QUYỂN VƯƠNG Ở THẬP NIÊN 60 - Chương 85
Cập nhật lúc: 2026-01-10 13:23:46
Lượt xem: 5
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/6fawO0me9o
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hứa Hồng Hoa đ.á.n.h đầu cũng giận, lẩm bẩm: “Cái , cái cũng xong, thì bây giờ?”
Mấy quanh bàn vuông lớn đồng loạt hướng mắt về phía Hứa Minh Nguyệt.
Chuyện , thực là việc khó.
Tuy ở kiếp nông trường Bồ Hà Khẩu cuối cùng xử lý như thế nào, nhưng Hứa Minh Nguyệt chỉ cần vận động đầu óc một chút nghĩ cách, cô : “Lần lúc công xã đến kéo lương thực, chẳng bên ngoài hạn hán nghiêm trọng, bắt đầu c.h.ế.t đói ?” Hứa Minh Nguyệt tiếp: “Chú hai, chú xem thế , chú bàn bạc với Bí thư Chu, xem thể mời một phần dân thiên tai ở các huyện thành và thành phố lân cận hạn hán nghiêm trọng đến bãi cát Bồ Hà Khẩu đào ngó sen . Đào bao nhiêu thì thuộc về chính họ, để đảm bảo năm vẫn còn ngó sen để ăn, đào bao nhiêu mẫu ngó sen thì trồng bấy nhiêu mẫu xuống lòng sông.”
Đại đội trưởng Hứa cho là đúng: “Trồng ngó sen gì chứ? Năm nay mưa, chẳng lẽ năm cũng mưa chắc?”
Hứa Minh Nguyệt chỉ hỏi ông một câu: “Bây giờ là tháng Chín , mưa ạ?”
Câu hỏi lập tức khiến đại đội trưởng Hứa nghẹn lời.
Những năm từng xuất hiện hạn hán, thông thường chỉ hạn ba tháng đến nửa năm, đó là đợt hạn hán lớn lắm , gần như bộ thu hoạch của một năm đều ảnh hưởng. Đây là đầu tiên gặp tình trạng cả một năm trời ròng rã lấy một giọt mưa.
Hứa Minh Nguyệt : “Nói với Bí thư Chu là việc huy động dân thiên tai trong phạm vi huyện Ngô Thành chúng đến đào ngó sen chắc chắn thành vấn đề lớn. Mấy huyện trực thuộc thành phố lân cận ở phía Bắc thảy đều là vùng núi, ước chừng hạn hán cũng nhỏ , tất cả những nơi đều là những huyện thành khá gần sông Trúc T.ử của chúng .”
Điều Hứa Minh Nguyệt là, vùng gần phía Bắc tỉnh, nơi đó vốn dĩ ít nước, dân chủ yếu ăn lúa mì và trồng trái cây, hạn hán ở đó mới thực sự nghiêm trọng.
Nếu các lãnh đạo cấp san sẻ nỗi lo với những đầu cấp cao hơn, tự nhiên sẽ huy động dân thiên tai từ phía Bắc xuống đây để tìm miếng ăn, nhưng điều chắc chắn sẽ gây gánh nặng lương thực và nguy cơ mất an ninh trật tự cho địa phương của họ.
Vì , những lời phía Hứa Minh Nguyệt hé răng lấy một lời.
Lương thực ở chỗ họ vốn dĩ trưng thu gần hết , giờ thêm một đám dân tị nạn đến tranh ngó sen với họ, dân địa phương sẽ càng khó khăn hơn.
Hứa Minh Nguyệt nhắc nhở đại đội trưởng Hứa: “Dân thiên tai điều động đến nhất nên là dân từ huyện Ngô Thành và các vùng lân cận thành phố bên cạnh, khai khẩn nông trường Bồ Hà Khẩu một cách tổ chức, kỷ luật, và chỉ đào ngó sen ở nông trường Bồ Hà Khẩu và các khu vực vô chủ.” Hứa Minh Nguyệt đề xuất: “Thực để đảm bảo an , nhất là chỉ nhận dân thiên tai của Ngô Thành thôi.”
Mực nước sông Trúc T.ử nơi sâu nhất quá bốn mét, một nửa chỉ tầm hai ba mét. Bao quanh sông Trúc T.ử là những khu vực vô chủ rộng lớn, bộ đều là những cánh đồng ngó sen hoang dã trải dài ngút ngàn.
Ở vùng , ngoại trừ khu vực Bồ Hà Khẩu lớn nhất những bãi bồi rộng lớn mọc đầy ngó sen hoang dã, thì những khu vực ngó sen hoang dã rộng lớn khác thảy đều trong phạm vi hành chính của công xã Thủy Bộ mà thuộc về thành phố lân cận.
Ở kiếp , ngay cả những sống sâu trong núi tìm đường sống cũng đến thôn họ Giang và thôn họ Hứa nơi dân phong hung hãn, mà là đến thành phố lân cận tìm kế sinh nhai. Chỉ cần là những đào ngó sen cầu sống ở thành phố lân cận thì hầu như đều sống sót .
Đại đội trưởng Hứa : “Làm theo cách của cháu thì đến sẽ ít , một tiểu đội dân binh của chú e là quản nổi nhiều như , còn bàn với Bí thư Chu điều thêm hai tiểu đội nữa qua đây mới .”
Đại đội trưởng Hứa tuy là của Chủ nhiệm Tôn, nhưng Chủ nhiệm Tôn quản lý mảng sản xuất của công xã Thủy Bộ, còn Bí thư Chu chỉ là Bí thư Đảng ủy khu Thủy Bộ cũ, mà Trưởng ban Vũ trang công xã cũng là của Bí thư Chu. Nếu thì một lính cũ phục viên trực tiếp "nhảy dù" xuống như ông, thể là đối thủ của Chủ nhiệm Tôn - giữ chức Chủ nhiệm khu Thủy Bộ nhiều năm?
Súng trong tay, chuyện mới cứng!
Phần còn Hứa Minh Nguyệt chỉ mỉm gì nữa, để đại đội trưởng tự suy tính.
Đại đội trưởng Hứa cũng vuốt cằm trầm tư, đột nhiên vỗ mạnh xuống bàn một cái, phấn khích : “Ý kiến đấy! Như thì cần điều đám trong tù đến nông trường của chú nữa. Đám trong tù đứa nào dễ đối phó ? Bãi sông của chú ngay cả một cái hàng rào cũng , ban đêm họ chạy mất chú cũng chẳng tìm ai! Dãy núi lớn đằng kìa, họ cứ chui núi thì tìm ở ?”
Giờ thì , dân thiên tai từ nơi khác đến đào ngó sen, nếu kịp thời còn thể trồng một vụ lúa mì mùa đông năm nay.
Trong trường hợp đủ nước, loại đất như bùn sông thực chất thích hợp để trồng lúa nước hơn, nhưng chẳng bây giờ qua vụ trồng lúa ? Cố gắng một chút thì vẫn kịp gieo lúa mì mùa đông, chậm chút nữa là cả lúa mì mùa đông cũng chẳng kịp gieo nữa.
Ông tự lẩm bẩm: “Chuyện nhanh ch.óng triển khai mới !”
Vợ đại đội trưởng nhanh xong cơm tối bưng lên bàn, ngó sen trộn, dưa chuột trộn, một đĩa cá muối hấp, hiếm hoi hơn cả là còn một đĩa thịt ba chỉ hun khói xào ngọn khoai lang.
Khối cá muối trông như là cắt từ một con cá mè lớn, mỗi miếng to bằng ngón tay, bên trong còn trộn lẫn một ít đậu đũa khô.
Vừa bưng lên thơm nức mũi.
Chỉ bữa cơm thôi, Tết cũng chắc ăn thịnh soạn như .
Hứa Minh Nguyệt và Hứa Phụng Đài đều trợn tròn mắt: “Cái ... cái ... thế thì thịnh soạn quá ạ?”
Cả hai đều nỡ gắp cá và thịt ăn, chỉ gắp ngó sen và dưa chuột.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/quyen-vuong-o-thap-nien-60/chuong-85.html.]
Vợ đại đội trưởng dùng đũa gắp cá và thịt cho hai : “Đều là nhà cả, cứ tự nhiên mà ăn!”
Lúc dẫn nước kênh lớn, vô cá lớn từ sông Trúc T.ử bơi kênh. Đại đội trưởng Hứa dùng cái giỏ tre cực đại, một ngày vớt bao nhiêu cá ở cửa kênh lớn.
Ông chỉ lấy những con cá lớn dài bằng cánh tay áo, còn những con cá nhỏ hơn cánh tay thì đều để lọt qua các kẽ hở của giỏ tre chảy kênh lớn.
Tuy trong những ngày thu hoạch bận rộn đó, đại thực đường ngày nào cũng cháo cá, nhưng thể thiếu phần cá của chính gia đình đại đội trưởng ?
Nhà ông ướp muối cả một chum cá lớn, thỉnh thoảng lén lút bồi bổ cho gia đình.
Lại còn thịt lợn g.i.ế.c Tết nữa, ngoại trừ đầu lợn, nội tạng lợn cơm tất niên cho dân làng ăn năm ngoái, thì đuôi lợn, xương lợn, móng giò, tiết lợn, tai lợn, lưỡi lợn thảy đều nhà đại đội trưởng giữ hết.
Nhà ông đương nhiên là thiếu thịt.
Bình thường gia đình ông cũng xa xỉ đến mức ăn thịt, cùng lắm là cắt một miếng cá muối hấp lên, mỗi ăn một miếng cho vị mặn.
Vợ đại đội trưởng món cá muối cay thơm ngon miệng, tuy thiếu chút gia vị và tanh, nhưng giống món cá ở đại thực đường, tanh đến mức thể nuốt trôi.
Hứa Minh Nguyệt là một thành thật, ăn miếng cá muối đậm đà buột miệng: “Cá ở đại thực đường chắc chắn do thím hai , cá thím chẳng thấy tanh tí nào, ngon quá!”
Vợ đại đội trưởng sự ngây ngô của cô cho phì , : “Cái con bé thành thật , cháu cũng nghĩ xem, nếu cơm nước ở đại thực đường mà ngon thì chẳng sẽ ăn thả phanh ? Thế thì lấy nhiều lương thực cho ăn như ?”
Cũng bà lắm miệng chuyện gì cũng ngoài, mà bà thấy Hứa Phụng Đài thành với cháu gái , Hứa Phụng Đài chính là cháu rể bà, tức là nhà. Hứa Minh Nguyệt là em gái , đương nhiên cũng là nhà, vì thế bà mới giấu giếm, hơn nữa con trai bà là Hứa Hồng Hoa cũng cần em Hứa Phụng Đài ủng hộ công tác ở ban bộ đại đội, bà tự nhiên tỏ thái độ cận, coi hai như con cháu trong nhà.
Hứa Minh Nguyệt cứ luôn nghĩ cháo ở đại thực đường nấu dở tệ, bên trong còn cát, nghĩ là do thời đại thiếu gia vị, rượu nấu ăn nên món cháo cá ở đại thực đường mới khó ăn như , hóa là vì nguyên nhân .
Cô miếng cá muối trộn cùng với loại tương lạ và gừng sợi, ngộ .
Cô còn tưởng chỉ cô nấu ăn ngon, thời đại thảy đều nấu nướng cơ đấy.
Trên mặt cô lộ vẻ hiểu chuyện, vô cùng khâm phục vợ đại đội trưởng, giơ ngón tay cái với bà: “Học hỏi , học hỏi ạ!”
Khiến vợ đại đội trưởng khép miệng: “Lúc thím chẳng phát hiện cháu là cái con bé tính cách hoạt bát như thế đấy.”
Vợ đại đội trưởng thấy Hứa Phụng Đài chỉ ăn ngó sen trộn và dưa chuột thì gắp cho một miếng thịt ba chỉ hun khói. Hứa Phụng Đài từng nhận sự bụng của ai khác ngoài Hứa Minh Nguyệt nên vô cùng lo sợ, thấy thực sự tránh liền gắp miếng cá trong bát cho Triệu Hồng Liên ăn.
Cậu cuộc đời và sự bạc đãi vùi dập quá nhiều năm , dù một năm Hứa Minh Nguyệt đối xử , nhưng sự nhiệt tình đột ngột của khác, vẫn quen, vô cùng hoang mang, trong lòng như thể nhận quá nhiều, nhiều đến mức trả nổi, nảy sinh cảm giác mắc nợ và thấy xứng đáng nhận.
Khi gắp miếng cá trong bát cho Triệu Hồng Liên, vợ đại đội trưởng liếc cháu gái một cái, nháy mắt như : “Cô lừa cháu chứ? Có tìm cho cháu một nhà chồng ?”
Triệu Hồng Liên đỏ mặt, gắp miếng cá cho Hứa Phụng Đài: “Anh cũng ăn .”
Hứa Phụng Đài miếng cá Triệu Hồng Liên gắp cho , hì hì ngốc một cái, tai đỏ bừng cúi đầu ăn cá, cho đến tận lúc về vẫn còn đang nhe răng ngốc nghếch.
Ăn cơm xong, họ đốt đuốc, cứ thế bộ về trong màn đêm đen kịt.
Nhà đại đội trưởng gần nhà Hứa Phụng Đài, đoạn đường họ từ nhỏ đến lớn nên vô cùng quen thuộc. Hứa Phụng Đài đưa Triệu Hồng Liên về nhà , đó mới đưa Hứa Minh Nguyệt về núi hoang.
Chủ yếu là đoạn đường từ thôn họ Hứa đến núi hoang là đường mòn bờ ruộng, bờ ruộng trồng đầy đậu nành nên dễ .
Rắn thích nấp ở ven nước, vì hạn hán nên nhiều rắn bò đến bên mương nước lớn chân núi. Mỗi ngày Hứa Minh Nguyệt qua đoạn bờ ruộng đều thể thấy nhiều rắn nước, rắn lửa, rắn đất ở trong đám cỏ nước, hễ thấy động tĩnh là lập tức lao xuống mương nước tẩu thoát.
Cô cầm một cây gậy tre dài, gõ bụi đậu nành bờ ruộng với Hứa Phụng Đài đang đưa về núi hoang: “Anh ơi, về , em tự qua đó .”
Được Hứa Minh Nguyệt bồi bổ trong một năm, chứng quáng gà của Hứa Phụng Đài chút thuyên giảm, nhưng vẫn còn lờ mờ, Hứa Minh Nguyệt sợ cẩn thận ngã xuống mương nước.
Trải qua một năm chung sống, Hứa Phụng Đài em gái trông thì trầm nhưng thực chất sợ nhất là rắn, chuột, đỉa các loại. Lúc ven nước nhiều rắn, cầm lấy cây gậy tre trong tay cô, gõ bụi đậu nành và đám cỏ nước ven mương lớn, để Hứa Minh Nguyệt theo , đưa cô đến tận núi hoang mới một về.
Hứa Minh Nguyệt ở cửa núi hoang, nương theo ánh , bóng dáng mờ ảo trong bóng đêm dần xa.