…………………………………………
Ngày hôm , Hạ Thanh Thanh lười biếng mở mắt, giường chỉ còn một nàng.
Kỳ nghỉ ba ngày của Cố Dục Hằng kết thúc, hôm nay đến đơn vị. Lúc ngoài cửa sổ mặt trời lên cao, chắc hẳn thời gian còn sớm nữa, chắc chắn đến doanh trại .
Hạ Thanh Thanh ngơ ngác giường thẫn thờ, vẫn thoát khỏi cơn mê man khi tỉnh giấc.
Tối qua nàng cùng Cố Dục Hằng lăn lộn quá muộn... cảm giác vẫn ngủ đủ giấc.
Nghĩ đến chuyện tối qua, Hạ Thanh Thanh khỏi vùi khuôn mặt đỏ bừng lòng bàn tay.
Tối qua nàng cậy lúc tắt đèn tối thui ai thấy ai, to gan lớn mật trêu chọc quần áo của Cố Dục Hằng, đương nhiên, chỉ là trêu chọc quần áo...
Bên tai nàng lúc dường như vẫn còn thấy giọng khàn khàn của Cố Dục Hằng gọi tên nàng, cực kỳ khắc chế, gợi cảm đến tột cùng.
Còn bàn tay nhẹ nhàng mơn trớn mái tóc nàng.
Điều khiến Hạ Thanh Thanh kinh ngạc hơn nữa là, Cố Dục Hằng cư nhiên cũng " thầy tự thông", trong lúc vuốt ve dịu dàng phát hiện phương pháp thể khiến Hạ Thanh Thanh sung sướng.
"Thanh Thanh, thế ?"
"Thanh Thanh, thấy khó chịu ?"
"Thanh Thanh, giọng em thật ."
"Thanh Thanh... Thanh Thanh..."
Hạ Thanh Thanh chỉ nhớ đến lúc , chính đều sắp , nắm lấy cánh tay Cố Dục Hằng cầu xin ...
Nàng sẽ bao giờ Cố Dục Hằng là khúc gỗ nữa, gì khúc gỗ nào bắt nạt khác như chứ!
Hạ Thanh Thanh ôm mặt lăn lộn giường của Cố Dục Hằng, trời đất ơi! Thế thì nàng còn mặt mũi nào mà nữa! Thật quá mất mặt.
Hạ Thanh Thanh đang hổ đến mức chịu nổi quên mất việc hôm nay ở nhà ăn.
Cố Dục Hằng nhớ giúp nàng . Buổi sáng rón rén thức dậy, trong lúc thức giấc Hạ Thanh Thanh, khẽ chạm mặt nàng, kéo chiếc chăn mỏng đắp lên bụng cho nàng, để nàng tiếp tục ngủ.
Cố Dục Hằng đ.á.n.h răng rửa mặt xong xuôi mà Hạ Thanh Thanh vẫn tỉnh, liền đến nhà ăn lấy cơm cho nàng, tiện thể tìm Quách Mãn xin nghỉ thêm một ngày cho Hạ Thanh Thanh.
Quách Mãn thấy Hạ Thanh Thanh xin nghỉ, đôi lông mày rậm nhíu , vẻ mặt nghi ngờ Cố Dục Hằng: "Hôm nay về đơn vị , Hạ đồng chí đang yên đang lành xin nghỉ thêm một ngày nữa? Chẳng lẽ bắt nạt cô ?"
Nhân viên ưu tú của nhà ăn thể để bắt nạt .
Cố Dục Hằng thản nhiên liếc Quách Mãn, giọng điệu lạnh nhạt : "Vợ hôm nay cơ thể khỏe, ngày mai chắc là thể ."
Nói xong liền xách hộp cơm, đạp xe về nhà đưa cơm cho Hạ Thanh Thanh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ra-dao-tuy-quan-quan-quan-cang-nhin-cang-khong-xong/chuong-141-dinh-khong-duoc-that-su-dinh-khong-duoc.html.]
Quách Mãn vuốt cằm, bóng lưng Cố Dục Hằng xa, nghi hoặc lẩm bẩm: "Cái tên hôm nay trông vẻ tâm trạng , mặt mày hớn hở. Vợ khỏe, chẳng lẽ nên lo lắng mới đúng ? Hay là thật sự bắt nạt Hạ đồng chí ..."
Hạ Thanh Thanh khó khăn lắm mới lết từ giường dậy, liền thấy hộp cơm đầy ắp bàn phòng khách, cùng với tờ giấy Cố Dục Hằng để cho nàng.
"Thanh Thanh, hôm nay em cần đến nhà ăn việc, xin nghỉ một ngày với Quách đồng chí giúp em . Trong hộp cơm bữa sáng, hâm nóng hãy ăn. Tối qua vất vả , hôm nay ở nhà nghỉ ngơi cho nhé.
Lão Cố"
Hạ Thanh Thanh thấy mấy chữ "tối qua vất vả " tờ giấy, khuôn mặt mới hạ nhiệt kìm mà ửng hồng.
Vất vả cái gì mà vất vả, rõ ràng là vui vẻ mà!
Hai tuy rằng thực thương thực đạn đến bước cuối cùng, nhưng những chuyện vui vẻ khác thì chẳng thiếu chút nào.
Ban đêm Cố Dục Hằng thật sự giống vẻ nghiêm túc ban ngày của , cũng chẳng hiểu phong tình.
Ánh mắt nóng rực trong đêm tối, cùng với đôi bàn tay và đôi môi châm lửa khắp nơi ...
Nga
Tay Hạ Thanh Thanh dù đặt ở cũng đều là những khối cơ bắp xúc cảm tuyệt vời, ngoại trừ...
Thật sự dám nghĩ nữa, cứ nghĩ đến là Hạ Thanh Thanh thấy cơ thể nóng lên, đột nhiên nàng hiểu những vị hôn quân cổ đại đắm chìm trong sắc d.ụ.c "từ đó thiết triều sớm".
Đỉnh , thật sự đỉnh .
Hạ Thanh Thanh vỗ vỗ mặt , xốc tinh thần đ.á.n.h răng rửa mặt.
Dọn dẹp xong xuôi, nàng mới xem bữa sáng Cố Dục Hằng lấy cho , cháo khoai lang hương dừa, củ cải muối chua cay, và bánh bí đỏ tẩm dừa nạo.
Toàn là những món Hạ Thanh Thanh thích ăn.
Ăn sáng xong, Hạ Thanh Thanh dọn dẹp giường chiếu trong phòng Cố Dục Hằng một chút.
Tối qua nàng tuy ôm gối sang, nhưng lúc đó tiện tay ném một cái bay , đó nàng quá mệt, trực tiếp lên gối của Cố Dục Hằng mà ngủ.
Hiện tại gối của Hạ Thanh Thanh đang ngay ngắn song song với gối của Cố Dục Hằng, chắc hẳn khi nàng ngủ, Cố Dục Hằng tìm thấy nó từ xóc xếch nào đó.
Khóe môi Hạ Thanh Thanh cong lên, nàng xếp hai chiếc gối sát thật ngay ngắn, trải vỏ gối.
Trên giường trải chiếu trúc, tối qua Hạ Thanh Thanh chê chiếu đau đầu gối, Cố Dục Hằng liền lót một chiếc ga giường xuống , chiếc ga giường đó tránh khỏi dính chút dấu vết khiến đỏ mặt tía tai.
Hạ Thanh Thanh cuống cuồng vo chiếc ga giường thành một cục, mang sân giặt.
Lương Uyển, xong ca sáng ở nhà ăn, ngang qua cổng nhà Hạ Thanh Thanh, thấy tiếng nước "ào ào" bên trong, liền gõ gõ cánh cửa gỗ màu xanh lam .