Ra Đảo Tuỳ Quân, Quan Quân Càng Nhịn Càng Không Xong - Chương 115: Kế Hoạch "Công Lược" Bị Đình Trệ

Cập nhật lúc: 2026-02-18 15:01:35
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Muốn chị , đồng chí Hạ hát thật sự kém gì các đồng chí của đoàn văn công !"

"Em cũng cảm thấy ! Tiểu Hạ của chúng hát , Cố doanh trưởng thật là phúc khí!"

Hạ Thanh Thanh mỉm ngọt ngào cảm ơn khen ngợi, tự nhiên chú ý tới cách đó xa, chếch về phía cô, Tôn Xuân Lan hai tay nắm c.h.ặ.t vạt áo, vẻ mặt tràn đầy ghen ghét.

Ánh mắt Cố Dục Hằng vẫn luôn dõi theo Hạ Thanh Thanh, cho đến khi cô xuống.

"Nhìn ngây ? Nghe ngớ ?" Triệu Đông Thanh nhếch miệng vài câu, "Chậc chậc chậc! Lão Cố, rốt cuộc gặp may mắn thế nào mà cưới một vợ ưu tú như chứ?"

Cố Dục Hằng giả vờ thờ ơ thu ánh mắt , để ý đến những lời ba hoa của Triệu Đông Thanh, nhưng trong lòng dâng lên niềm kiêu hãnh và vinh dự.

Ở khu vực chỗ của nhóm thanh niên trí thức đại đội sản xuất, Phương Quảng An cũng màn biểu diễn của Hạ Thanh Thanh thu hút sâu sắc. Trong buổi hợp xướng lớn, cũng là sớm nhất dậy hát theo. Anh Hạ Thanh Thanh chậm rãi bước xuống sân khấu, biểu hiện tự nhiên và đúng mực, mỗi cử chỉ, mỗi nụ đều dễ dàng lay động trái tim .

"Quảng An, nhóc sẽ còn nhớ mãi quên cô quân tẩu chứ? Đừng ngớ ngẩn đấy."

" sẽ ." Phương Quảng An nhàn nhạt đáp bạn bên cạnh, kìm nén ý đầu Hạ Thanh Thanh. Anh cảm thấy quả thực bi t.h.ả.m tả xiết, thích một phụ nữ chồng, chuyện mà để bạn học cũ của , chắc chắn sẽ c.h.ế.t ! Cười nhạo cả đời chứ. Đảo Minh Quang xem thể ở nữa , ở gần thích như , còn gặp mặt nhiều , Phương Quảng An thật sự lo lắng sẽ càng lún càng sâu.

Hạ Thanh Thanh cũng cảm thấy thật sự chút xui xẻo, ngay khi cô biểu diễn xong tiết mục, máy chiếu phim liền sửa , trò chơi truyền hoa theo tiếng trống tuyên bố kết thúc. Mấy ngọn đèn chiếu sáng sân khấu tắt , chỉ còn một ngọn đèn chiếu sáng ở cổng trường, sân thể d.ụ.c lập tức tối đen như mực, chỉ màn chiếu trắng sáng lên ánh sáng huỳnh quang trắng.

Phim chính thức bắt đầu.

Cảnh khác gì khi Hạ Thanh Thanh còn bé xem phim ở thôn bà ngoại, đơn giản là khi đó phim màu rực rỡ, bây giờ tất cả đều là phim đen trắng. Đoàn văn công chiếu bộ phim "Sa Gia Bang", khi xem phim, liền thoải mái hơn nhiều, những đứa trẻ yên bắt đầu chạy tới chạy lui quanh sân thể d.ụ.c, c.ắ.n hạt dưa, ăn đậu phộng, chuyện nhỏ nhẹ, dậy vệ sinh tiện lợi, mệt thì lên vận động một chút. Chỉ các chiến sĩ phía vẫn xếp hàng chỉnh tề, quân dung nghiêm túc.

Hạ Thanh Thanh đang chống cằm, thất thần những hình ảnh mấy rõ ràng màn chiếu.

"Tiểu Hạ, Tiểu Hạ."

Hạ Thanh Thanh đột nhiên cảm thấy cánh tay chạm , là Lương Uyển bên cạnh đang gọi cô.

Nga

"Tiểu Hạ, em đang nghĩ gì ? Chị gọi em mãi mà em để ý."

Hạ Thanh Thanh buông tay xuống, thở dài một thật sâu.

"Haizzz... Em đang nghĩ, nên 'công lược' đóa 'cao lãnh chi hoa' ."

"Cái gì? 'Lĩnh' gì? Hoa ở ?"

Đôi lông mày cong như trăng non của Lương Uyển nhíu , cảm thấy lời Hạ Thanh Thanh thật khó hiểu:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ra-dao-tuy-quan-quan-quan-cang-nhin-cang-khong-xong/chuong-115-ke-hoach-cong-luoc-bi-dinh-tre.html.]

"Em trồng hoa pháo trong sân ? Sao bây giờ đổi ?"

"Thôi, coi như em gì." Vẻ mặt Hạ Thanh Thanh trở nên hoạt bát, "Chị Uyển, chị gọi em gì?"

"Chị Tuyết Mai cho chị một nắm hạt dưa, bảo chị chia cho em đấy."

Hạ Thanh Thanh nhận hạt dưa từ tay Lương Uyển, chuyên tâm xem phim.

Sau khi phim kết thúc, sân thể d.ụ.c lượt rời . Một bộ phận chiến sĩ ở giúp đoàn văn công thu dọn các loại dụng cụ biểu diễn tối nay, còn thì xếp hàng trở về doanh trại, một quân quan và nhà thì cùng về khu gia đình.

Hạ Thanh Thanh tạm biệt những quân tẩu , nhanh ch.óng tìm thấy Cố Dục Hằng trong đám đông, đang chuyện với Tần Dương. Hạ Thanh Thanh đến cách họ năm bước, đó yên lặng chờ đợi.

Người tản gần hết, Kiều Mộng Lâm tẩy trang xong tới. Hạ Thanh Thanh tưởng cô tìm Cố Dục Hằng, nhưng ngờ Kiều Mộng Lâm lập tức đến mặt cô, và đưa tay .

"Chào đồng chí Hạ, là Kiều Mộng Lâm của đoàn văn công."

Hạ Thanh Thanh cảm thấy bất ngờ, đưa tay bắt lấy tay cô :

"Chào đồng chí Kiều."

"Vừa cô hát, cảm thấy cô hát đặc biệt , âm sắc và chuẩn âm đều tuyệt!"

"Cảm ơn, cô chơi dương cầm cũng giỏi đấy, cảm ơn cô đệm nhạc cho ."

Khen ngợi xã giao, Hạ Thanh Thanh giỏi.

Kiều Mộng Lâm với Hạ Thanh Thanh, lộ một chiếc răng khểnh đáng yêu:

"Đồng chí Hạ, chuyện bàn bạc với cô một chút."

Ánh mắt Kiều Mộng Lâm sáng ngời Hạ Thanh Thanh, Hạ Thanh Thanh lúc từ lời của cô , cô cảm nhận chút ác ý nào, liền yên tâm hỏi:

"Chuyện gì ?"

"Đồng chí Hạ, cô tối nay cũng thấy đấy, đoàn văn công của chúng nhiều thành viên, khi một dàn dựng mấy tiết mục, đây mời các nữ đồng chí khác trong khu gia đình đến cùng chúng dàn dựng tiết mục, nhưng họ đều quá ngại ngùng, dám lên sân khấu. Hôm nay xem cô biểu diễn, cảm thấy phong thái của cô ! Sau nếu nhu cầu biểu diễn như hôm nay, đoàn chúng nếu thiếu , thể tạm thời mời cô đến giúp đỡ ?"

 

 

Loading...