QUYỂN VƯƠNG Ở THẬP NIÊN 60 - Chương 393

Cập nhật lúc: 2026-01-11 01:38:01
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/6fawO7fQ3u

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Vậy nên phương án họ nghĩ thương lượng với Hứa Minh Nguyệt, xem khi họ công xã Thủy Bộ mua xong giáo trình về thể điểm cư trú TNTC của đại đội Lâm Hà ngủ nhờ một đêm !

 

Còn chuyện điểm cư trú TNTC của đại đội Lâm Hà chăn màn thì tính ? Họ ngoài đều mặc những chiếc áo bông nhất và dày nhất của , chỉ cần giường sưởi của điểm cư trú tối đến đốt lên , giường sưởi ấm áp là họ thể dựa đó mà chống chọi qua một đêm. Biết còn ấm hơn cả ở trong căn nhà nát nơi họ xuống nông thôn, ít nhất ở đây cửa sổ sáng sủa sạch sẽ, mái nhà dột, tường gió lùa bốn phía, giường sưởi nhiệt độ trong phòng cũng ấm hơn bên ngoài.

 

Lý do họ đưa cũng đơn giản: một là họ công xã Thủy Bộ mua giáo trình địa phương, lúc về thì quá muộn, nếu xe thì chỉ riêng việc bộ từ công xã Thủy Bộ đến công xã Ngũ Công Sơn cũng đến đêm, đến việc tối mịt mù mịt họ còn núi nữa. Hai là họ đại đội Lâm Hà thể đón Thường Lạp Mai cùng về, nếu Thường Lạp Mai về đại đội một cũng là một việc vô cùng nguy hiểm.

 

Đối với những lý do chính đáng như , Hứa Minh Nguyệt tự nhiên cớ gì mà đồng ý. Vừa cô cũng tìm hiểu thêm nhiều thông tin về vùng núi sâu và tình hình các TNTC xuống nông thôn ở đó. Muốn ngăn chặn thì chỉ giải quyết vấn đề của riêng đại đội Sơn Di, mà giải quyết cùng lúc vấn đề của tất cả các đại đội trong núi sâu, nhất là thể răn đe để giải quyết dứt điểm những ý đồ buôn bán phụ nữ thể tồn tại .

 

Chuyện họ cần với Hứa Minh Nguyệt mà trực tiếp tìm Bí thư đại đội Giang Kiến Quân là . Các TNTC ở nhờ điểm cư trú, ngoài việc ngủ một đêm còn giải quyết vấn đề bữa tối. Đại đội Lâm Hà cũng là nhà từ thiện, buổi trưa cung cấp cho họ một bữa cơm miễn phí là , ăn chực thêm một bữa tối miễn phí nữa thì chắc chắn là . Ai tiền thì trả tiền, tiền thì đưa phiếu lương thực đều , lương thực do đại đội sản xuất chẳng qua chỉ là nhà ăn tiểu học cho thêm vài bát cháo gạo lẫn trấu (kháng mễ) thôi.

 

Bữa tối thì cá khô và củ sen nữa , chỉ là cháo gạo trấu bình thường và khoai lang, lượng muối nạp chính là một miếng củ cải muối chua. Củ cải chua giòn sần sật mới vớt từ trong vại lớn , cần dùng dầu mỡ gì cũng đủ ngon !

 

Thời gian của họ gấp, thể nán đại đội Lâm Hà quá lâu. Sau khi chuyện xong với Giang Kiến Quân và hiệu trưởng già, họ liền nhanh ch.óng xuất phát. Họ cũng hết cả đám mà chia hai nhóm: những nam thanh niên cao lớn chân dài bộ nhanh thì đến công xã Thủy Bộ mua giáo trình, các bạn nữ ở dọn dẹp qua phòng ở điểm cư trú mà tối nay họ sẽ về ngủ. Nếu họ về quá muộn thì các bạn nữ còn cần giúp mang cơm từ nhà ăn tiểu học Lâm Hà về cho họ, dù chỉ là một củ khoai lang để họ lót qua đêm nay cho xong chuyện cũng .

 

Mùa nước sông rút xuống lộ những bãi đá, thuyền lớn phục vụ nhiều như . Họ bộ đến Thán Sơn, từ Thán Sơn bộ đến công xã Thủy Bộ. Nếu bộ thì mất ba tiếng đồng hồ, nhưng đường họ may mắn gặp hai chiếc xe tải chở than từ Thán Sơn nơi khác. Mấy thanh niên trai tráng leo lên phía và bên hông xe tải cực nhanh, còn dám để tài xế , chỉ thể đạp chân gồng m.ô.n.g, những ở bên hông thì áp sát chiếc xe tải chở than bẩn thỉu để đến tận công xã Thủy Bộ. Lúc nhảy xuống xe suýt chút nữa thì ngã dập m.ô.n.g.

 

Đây là đầu tiên họ đến công xã Thủy Bộ, một công xã lớn như lời đồn. Vì ai nấy đều mang theo tiền và phiếu mới nên họ đến hiệu sách mua những bộ giáo trình cấp hai, cấp ba ở thành phố bán hết chuyển hết về hiệu sách công xã Thủy Bộ . Thấy thời gian còn dư dả, thấy cửa hàng cung tiêu của công xã Thủy Bộ, những khổ sở suốt một năm trời cuối cùng cũng nhịn cửa hàng mua một gói bánh đào tẩm đường và một nắm kẹo hoa quả. Dù họ là con trai nhưng ở trong núi sâu thỉnh thoảng một viên kẹo hoa quả ngọt miệng thì ngày tháng cũng thấy quá khó khăn nữa.

 

Họ mới dạo quanh công xã Thủy Bộ bao lâu thì đội dân binh tuần tra của công xã Thủy Bộ thấy, hỏi họ từ tới. Biết là TNTC xuống công xã Ngũ Công Sơn đến đại đội Lâm Hà tham gia thi tuyển giáo viên mua giáo trình, dân binh mới hỏi giấy tờ mà thả cho họ . Nếu thì việc họ từ công xã Ngũ Công Sơn đến công xã Thủy Bộ cũng giấy chứng nhận mới , đội dân binh nếu nghiêm khắc một chút thể bắt giữ họ luôn cũng .

 

Sau đó họ cũng dám nán công xã Thủy Bộ lâu nữa mà vội vàng về theo đường cũ. Đường về thì họ còn gặp may như thế nữa, gặp thêm một chiếc xe tải chở than trống nào, dựa đôi chân để bộ về đại đội Lâm Hà. May mà từ công xã Thủy Bộ đến Thán Sơn chỉ một con đường lớn rộng rãi, cứ men theo những vết than đen rơi vãi đường là sẽ lạc. Đến Thán Sơn thì càng , Thán Sơn là một ngọn núi, đỉnh xa thể thấy rõ ràng ngôi trường tiểu học Lâm Hà màu đỏ bên sông. Đê thì chỉ hai con, một con ngang thông hướng đại đội Thạch Giản, qua bến đò thẳng là đến đại đội Lâm Hà.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/quyen-vuong-o-thap-nien-60/chuong-393.html.]

 

Họ về đến đại đội Lâm Hà chập tối, học sinh ở nhà ăn trường mới ăn xong bữa tối. Họ đến nơi lúc còn chút cơm cháy đáy nồi, mỗi uống một bát cháo gạo trấu loãng, một củ khoai lang nóng hổi bụng, dày cuối cùng cũng chút đồ lót , đêm đến sẽ đói đến mức khó chịu nữa.

 

Mấy nữ TNTC tối đến ngủ cùng phòng với bác sĩ Trương, Bạch Hạnh và Thường Lạp Mai. Giường sưởi đốt suốt cả buổi chiều, nóng hôi hổi . Họ tự đống rơm rạ ở sân phơi lôi rơm về trải lên giường. Hứa Minh Nguyệt đưa cho bác sĩ Trương và Bạch Hạnh vỏ chăn riêng dài 2m3 rộng 2m5, hai tấm trải giường trải là dài 5m. Bác sĩ Trương một cái đệm lót, một cái chăn đắp, Bạch Hạnh cũng . Bốn chiếc chăn bông 2m x 2m3 trải ngang , cộng thêm áo bông của chính họ, mấy nữ TNTC tối đến ngủ chiếc giường sưởi ấm áp cũng coi như tạm đủ dùng.

 

Khó khăn nhất là các nam TNTC, 12 chen chúc trong một phòng ký túc xá mười . Không thể ngủ ở hai phòng, vấn đề là nhiều chăn đệm như thế. Chỉ hai chiếc chăn là do hiệu trưởng già bụng tìm hai chiếc chăn cũ trong nhiều chăn bông mà năm ngoái Hứa Minh Nguyệt cung cấp cho trường để cho họ mượn tạm. Tối đến họ ngang chen chúc cũng coi như dùng , nhưng nếu chia hai phòng thì chăn dù lớn thế nào cũng đắp đủ cho bảy . May mà họ chen sát , miệng bàn tán về tất cả những gì thấy ở đại đội Lâm Hà, mơ màng về ngày thi đỗ đến đây giáo viên, còn hẹn nếu ai đỗ giáo viên đại đội Lâm Hà, nhà máy của đại đội Lâm Hà tuyển công nhân thì nhất định núi thông báo cho họ một tiếng.

 

Phía bên nữ, nhiều quen Bạch Hạnh, nhưng khi những gì Bạch Hạnh trải qua, đọng trong lòng họ đa phần là sự bùi ngùi im lặng. Họ cũng liên tưởng đến bản , họ mới chỉ xuống nông thôn năm đầu tiên mà nữ TNTC thanh niên địa phương, thậm chí là những gã độc già trêu chọc và quấy rối . Nếu thời gian dài thêm chút nữa, liệu họ trốn thoát ?

 

"Nhất định học hành thật ! Tranh thủ thi đỗ đại đội Lâm Hà, kể cả ai đỗ cũng đừng nản lòng, đừng bỏ bê việc học! Bình thường ở trong núi hãy cùng , tuyệt đối đừng một !" Một nữ TNTC lên tiếng cổ vũ.

 

Bác sĩ Trương còn nhân cơ hội hỏi họ nhiều về cuộc sống khi xuống nông thôn, nữ TNTC nào lấy chồng địa phương ai đến dự thi . Câu hỏi khiến một trong họ im lặng, mới chỉ vỏn vẹn một năm thôi mà thực sự "gả" cho địa phương . Có những cô gái khi nghĩ đến tương lai tuyệt vọng dường như thấy lối thoát, trong chốc lát ký túc xá ngập tràn tiếng nức nở.

 

Họ tổ chức buổi trò chuyện đêm khuya ở ký túc xá TNTC, còn ở nhà Hứa Minh Nguyệt - nơi bác sĩ Trương và Bạch Hạnh dời , vợ chồng cô cũng đang thì thầm về những ý tưởng của cô bên đầu giường. Phần lớn thời gian là Hứa Minh Nguyệt nhỏ nhẹ, Mạnh Phúc Sinh yên lặng lắng . Mạnh Phúc Sinh sẽ phản bác bất cứ ý tưởng nào cô đưa , mà sẽ âm thầm giúp cô kiểm tra và bù đắp những thiếu sót.

 

Sau khi Hứa Minh Nguyệt điều tra rõ ràng chuyện dẫn dân binh Phổ Hà Khẩu núi bắt , Mạnh Phúc Sinh : "Chuyện nhất em đừng mặt, hết hãy đến công xã Thủy Bộ báo cáo với chú hai." Hứa Kim Hổ hàng thứ hai trong nhà, hậu bối thiết trong tộc đều gọi ông là chú hai, ông và Hứa Minh Nguyệt cùng thuộc tam phòng, nên Mạnh Phúc Sinh cũng gọi ông là chú hai theo Hứa Minh Nguyệt.

 

Mạnh Phúc Sinh ở đại đội Lâm Hà vài năm nên cũng hiểu đôi chút về tình hình khi thành lập đại đội sản xuất Lâm Hà. Anh : "Lúc chú hai thôn trưởng nhiều kinh nghiệm chiến đấu với thổ phỉ, uy thế đối với bọn chúng. Hiện giờ chú là Chủ nhiệm Ủy ban Cách mạng công xã Thủy Bộ, trong núi xảy 'án hình sự ác tính', chú kéo đấu tố là danh chính ngôn thuận." Quan trọng hơn là Hứa Minh Nguyệt hiện đang m.a.n.g t.h.a.i đầy ba tháng, đến việc bộ đường núi mất nửa ngày hơn một ngày, thể lực hiện tại của cô chịu nổi , ngộ nhỡ ở trong núi xảy xung đột, ai đó xô đẩy một cái thì . Chỉ cần nghĩ đến khả năng đó thôi là Mạnh Phúc Sinh cảm thấy tim thắt , đau đến mức khó thở.

 

Anh khó khăn lắm mới gặp ánh sáng, cô dắt tay bước khỏi bóng tối, thể tưởng tượng nổi nếu mất cô thì sẽ . Anh giống như một đang lầm lũi bước trong bóng đêm mà mất ngọn đèn. Thế giới của sẽ một nữa rơi câm lặng và đêm đen dài dặc lối thoát.

 

 

Loading...