Hạ Thanh Thanh thuận miệng qua loa, “Bác sĩ đó thật sự thần kỳ như ? Vậy hôm nào em sẽ khám.”
Lương Uyển : “Đừng hôm nào chứ, Cố doanh trưởng , hôm nay giữa trưa liền đưa cháu trạm y tế khám .”
“Được, giữa trưa em sẽ .”
Nga
Hạ Thanh Thanh dở dở , Cố Dục Hằng đồng ý những chuyện gì trời!
“Ai, Tiểu Hạ, cổ cháu ?”
Đinh Tú Hoa chằm chằm Hạ Thanh Thanh, chỉ chỉ một chỗ cổ .
Hạ Thanh Thanh hoang mang giơ tay sờ sờ cổ, sờ thấy gì bất thường, “Cổ em ?”
Lương Uyển cũng ghé sát chằm chằm cổ Hạ Thanh Thanh, “Sao chỗ đỏ đỏ một mảng?”
Hạ Thanh Thanh gãi vài cái cổ, “Bị muỗi c.ắ.n ? Cũng ngứa.”
Hai vị chị dâu chụm đầu một chỗ, nghiên cứu vết đỏ đó.
Ngón tay Hạ Thanh Thanh cứng đờ, đột nhiên nghĩ tới điều gì, vội vàng cúi đầu dùng cổ áo che cổ.
“Chị dâu, đừng , chỉ là một vết muỗi c.ắ.n thôi.”
Lương Uyển và Đinh Tú Hoa liếc mắt một cái, đều từ trong mắt đối phương vẻ chế nhạo.
Đinh Tú Hoa: “Chậc chậc, trẻ tuổi đúng là chơi!”
Lương Uyển: “Chẳng lẽ là vì cái mà khỏe ?”
Đinh Tú Hoa: “Dù xa cách một chút còn hơn tân hôn, cũng đừng đùa quá mức mà phát hỏa, vẫn chú ý sức khỏe nhé.”
Lương Uyển: “Cố doanh trưởng cũng thật là, kìm hỏa khí như !”
Sắc mặt Hạ Thanh Thanh đỏ bừng.
Ngày mai gì cũng , nếu nữa chừng sẽ tin đồn kỳ lạ lan .
Khi Cố Dục Hằng giữa trưa trở về, Hạ Thanh Thanh lười biếng tựa khung cửa , khóe môi cong lên một nụ tinh quái.
“Lão Cố, đưa em trạm y tế khám bệnh, khám bệnh gì ?”
Cố Dục Hằng bình tĩnh về phía cô, xoa xoa đỉnh đầu cô, nhẹ nhàng : “Đi khám tật to gan lớn mật của em.”
Hạ Thanh Thanh ha hả , “Vậy chúng còn khám ?”
Cố Dục Hằng nhướng mày, “Không , chắc chắn chữa .”
Hắn ôm vai Hạ Thanh Thanh phòng, bày đồ ăn còn nóng hổi lên bàn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ra-dao-tuy-quan-quan-quan-cang-nhin-cang-khong-xong/chuong-149-vet-dau-tay-va-la-thu-cua-luc-van-thanh.html.]
Cố Dục Hằng mang về cho Hạ Thanh Thanh hai phong thư, một phong từ Triệu Diễm Bình, một phong từ Lý Thiến.
Hai phong thư đều gửi đến khi Cố Dục Hằng nhiệm vụ, lính đưa thư trực tiếp đặt thư ở ký túc xá của Cố Dục Hằng, để đó hơn nửa tháng.
Nếu hôm nay về ký túc xá lấy đồ, e rằng hai phong thư còn đang tích bụi ở đó.
Thư của Triệu Diễm Bình khá dài, lải nhải.
Hạ Thanh Thanh Triệu Diễm Bình chữ, chắc chắn là tìm Chu Điềm Điềm thư , nhờ cô thư hồi âm.
Nửa phần đầu thư khá tinh tế, nhưng chữ phía chút qua loa, giống như thư đủ kiên nhẫn, lười cẩn thận.
Trong thư đều là sự quan tâm của một dành cho con gái xa xứ. Mặc dù Hạ Thanh Thanh khi thư cho bà sống đảo, Triệu Diễm Bình vẫn hỏi cô ăn ngon , mặc ấm , ở quen , dặn dò cô chăm sóc bản đồng thời còn dặn cô sống hòa thuận với Cố Dục Hằng, một vợ , còn kết giao với đảo, nhiều bạn bè thì sẽ giúp đỡ nhiều……
Bà còn ít về chuyện m.a.n.g t.h.a.i chăm sóc bản thế nào, cái gì thể ăn cái gì thể ăn, nghĩ đến Triệu Diễm Bình cũng cảm thấy Hạ Thanh Thanh kết hôn nhanh sẽ mang thai.
Cuối thư, Triệu Diễm Bình mới đơn giản nhắc đến bản , gần đây sống cũng tồi, Cố đến thăm một , Chu Cương hơn nhiều, còn động tay động chân với bà nữa. Triệu Diễm Bình dặn Hạ Thanh Thanh cần lo lắng cho bà.
Thư của Lý Thiến thì vui vẻ hơn nhiều, cô Hoàng Chí Xa học đại học lớn và thế nào, Hoàng Chí Xa học chuyên ngành truyền thông, vẫn việc với cây b.út, sách nhiều còn bài cho báo chí tạp chí, kiếm thêm thu nhập.
Lý Thiến hiện tại đang ở một nhà máy dệt, lương cao hơn nhuận b.út của Hoàng Chí Xa. Cô đùa rằng, Hoàng Chí Xa giống như là cô nuôi một sinh viên "tiểu bạch kiểm", dẫn ngoài gặp đồng nghiệp cô đều cảm thấy vô cùng tự hào, , Lý Thiến, nuôi một chồng sinh viên!
Hạ Thanh Thanh mang theo ý xong hai phong thư.
Ai ngờ Cố Dục Hằng từ trong túi sờ một phong thư, giọng điệu nhàn nhạt : “Phong thư hôm nay mới đến.”
Hạ Thanh Thanh nhận lấy phong thư , chỉ thấy phong bì ghi “Lục Vân Thành” ba chữ.
“Lục Vân Thành……”
Hạ Thanh Thanh nghi hoặc ba chữ .
Đây chẳng là cháu ngoại hờ của , bây giờ hẳn là đang cùng Chu Điềm Điềm đắm chìm trong bể tình mới đúng, thư cho gì.
“Lão Cố, cháu họ xa của tại thư cho em?”
Hạ Thanh Thanh xé thư nghi vấn trong lòng.
Cố Dục Hằng thêm chút nước ly mặt Hạ Thanh Thanh, trong giọng thong dong cảm xúc, “Hắn đối tượng hôn ước từ nhỏ của em ? Tình nghĩa nhiều năm như , thư cho em cũng bình thường.”
Tay Hạ Thanh Thanh xé thư khựng , từ trong lời nhạt nhẽo như nước đó dường như bắt một tia vị chua.
“Lão Cố, Lục Vân Thành thư cho em, sẽ ghen tị chứ?”
Hạ Thanh Thanh một tay chống má, dùng một góc phong thư nhẹ nhàng gõ mặt bàn, khúc khích về phía Cố Dục Hằng.