"Chu đoàn trưởng gì bà ? Quan hệ chồng nàng dâu , vai trò của đàn ông ở giữa là quan trọng đấy."
"Nói chứ, . Nếu Có Đức giúp chị vài câu, chắc chị ly hôn với từ lâu . Cũng chính vì còn hướng về chị nên chị mới nhẫn nhịn hết đến khác."
Hạ Thanh Thanh ngạc nhiên hỏi: "Lời của Chu đoàn trưởng cũng tác dụng ?"
Lương Uyển quăng mạnh cái giẻ rửa bát trong nước: "Có tác dụng cái rắm! Bà chồng chị giỏi nhất là mặt con trai thì gì chị, nhưng chỉ cần Có Đức nhà là bà lộ nguyên hình ngay."
"Chuyện đúng là khó xử thật..."
Hạ Thanh Thanh cũng tiện can thiệp sâu chuyện nhà khác, đành khuyên Lương Uyển: "Đợi Đại Chu, Tiểu Chu học, cần bà giúp trông cháu nữa, đến lúc đó thì dọn ở riêng thôi chị."
Lương Uyển thở dài một tiếng: "Haizz! Cũng chỉ thể nghĩ như thôi, hy vọng lúc đó chồng chị thể thuận lợi rời đảo."
...
Tin tức Cố Dục Hằng thương truyền đến khu tập thể nhà là sáng ngày hôm .
Cuồng phong và mưa to giảm dần từ nửa đêm, đến khi trời sáng, Hạ Thanh Thanh ăn sáng xong ở nhà Lương Uyển, đang định về nhà xem cái sân bão tàn phá .
Cô mặc áo mưa, xỏ đôi ủng nhựa bước khỏi cổng nhà Lương Uyển thì đụng ngay Tần Dương đang vội vã chạy tới.
"Tiểu Hạ tẩu t.ử!"
"Đồng chí Tiểu Tần, tới đây?"
"Tẩu t.ử, em tới tìm chị đây. Cố doanh trưởng tối qua ngã từ mái chuồng lợn xuống, thương ở chân và tay, hiện đang ở trạm xá ạ."
Sắc mặt Hạ Thanh Thanh lập tức trắng bệch: "Có nghiêm trọng ? Anh chứ? Sao ngã từ mái chuồng lợn xuống ?"
Hạ Thanh Thanh từng thấy chuồng lợn đảo, cũng mái nó cao bao nhiêu. Cô hoảng loạn nghĩ thầm, chân của Cố Dục Hằng rốt cuộc thương đến mức nào? Liệu què tàn phế ?
"Tẩu t.ử, chị đừng căng thẳng, bác sĩ vết thương quá nghiêm trọng, nhưng thương gân động cốt thì kiểu gì cũng dưỡng một thời gian."
Nga
Hạ Thanh Thanh thở phào nhẹ nhõm, may quá, què. Vừa cô bắt đầu nghĩ xem nên sắp xếp cuộc sống nửa đời cho chồng tàn tật như thế nào .
"Đồng chí Tần, đến trạm xá thăm ngay, cần mang theo đồ đạc gì ?"
"Tẩu t.ử, chị mang cho Cố doanh trưởng bộ quần áo, quần áo hôm qua của ướt sũng cả , giờ đang mặc đồ bệnh nhân của trạm xá."
"Được, về nhà lấy ngay đây."
Hạ Thanh Thanh giẫm lên con đường lầy lội cơn mưa hướng về phía nhà , chân vô tình trượt một cái, suýt chút nữa thì ngã nhào.
May mà Tần Dương nhanh tay lẹ mắt đỡ lấy cô: "Tẩu t.ử, chị chứ?"
Hạ Thanh Thanh gượng với : " , sơ ý trượt chân thôi."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ra-dao-tuy-quan-quan-quan-cang-nhin-cang-khong-xong/chuong-172-co-doanh-truong-bi-thuong.html.]
Cô là do tin Cố Dục Hằng thương nên quá lo lắng, lúc vẫn bình tĩnh .
Về đến sân nhà, Hạ Thanh Thanh cũng chẳng còn tâm trí mà xem xét kỹ lưỡng, chỉ lướt qua một lượt.
Trong sân thực đến mức thê t.h.ả.m như cô tưởng, mấy cọc tre leo đậu cô ve và mướp hương thổi đổ vài cái, mấy luống rau thì đọng đầy nước mưa.
Rau cỏ vẫn còn bám chắc trong đất, chỉ là gió thổi cho nghiêng ngả, xiêu vẹo.
Hạ Thanh Thanh nhà thu dọn một bộ quần áo cho Cố Dục Hằng, vội vàng cùng Tần Dương chạy đến trạm xá.
"Đồng chí Tần, Cố doanh trưởng cơm ăn ở trạm xá ? cần đến nhà ăn chuẩn cơm cho ?"
"Tẩu t.ử, cần ạ, bọn em sắp xếp đưa cơm cho ."
"Được, chúng nhanh lên."
Khi Hạ Thanh Thanh thấy Cố Dục Hằng ở trạm xá, đang mặc bộ đồ bệnh nhân kẻ xanh trắng giường bệnh.
Cổ tay và chân trái của đều bó bột, mặt còn vài vết trầy xước.
Cố Dục Hằng thấy Hạ Thanh Thanh xuất hiện ở cửa phòng bệnh, chút ngượng ngùng mỉm với cô.
Hạ Thanh Thanh bộ dạng t.h.ả.m hại của , cảm xúc lập tức kìm nén nữa, khóe miệng trĩu xuống, nước mắt bắt đầu vòng quanh hốc mắt.
Cô xuống cạnh giường bệnh, nhẹ nhàng đ.ấ.m n.g.ự.c Cố Dục Hằng một cái.
"Anh còn ! Chẳng chỉ là một trận bão nhỏ thôi ? Sao để nông nỗi ?"
Cố Dục Hằng cũng ngờ trận bão đầu tiên trong năm nay "ngã ngựa" như . Nhớ những lời khoác lác với Hạ Thanh Thanh hôm qua, cảm thấy thật mất mặt.
Nhìn gương mặt sắp đến nơi của cô, thấy lọn tóc mai nước mưa ướt, lòng Cố Dục Hằng đầy vẻ tự trách.
Là đại ý, khiến cô gái nhỏ lo lòng.
Anh dùng bàn tay thương lau giọt nước mắt sắp rơi hàng mi của cô.
"Lần đúng là cẩn thận, nhưng cũng may gì đáng ngại. Viện trưởng , với thể chất của , chỉ cần dưỡng vài ngày là khỏe thôi."
Hạ Thanh Thanh chạm lớp thạch cao dày cộm cổ tay của : "Anh cứ như vẻ tự hào lắm nhỉ? Bó bột dày thế mà bảo dưỡng vài ngày là khỏi ?"
Cố Dục Hằng giơ cổ tay lên vẫy vẫy: "Bó bột là để mau lành hơn thôi, cơ thể thế nào tự hiểu rõ mà."
Hạ Thanh Thanh vội kéo tay xuống, nâng niu cẩn thận: "Anh đừng động đậy lung tung! Anh mà hiểu rõ thì chẳng thương thành thế ."