Ra Đảo Tuỳ Quân, Quan Quân Càng Nhịn Càng Không Xong - Chương 14: Diễn Kịch Trước Mặt Trà Xanh
Cập nhật lúc: 2026-02-18 14:57:55
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nghe thấy tiếng Chu Điềm Điềm, Hạ Thanh Thanh mới nhớ giới thiệu cô với Cố Dục Hằng.
"Cố đồng chí, đây là em gái , con gái của cha dượng , tên là Chu Điềm Điềm."
*Cũng là cháu dâu tương lai của đấy...*
Câu tất nhiên Hạ Thanh Thanh khỏi miệng.
Cố Dục Hằng cô giới thiệu xong, chỉ khẽ gật đầu với Chu Điềm Điềm một cái.
Nga
"Chào đồng chí Chu."
Chu Điềm Điềm chằm chằm Cố Dục Hằng, nở một nụ mà cô tự cho là vô cùng dịu dàng, điềm đạm.
ánh mắt Cố Dục Hằng chẳng hề dừng cô quá một giây, lập tức chuyển sang Hạ Thanh Thanh, chờ xem cô trả lời câu hỏi của Chu Điềm Điềm thế nào.
Hạ Thanh Thanh chẳng gì kiêng dè, trả lời thẳng thừng: "Chị và Cố đồng chí hôm nay mới quen . Chính cứu chị khỏi tay Tôn Đại Minh. Chị và gặp yêu, liền bàn chuyện kết hôn luôn."
Khóe miệng Chu Điềm Điềm giật giật: "Vừa mới quen, hai còn hiểu gì về mà? Thế thì nhanh quá. Chị , em thấy hai vẫn nên tìm hiểu thêm , chuyện hôn nhân đại sự suy xét cho kỹ."
"Không cần suy xét nữa, bọn chị bàn bạc xong xuôi ." Hạ Thanh Thanh tươi rói Cố Dục Hằng, " , Cố đồng chí?"
Cố Dục Hằng ngầm hiểu ý, cũng khẽ nhếch môi, gật đầu với cô.
Chu Điềm Điềm hai bọn họ kẻ xướng họa, tình ý mà hận đến ngứa răng. Sao cốt truyện theo kịch bản cô thế ? Rốt cuộc sai ở ?
Triệu Diễm Bình thì vô cùng vui mừng. Con gái bà nếu gả cho quân nhân thì sẽ ai dám bắt nạt nữa. Bà Hạ Thanh Thanh và Cố Dục Hằng với ánh mắt hài lòng, càng càng thấy thanh niên ưng mắt. Tuy lớn hơn con gái bà ít tuổi, nhưng đàn ông lớn tuổi mới thương vợ chứ!
"Tốt! Tốt quá! Hôm nay về nhất định sẽ bắt chú Chu của con trả 300 đồng cho nhà họ Tôn. Thanh Thanh, con sống thật với Tiểu Cố nhé."
Hạ Thanh Thanh ngoan ngoãn gật đầu với Triệu Diễm Bình, đó nắm lấy tay bà, cho bà chuyện sẽ theo quân đến phương Nam.
Triệu Diễm Bình trố mắt kinh ngạc, chút dám tin: "Đi xa thế hả con? Vậy gặp con thì khó lắm."
Hạ Thanh Thanh cũng tiện với bà rằng vài năm nữa phương Nam sẽ phát triển thế nào, chỉ an ủi: "Mẹ, đất nước sẽ ngày càng lên, giao thông thuận tiện hơn, gặp cũng khó . Nếu con sống ở phương Nam, con sẽ đón đó sống cùng. Nghe trong đó ấm áp lắm, tháng Chạp rét mướt cũng chỉ cần mặc áo ngắn tay thôi."
Triệu Diễm Bình chỉ nghĩ con gái đang an ủi . Hạ Thanh Thanh từ nhỏ theo bà chịu khổ, chắc hẳn sớm rời xa cái nơi đầy rẫy cực nhọc . Con gái giờ nơi chốn , bà cũng nên ủng hộ.
Triệu Diễm Bình thu nỗi buồn, hiền từ hỏi: "Thanh Thanh, bao giờ con phương Nam với Tiểu Cố?"
"Bao giờ ạ? Cái xem sự sắp xếp của Cố đồng chí." Hạ Thanh Thanh ngước mắt Cố Dục Hằng. Cô cũng khi nào thể đưa cô đảo.
Cố Dục Hằng : "Kỳ nghỉ phép của cháu còn tám ngày, nhưng đường về doanh trại xa xôi, đường mất ba ngày , nên năm ngày nữa là xuất phát."
"Năm ngày? Nhanh thế !" Triệu Diễm Bình giật .
Hạ Thanh Thanh thấy thế là . Cô ngược còn mong càng sớm càng . Dù cô cũng nguyên chủ, thói quen tính nết đều khác biệt, ở bên cạnh thiết với nguyên chủ lâu ngày, lỡ Triệu Diễm Bình sinh nghi thì phiền phức. Cô chuyện phương Nam với Cố Dục Hằng xảy biến cố gì.
"Mẹ, con nhanh, nhỡ chú Chu giở trò gì thì ."
Triệu Diễm Bình gật đầu, thở dài: "Cũng , chú Chu của con tính tình... Haizz!"
Chu Điềm Điềm vẫn còn ở đó nên Triệu Diễm Bình tiện nhiều, nhưng ai cũng hiểu ý bà.
Chu Điềm Điềm cảm thấy hổ, đây cứ như thừa thãi.
"Mẹ, nếu chị thì con về đây."
"Ừ, Điềm Điềm con về . Nếu thấy ba con thì khuyên ông một câu, đừng đ.á.n.h chủ ý lên hôn sự của chị con nữa."
Chu Điềm Điềm ậm ừ một tiếng, sang với Cố Dục Hằng: "Cố đồng chí, tạm biệt."
Cố Dục Hằng chỉ khẽ gật đầu đáp .
Hạ Thanh Thanh bóng lưng Chu Điềm Điềm xa, lẩm bẩm đầy thắc mắc: "Sao nó chỉ chào mỗi Cố đồng chí thế nhỉ? Coi là khí chắc?"
Cố Dục Hằng đỉnh đầu đen nhánh của Hạ Thanh Thanh, khóe môi bất giác cong lên.
Chu Điềm Điềm , Triệu Diễm Bình bắt đầu hỏi dò Cố Dục Hằng về gia cảnh.
Khi Cố Dục Hằng là con nhà thế gia quân đội, cả bố và ông nội đều từng tham gia quân ngũ, chức vụ thấp, cả nhà đều sống trong Đại viện Quân ủy, Triệu Diễm Bình lập tức yên.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ra-dao-tuy-quan-quan-quan-cang-nhin-cang-khong-xong/chuong-14-dien-kich-truoc-mat-tra-xanh.html.]
Bà cái nơi đó ai là , cổng gác đều lính mang s.ú.n.g canh giữ. Bà cảm thấy con gái tuy xinh nhưng so với điều kiện nhà Cố Dục Hằng thì đúng là một trời một vực, con gái bà thật sự là trèo cao .
"Tiểu Cố , và Thanh Thanh mới quen vội vàng quyết định kết hôn, bố liệu ý kiến gì ?"
Triệu Diễm Bình nhíu mày thành chữ "xuyên", lo lắng hỏi Cố Dục Hằng.
Cố Dục Hằng hiểu nỗi lo của bà, nhạt trấn an: "Bác gái yên tâm, bố cháu nếu cháu đối tượng kết hôn, còn sẽ vui mừng đến mức nào ạ. Bố cháu đợt lệnh c.h.ế.t, nếu cháu dẫn vợ về doanh trại cùng thì ông sẽ từ mặt cháu."
Triệu Diễm Bình kinh ngạc: "Chuyện ... Quan hệ cha con ruột thịt bỏ là bỏ, chắc bố chỉ lẫy thôi."
Cố Dục Hằng đáp. Ông già nhà tính tình như trâu bò, là thật đấy.
"Bác gái, tóm chuyện bố cháu bác cần lo. Hôm nay cháu sẽ về thưa chuyện với hai cụ, ngày mai cháu sắp xếp để hai gia đình gặp mặt. Hạ đồng chí là cô gái , bố cháu sẽ thích cô thôi."
Ánh mắt Cố Dục Hằng lướt qua khuôn mặt Hạ Thanh Thanh. Cô nhóc thông minh to gan, nắm bắt cơ hội để đổi vận mệnh. Anh thưởng thức điểm ở cô.
Triệu Diễm Bình ngày mai gặp thông gia tương lai, theo bản năng đưa tay vuốt tóc, nụ trở nên cứng đờ.
"Ôi chao, ngày mai gặp bố ! Thế thì và Thanh Thanh chuẩn cho kỹ, tranh thủ để ấn tượng cho ông bà ."
Hạ Thanh Thanh lúc xốc chăn định xuống giường.
"Mẹ, con cũng , cần ở trạm y tế nữa, chúng về nhà thôi."
Năm ngày trôi qua nhanh, Hạ Thanh Thanh tranh thủ về thu dọn hành lý, cũng như ép cha dượng Chu Cương trả 300 đồng cho nhà họ Tôn, để họ đừng đến quấy rầy cô nữa.
Cố Dục Hằng ngăn Hạ Thanh Thanh , bảo cô chờ một chút. Anh gọi bác sĩ đến kiểm tra cho cô một nữa, bác sĩ đồng ý mới cho cô xuất viện.
Triệu Diễm Bình thấy Cố Dục Hằng cẩn thận, chạy đôn chạy đáo lo liệu thì cảm động áy náy. Bà móc trong túi hai tờ phiếu gạo và mấy tờ tiền lẻ 5 hào, 1 hào dúi tay Cố Dục Hằng.
"Tiểu Cố, hôm nay may mà Thanh Thanh mới thoát khỏi tay Tôn Đại Minh. Bác mang theo nhiều tiền, chỗ cứ cầm lấy ."
Cố Dục Hằng đẩy tay bà : "Bác gái, chút tiền lẻ thôi mà, bác đừng khách sáo thế. Dù cũng là một nhà cả."
Khi đến " một nhà", Cố Dục Hằng Hạ Thanh Thanh đầy ẩn ý.
Hạ Thanh Thanh nhướng mày với , nở một nụ tinh nghịch.
Cuối cùng Triệu Diễm Bình cũng đưa phiếu gạo và tiền cho .
Khi rời phòng bệnh, Hạ Thanh Thanh trả chiếc gương nhỏ cho bác gái giường bên, cảm ơn bà: "Bác ơi, cảm ơn bác cho cháu mượn gương, chúc bác sớm bình phục ạ."
Bác gái hôm nay xem kịch cả buổi, thiện cảm với cô gái xinh lễ phép , tít mắt: "Cô gái, cần cảm ơn, bác ủng hộ cháu với trai đấy nhé!"
Ba khỏi trạm y tế, Cố Dục Hằng giơ tay xem đồng hồ. Đã gần một giờ chiều, thật, bận rộn cả buổi sáng, bụng cũng đói .
Anh định mời hai con Hạ Thanh Thanh tiệm cơm quốc doanh ăn trưa, nhưng họ cảm thấy phiền quá nhiều, thể để tốn kém thêm nữa nên nhất quyết từ chối.
Cố Dục Hằng đành quyết định đưa hai con về nhà .
"Tiểu Cố , đừng lo cho con nữa, mau về ăn trưa , nhà chắc đang sốt ruột chờ cơm đấy."
Triệu Diễm Bình , thần sắc chút mất tự nhiên: "Tiểu Cố, hiện tại nhà bác chút việc cần xử lý, nên mời nhà uống nước , hôm nào sẽ mời đến chơi ."
Cố Dục Hằng chuyện Triệu Diễm Bình xử lý chắc chắn liên quan đến cha dượng của Hạ Thanh Thanh. Anh lấy giấy b.út trong túi , nhanh vài chữ đưa cho Hạ Thanh Thanh.
"Đây là điện thoại nhà . Nếu chuyện gì khó xử, các thể bưu điện gọi cho , hoặc trực tiếp đến Đại viện Quân ủy, báo tên với lính gác cổng."
Hạ Thanh Thanh nhận tờ giấy từ tay Cố Dục Hằng. Trên giấy là một dãy ngắn gọn và ba chữ "Cố Dục Hằng" cứng cáp, mạnh mẽ.
Cô gật đầu với , khóe môi cong lên một độ cong tuyệt : "Được, ."
Cố Dục Hằng dáng vẻ ngoan ngoãn gật đầu của Hạ Thanh Thanh, đưa tay xoa cái đầu xù bông của cô. cũng chỉ là nghĩ thế thôi.
Hai con tạm biệt Cố Dục Hằng, dắt tay về nhà.
Hạ Thanh Thanh tiếp nhận ký ức của nguyên chủ, cảm giác thuộc tự nhiên với Triệu Diễm Bình nên thấy gượng gạo. Cô tò mò ngắm cảnh phố xá xa lạ xung quanh.