Quả mít là Hạ Thanh Thanh và Lương Uyển mua chung, nó to kinh khủng, to hơn cả đầu hai cộng .
Hạ Thanh Thanh ăn hết nên bảo sẽ mít sấy để dành ăn dần.
Lương Uyển ăn món đó bao giờ, liền hứng thú, cùng mít sấy với cô, thế là hai hì hục bóc mít trong nhà suốt nửa ngày trời.
Tôn Xuân Lan ngoài tường rào dòm dòm ngó ngó mãi, thấy ba đàn ông cứ đo đạc, còn Hạ Thanh Thanh từ lúc nhà thì thấy nữa.
"Đợi cái gì thế ?! Cơ hội thế cơ mà! Sao còn gặp riêng !"
Tôn Xuân Lan còn sốt ruột cho họ.
Bà lão cạnh cũng thật kiên nhẫn, cứ chống gậy đó, dù chẳng thấy gì nhưng cũng nghếch cổ lên , chẳng bà cái bức tường gạch đó màu gì nữa.
Cuối cùng, Tôn Xuân Lan thấy Phương Quảng An một từ một gian phòng phụ, tiến thẳng cửa chính nhà .
Tôn Xuân Lan c.ắ.n c.h.ặ.t môi , cố kìm nén để vì quá khích mà hét lên.
"Đợi chút, đợi thêm chút nữa..."
Bà ước gì đôi mắt xuyên thấu để xem hai kẻ đó đang gì trong phòng.
Cởi quần áo cũng cần thời gian chứ? Ôm ấp hôn hít một lát cũng cần thời gian chứ?
Phương Quảng An mãi thấy , chắc chắn là hai đang...
Tôn Xuân Lan cảm thấy thời cơ chín muồi, bà nhảy phắt xuống khỏi đống đá, may trẹo chân, nhưng chẳng màng đến đau đớn, bà tập tễnh lao thẳng về phía cổng nhà Hạ Thanh Thanh.
Bà lão hành động bất thình lình của bà cho giật : "Đại t.ử, chị c.h.ế.t ! Tim , chị định dọa c.h.ế.t đấy !"
Tôn Xuân Lan chẳng rảnh mà để ý đến bà lão kỳ quặc , m.á.u trong bà đang dồn hết lên não. Thành bại tại , hôm nay bà nhất định khiến Hạ Thanh Thanh bại danh liệt!
Tôn Xuân Lan chạy gào thét hết cỡ, giọng lanh lảnh vang xa: "Bắt gian! Bắt gian phu dâm phụ đây! Mọi mau đến mà xem! Mau đến bắt đôi cẩu nam nữ !"
"Mọi ơi mau đến đây! Hạ Thanh Thanh cắm sừng Cố doanh trưởng !"
Nhà Hạ Thanh Thanh ở vị trí cao nhất một con dốc thoải trong khu nhà thuộc, từ đây thể xuống bộ khu vực.
Tiếng gào thét ch.ói tai của Tôn Xuân Lan vang vọng khắp sườn dốc, hơn nửa khu nhà thuộc đều thấy rõ mồn một.
Người đang phơi quần áo, đang hải sản, đang quét dọn, đang dạy con, đang hóng mát... tất cả đều khựng .
Mọi đổ cửa, mở cửa sổ, vểnh tai lên , ánh mắt đều đổ dồn về phía phát âm thanh.
Cái gì cơ? Bắt gian? Ai cắm sừng ai?
Vụ bê bối động trời giống như một quả b.o.m, nổ oanh một cái giữa khu nhà thuộc yên bình.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ra-dao-tuy-quan-quan-quan-cang-nhin-cang-khong-xong/chuong-122-bat-gian.html.]
Đảo Minh Quang lâu lắm chuyện gì kích thích đến thế .
Phải xem rốt cuộc là chuyện gì mới !
Những nhanh chân bắt đầu kéo về phía ngôi nhà nhỏ gạch đỏ.
Tôn Xuân Lan đẩy phăng cánh cửa gỗ màu xanh lam chướng mắt, cái chân thọt chạy còn nhanh hơn cả lúc bình thường, lao thẳng sân nhà Hạ Thanh Thanh.
Nga
Vừa sân, bà thấy hai thanh niên trẻ tuổi với vẻ mặt ngơ ngác từ gian phòng phụ.
Tôn Xuân Lan lướt qua họ, định xông thẳng nhà chính.
Hai gã chắc chắn cũng chuyện, chắc là đang canh cho chúng nó đây.
Tôn Xuân Lan xông khi đôi gian phu dâm phụ kịp chỉnh đốn trang phục, bắt sống chúng ngay trong phòng.
nhảy đến cửa chính, định kéo cánh cửa khóa , bà thấy bóng bên trong thoáng qua, dường như định .
Tôn Xuân Lan kịp suy nghĩ, "rầm" một cái đóng sập cửa .
Bà ghì c.h.ặ.t t.a.y nắm cửa, cho bên trong mở , miệng vẫn ngừng gào thét: "Mọi mau đến đây! Mau đến nhà Cố doanh trưởng mà bắt gian! Đừng để đôi cẩu nam nữ chạy thoát!"
Tôn Xuân Lan thấy tiếc vì xông bắt quả tang ngay lúc chúng đang "hành sự", nhưng nhốt chúng trong phòng thế cũng thôi.
Bếp và nhà vệ sinh nhà Hạ Thanh Thanh đều ở bên ngoài nhà chính, đo đạc trong nhà cái gì?
Trai đơn gái chiếc ở chung một phòng, vốn dĩ là chuyện tình ngay lý gian .
Tôn Xuân Lan tin Hạ Thanh Thanh còn chối cãi .
Hai thanh niên trí thức trong đội đo đạc ngơ ngác cả . Công việc sắp xong , tự dưng ở một mụ đàn bà điên điên khùng khùng, chân thọt chạy đây gào thét bắt gian.
Đội trưởng Phương của họ đang ở bên trong, chẳng lẽ mụ định bắt ?
Hai thanh niên định lên kéo Tôn Xuân Lan : "Đồng chí, đồng chí! Chị hiểu lầm gì ? Đội trưởng của chúng đó là để..."
"Không việc của các ! Cút chỗ khác! Đừng hòng bao che cho đôi cẩu nam nữ đó, hôm nay nhất định cho thấy rõ bộ mặt thật của chúng!"
Tôn Xuân Lan nhe răng trợn mắt, suýt chút nữa thì c.ắ.n tay thanh niên trí thức định kéo vai bà .
Cậu thanh niên sợ quá rụt tay , dám dùng mạnh nữa.
Mụ đàn bà trông như vấn đề về thần kinh, lỡ mụ lên cơn điên c.ắ.n thật thì khi tiêm phòng, thật chẳng đáng chút nào.