Cố Dục Hằng dùng dư quang liếc , thấy bóng dáng Lâm Nhụy vẫn còn hành lang, nhỏ giọng : "Chuyện lát nữa về phòng bệnh sẽ rõ với em."
Hạ Thanh Thanh bộ dạng thần bí của , đoán chắc viện trưởng tra điều gì đó, liền hưng phấn gật đầu.
Hai đến cửa nhà vệ sinh của trạm xá, Cố Dục Hằng buông tay đang đặt vai Hạ Thanh Thanh .
Trạm xá là nơi đầu tiên đảo lắp nước máy, nhà vệ sinh chuyển thành bồn cầu xả nước, chuyên trách dọn dẹp thường xuyên, bên trong còn đốt hương muỗi nên mùi hôi nhẹ hơn nhiều so với hố xí đảo.
Hạ Thanh Thanh quanh quất, thấy ai khác, liền nhón chân ghé sát tai Cố Dục Hằng, khẽ hỏi: "Lão Cố, một tay tự cởi quần ? Có cần em giúp ?"
Mặt Cố Dục Hằng trong nháy mắt chuyển từ xanh sang đỏ, chẳng thèm Hạ Thanh Thanh lấy một cái, ném hai chữ "Không cần" thẳng trong, "rầm" một tiếng đóng cửa .
Hạ Thanh Thanh bĩu môi, lẩm bẩm: "Không cần thì thôi, gì mà hung dữ thế? Cứ như chỗ nào em thấy bằng."
Chẳng bao lâu , Cố Dục Hằng từ trong nhà vệ sinh bước , hai trở phòng bệnh.
Hạ Thanh Thanh đỡ Cố Dục Hằng xuống giường sốt sắng hỏi: "Lão Cố, y tá Lâm rốt cuộc là chuyện gì thế?"
Cố Dục Hằng bảo cô đóng cửa phòng mới trầm giọng : "Y tá Lâm đúng là vấn đề. Khoảng thời gian báo cáo tình hình em phản ánh với viện trưởng, đó ông đích kiểm kê kho d.ư.ợ.c phẩm, phát hiện đúng là thiếu hụt một loại, trong đó cả loại 'Gentamycin' mà em nhặt ."
" viện trưởng nhờ y tá trưởng tín nhất bí mật lục soát ký túc xá của Lâm Nhụy mà tìm thấy một lọ t.h.u.ố.c nào. Tuy nhiên, y tá trưởng phát hiện Lâm Nhụy những loại mỹ phẩm và đồ dưỡng da ngoại nhập, những thứ ở đất liền còn khó mua, huống chi là ở đảo Minh Quang. Điều khiến viện trưởng khẳng định Lâm Nhụy chắc chắn vấn đề."
"Hả? Vậy t.h.u.ố.c ? Y tá Lâm trộm đem bán ?" Hạ Thanh Thanh đến nhập tâm, ngờ tình cờ đụng một vụ trộm cắp d.ư.ợ.c phẩm ở trạm xá.
Cố Dục Hằng lắc đầu: "Chuyện vẫn rõ. Trên đảo kênh tiêu thụ những loại t.h.u.ố.c , chỉ ở chợ đen đất liền mới mua. Viện trưởng Lâm Nhụy một năm cũng chẳng rời đảo mấy , nên ông nghi ngờ nội ứng ngoại hợp với cô để mang t.h.u.ố.c ngoài đảo tiêu thụ."
"Người đó là ai? Viện trưởng manh mối gì ?"
"Tạm thời thì . Gần đây Lâm Nhụy hành động gì bất thường, kho t.h.u.ố.c cũng mất thêm gì nữa. viện trưởng cho rằng bọn họ chắc chắn sẽ dừng tay như , ông đang chờ một cơ hội để bắt quả tang, tóm gọn cả Lâm Nhụy và đồng bọn."
Lời của Cố Dục Hằng khiến Hạ Thanh Thanh cảm thấy hưng phấn như chính đang tham gia một vụ án lớn: "Viện trưởng giỏi thật đấy! Cứ như thám t.ử ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ra-dao-tuy-quan-quan-quan-cang-nhin-cang-khong-xong/chuong-175-ke-hoach-bat-gon.html.]
Cố Dục Hằng vô cùng tán đồng: "Trước khi tiếp quản trạm xá đảo Minh Quang, viện trưởng vốn là quân y trong quân đội, sự nhạy bén của quân nhân ông vẫn luôn ."
" ông cũng , nếu em phát hiện sự bất thường của Lâm Nhụy, ngày thường ông bận rộn khám chữa bệnh, cũng chẳng thể ngờ trong hàng ngũ đồng chí của kẻ loại chuyện ."
Nhìn thấy vẻ tán thưởng trong mắt Cố Dục Hằng, Hạ Thanh Thanh khiêm tốn : "Em cũng chỉ là tình cờ gặp thôi, hy vọng viện trưởng sớm bắt kẻ đầu cơ trục lợi t.h.u.ố.c."
Cố Dục Hằng đưa tay trái xoa nhẹ lên đỉnh đầu cô, nụ ấm áp.
"Sẽ thôi. khi chuyện giải quyết triệt để, càng ít càng . Phía trạm xá sắp xếp lính cần vụ của trung đoàn để mắt tới, hễ manh mối là báo ngay cho viện trưởng và . Em cũng nhớ đừng chuyện với ai nhé."
Hạ Thanh Thanh trịnh trọng gật đầu: "Anh cứ yên tâm, em tuyệt đối hé răng với ai ."
Bữa trưa của hai do một chiến sĩ cần vụ mang tới, hai chiếc cặp l.ồ.ng đầy ắp, một đựng cơm, một đựng thức ăn.
Chiến sĩ cần vụ cho , bữa cơm là do Quách lớp trưởng ở bếp ăn đích chuẩn , Quách Mãn còn vài lời nhắn gửi tới Cố Dục Hằng.
Chiến sĩ cần vụ : "Cố doanh trưởng, Quách lớp trưởng bảo hãy dưỡng thương cho , đừng loạn, để Tiểu Hạ tẩu t.ử còn sớm nhà ăn việc."
Chân mày Cố Dục Hằng giật giật, lạnh giọng đáp: "Biết , cảm ơn , cũng nhắn một câu —— đừng lo chuyện bao đồng."
Cái lão Quách Mãn , quan tâm , rõ ràng là quan tâm xem vợ khi nào mới ở nhà ăn thì .
Cố Dục Hằng nhân phẩm của Quách Mãn, cũng vợ con ở quê, chắc chắn là vì quý trọng tài nấu nướng của Hạ Thanh Thanh nên mới chiếu cố cô như , nhân tiện chiếu cố luôn cả thương là .
dù rõ là thế, Cố Dục Hằng vẫn cảm thấy... khó chịu một cách vô cớ.
Sau khi chiến sĩ cần vụ rời , Hạ Thanh Thanh vẫn Cố Dục Hằng đang âm thầm ghen tuông, cô chia cơm nắp cặp l.ồ.ng lẩm bẩm: "Mấy ngày tới em ở nhà chăm sóc , xin nghỉ bao nhiêu ngày nữa, chắc lão Quách sẽ ý kiến mất."
Nga