Ra Đảo Tuỳ Quân, Quan Quân Càng Nhịn Càng Không Xong - Chương 178: Mượn Đồ

Cập nhật lúc: 2026-02-18 15:03:21
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Y tá Tiểu Diêu chớp chớp mắt cho tỉnh táo hẳn. Cô sĩ quan ngoài cửa sổ dường như là cấp của Cố doanh trưởng, nhưng cô nhớ tên là gì.

Trên đảo bao nhiêu sĩ quan chiến sĩ, các y tá ở trạm xá chỉ nhớ rõ mặt của mấy ngoại hình xuất chúng nhất thôi.

Hiển nhiên, Triệu Đông Thanh trong đó.

Triệu Đông Thanh mỉm thiện với cô y tá nhỏ, hỏi: "Đồng chí y tá, cho hỏi ở trạm xá chậu rửa mặt và khăn mặt cho mượn ? Chiến hữu của thương, vợ tối nay ở trông nom, hai họ vốn sạch sẽ nên lau rửa một chút, giờ trời tối cũng tiện về khu tập thể lấy."

Tiểu Diêu áy náy lắc đầu: "Thật xin , trạm xá chúng chuẩn những thứ cho bệnh nhân."

Triệu Đông Thanh để bụng, nhe răng : "Không , để chịu khó chạy về khu tập thể lấy cho họ ."

Tiểu Diêu bóng dáng Triệu Đông Thanh sắp bước khỏi trạm xá, gầy gầy nhưng rắn rỏi, đôi ủng nhựa đen chân còn dính ít bùn đất khô.

Bên ngoài trời tối om, cơn mưa lớn đường xá trơn trượt, vị sĩ quan bộ, về về chỉ để đưa cái chậu cái khăn cho chiến hữu và vợ chiến hữu, cũng thật chẳng ngại phiền phức.

Tiểu Diêu bỗng nhớ điều gì đó, vội vàng ló đầu cửa sổ gọi lớn: "Đồng chí, đợi chút!"

Triệu Đông Thanh dừng bước đầu , ánh mắt đầy vẻ nghi hoặc cô y tá trực ban.

Tiểu Diêu : "Anh cần chạy xa thế , nhớ , thứ cần đây."

Triệu Đông Thanh mừng rỡ: "Thế thì quá!"

Triệu Đông Thanh theo Tiểu Diêu phòng nghỉ của y tá trực ban.

"Đồng chí, mượn chậu và khăn cho Cố doanh trưởng và vợ ?"

Tiểu Diêu chuyện với Cố Dục Hằng thì thấy căng thẳng, nhưng chuyện với Triệu Đông Thanh thì thấy thoải mái hơn nhiều. Vị sĩ quan lúc nào cũng hì hì trông hiền lành hơn hẳn vị Cố doanh trưởng lạnh như băng .

Nga

Triệu Đông Thanh gật đầu: " , ?"

Tiểu Diêu đáp: "Tối nay ở trạm xá chỉ mỗi hai họ là sĩ quan và nhà thôi."

Triệu Đông Thanh chút tò mò: "Cô quen lão Cố ?"

Tiểu Diêu gật đầu, lắc đầu.

Triệu Đông Thanh hai cái túm tóc của cô y tá nhỏ lúc thì lắc lên lắc xuống, lúc lắc sang hai bên, buồn hỏi: "Thế là quen quen đây?"

Tiểu Diêu suy nghĩ một chút trả lời: "Chỉ thể coi là quen một phía thôi. Ở trạm xá chẳng y tá nào là Cố doanh trưởng cả, trừ phi là mới tới. chắc chắn Cố doanh trưởng chúng là ai ."

"Hiểu ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ra-dao-tuy-quan-quan-quan-cang-nhin-cang-khong-xong/chuong-178-muon-do.html.]

Triệu Đông Thanh gật gù: "Cái tên đó từ năm 17 tuổi nhập ngũ đến giờ, chẳng phụ nữ nào thấy mê mẩn cả. Chậc chậc! Đẹp trai đúng là lợi thật đấy."

"Anh... đừng bậy!"

Tiểu Diêu chút thẹn quá hóa giận, trừng mắt Triệu Đông Thanh: " mê mẩn Cố doanh trưởng nhé, vợ ."

Cô y tá nhỏ cảm thấy vị sĩ quan cao gầy thật chẳng chuyện gì cả, cứ như thể cô đang tơ tưởng đến Cố doanh trưởng bằng. Cô rõ ràng là đối với bất kỳ nam đồng chí nào trai cũng sẽ thêm vài cái, thuận tiện mơ mộng một chút về chồng tương lai của thôi.

Ai mà chẳng thích cái chứ, vợ của Cố doanh trưởng xinh như thế các cô cũng thích ngắm mà.

chỉ là ngắm thôi, chứ giống như một vị đồng nghiệp nào đó trong trạm xá, kết hôn mà vẫn cứ mặt dày sán gần.

Triệu Đông Thanh ngờ một câu đùa của cô y tá nhỏ nổi giận, vội vàng xua tay: "Đồng chí, cô đừng hiểu lầm, ý đó ."

Tiểu Diêu trợn tròn mắt: "Anh nhất là ý đó !"

Triệu Đông Thanh dở dở , đành im lặng dám ho he thêm câu nào. Phụ nữ đúng là... dễ chọc , rút kinh nghiệm mới .

Tiểu Diêu tìm trong phòng nghỉ một chiếc chậu tráng men in hình hoa mẫu đơn lớn và một chiếc khăn mặt thêu hình cá chép đỏ cùng chữ "Phúc".

Cô đưa cả chậu lẫn khăn tay Triệu Đông Thanh: "Cầm lấy , đây là chậu và khăn riêng của để ở phòng nghỉ dự phòng, khăn là khăn mới, dùng nào ."

Triệu Đông Thanh nhận lấy đồ, nhe răng với cô y tá nhỏ: "Cảm ơn cô nhé, đồng chí."

Tiểu Diêu hào phóng vẫy vẫy tay, rảo bước trạm trực để tiếp tục công việc.

Triệu Đông Thanh bưng chậu trở phòng bệnh của Cố Dục Hằng. Đôi vợ chồng trẻ ăn xong bữa tối, Hạ Thanh Thanh cũng rửa sạch cặp l.ồ.ng và đũa.

"Đồng chí Triệu, mượn khăn và chậu ở mà lâu thế?"

"Đồ là của một cô y tá trực ban cho mượn đấy, theo cô phòng nghỉ lấy nên lâu một chút. Ngày mai hai cứ trực tiếp trả cho cô ."

Hạ Thanh Thanh cúi đầu chiếc khăn mặt gấp gọn gàng trong chậu, qua là đồ mới tinh: "Cô y tá đó tên là gì ? Cái chậu thì , nhưng khăn mặt thì mua cái mới trả cho ."

"Vừa nãy cũng quên hỏi tên cô ..." Triệu Đông Thanh gãi gãi gáy: "Thôi, ngày mai hai cứ mang chậu và khăn về , hôm nào mua hai cái mới trả cho cô ."

Hạ Thanh Thanh : "Thế , phiền quá."

Triệu Đông Thanh xua tay: "Đáng bao nhiêu tiền . Không trực đến mấy giờ, ngày mai chắc hai gặp , cứ để trả cho."

 

 

Loading...