát thần sắc của cô , cẩn thận mở lời: "Tiểu Diêu, đây đều là đùa với cô thôi, chúng cô thích đồng chí Triệu, tuy rằng đồng chí Triệu là tồi, nhưng rốt cuộc..."
Giọng Hứa Vân ngừng , thở dài: "Ai, nhắc đến nữa, cô cũng đừng nghĩ nhiều, vốn dĩ hai các cô chẳng gì, đây những lời đùa đó cô cho vui thôi. Tiểu Diêu của chúng đối tượng chắc chắn hơn đồng chí Triệu nhiều."
Diêu Thu Mạn ý của Hứa Vân. Trước đây các đồng nghiệp vẫn luôn lấy cô và Triệu Đông Thanh đùa. Ngày trận bóng chuyền kết thúc, trở về trạm xá đó, Lữ Giai Hân thật sự hỏi lính cần vụ về một tình hình cá nhân của Triệu Đông Thanh.
Nếu kết hôn, cũng tiện đùa lung tung nữa.
ngờ vị Phó doanh trưởng Triệu đến 30 tuổi ly hôn lâu, hơn nữa còn hai đứa con với vợ cũ, mỗi tháng tiền trợ cấp đều gửi một phần cho vợ cũ phí nuôi con.
Sau đó, các y tá trong trạm xá cũng còn lấy Diêu Thu Mạn và Triệu Đông Thanh trêu chọc nữa, dù cũng mấy cô gái lập gia đình nào dính dáng đến đàn ông ly hôn con.
Không ai trêu đùa nữa, Diêu Thu Mạn vốn dĩ nên thở phào nhẹ nhõm, nhưng vì , thời gian trong lòng cô chút trống rỗng, luôn thể vực dậy tinh thần.
Tuy nhiên đó cô cũng còn gặp Triệu Đông Thanh nữa. Diêu Thu Mạn nghĩ, hẳn là chỉ các đồng nghiệp trêu đùa nhiều quá, đầu óc chút bình thường, thời gian lâu thì sẽ thôi.
Nào ngờ trùng hợp đến , viện trưởng lựa chọn cô đến phối hợp với bác sĩ Lưu để phổ biến kiến thức hồi sức tim phổi cho , trong hai quân khu cử đến vặn liền Triệu Đông Thanh.
Khi Diêu Thu Mạn nữa thấy Triệu Đông Thanh, vị quân nhân cao gầy đang chuyện với đại đội trưởng công xã, mặt treo một nụ chút đắn.
Trong lòng Diêu Thu Mạn hiểu giật , đó khi Triệu Đông Thanh mặt , cô cố tình dời tầm mắt .
Nghĩ đến lát nữa cộng sự với Triệu Đông Thanh để biểu diễn hồi sức tim phổi, trong lòng Diêu Thu Mạn liền một tia phiền muộn.
Tần Dương đang bên cạnh Triệu Đông Thanh, vươn tay run chân, ngừng nghỉ.
Triệu Đông Thanh liếc : "Tiểu Tần, gì đấy?"
Tần Dương xoay cổ tay trả lời: "Phó doanh trưởng Triệu, vì , cũng đột nhiên chút căng thẳng."
Triệu Đông Thanh ha hả hai tiếng: "Hai chúng chỉ cần đó giả c.h.ế.t là , cần chuyện, cần cử động, căng thẳng cái gì?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ra-dao-tuy-quan-quan-quan-cang-nhin-cang-khong-xong/chuong-205-tuong-tu-don-phuong.html.]
Tần Dương bắt đầu xoay cổ chân mặt đất: " cũng , lát nữa nên mở mắt nhắm mắt đây?"
Triệu Đông Thanh khoanh tay, lạnh lùng : "Cậu gặp qua c.h.ế.t nào mà mở mắt ?"
Tần Dương buột miệng : "Vạn nhất là c.h.ế.t nhắm mắt thì ?"
Triệu Đông Thanh ánh mắt ngây thơ trong trẻo của Tần Dương, lặng lẽ thu chân định đá m.ô.n.g , tức giận : "Nhắm mắt!"
"Được, nhắm mắt." Tần Dương gật gật đầu, "Lát nữa còn biểu diễn hô hấp nhân tạo nữa, còn từng... từng..."
Tần Dương lắp bắp nữa. Triệu Đông Thanh trợn trắng mắt hung hăng : "Mơ đấy ? Chỉ là biểu diễn thôi, sẽ thật sự chạm miệng ."
Tần Dương ngây ngốc tiếp tục gật đầu: "Vậy thì , bằng đối tượng tương lai của mà , thể sẽ ghen."
Triệu Đông Thanh nhạo một tiếng: "Cậu đối tượng ? Đã nghĩ nhiều như ."
Trong đầu Tần Dương hiện lên bóng dáng Kiều Mộng Lâm, đó lắc lắc đầu, vứt bỏ giấc mộng hão huyền của : "Hiện tại , đại biểu về cũng , đều là đối tượng tương lai mà."
Triệu Đông Thanh từ trong túi sờ một điếu t.h.u.ố.c, đặt mũi ngửi ngửi, nhàn nhạt : "Vậy đối tượng tương lai của thể đây từng hôn môi với khác ?"
"Hôn, hôn, hôn, hôn cái miệng gì chứ?" Tần Dương kinh ngạc trợn tròn mắt: "Phó doanh trưởng Triệu, nãy sẽ thật sự chạm ?"
Triệu Đông Thanh lắc lắc đầu, bỏ điếu t.h.u.ố.c túi, để ý đến đứa trẻ ngốc nữa.
Nga
Trên bục, bác sĩ Lưu giới thiệu xong nguyên lý của hồi sức tim phổi, tiếp theo đó là biểu diễn thao tác thực tế.
Triệu Đông Thanh và Tần Dương lên bục, trực tiếp xuống hai tấm vải trải sẵn, đóng vai hai ngừng thở.
Diêu Thu Mạn và Hứa Vân cũng theo tới.
"Trước khi thực hiện hồi sức tim phổi, chúng nhanh ch.óng xác nhận bệnh nhân bất tỉnh, mạch đập, tự chủ hô hấp. Vỗ nhẹ mặt bệnh nhân, gọi tai , phản ứng chính là bất tỉnh. Động mạch cảnh cảm nhận nhịp đập, chính là mạch đập. Không cảm nhận thở và l.ồ.ng n.g.ự.c phập phồng, liền chứng minh hô hấp..."
Diêu Thu Mạn và Hứa Vân lượt quỳ bên cạnh Triệu Đông Thanh và Tần Dương, căn cứ theo lời giảng giải của bác sĩ Lưu, biểu diễn cho cách kiểm tra khi cấp cứu.