QUYỂN VƯƠNG Ở THẬP NIÊN 60 - Chương 39
Cập nhật lúc: 2026-01-10 10:29:47
Lượt xem: 11
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7KqbvSWQS3
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nhà của Hứa Minh Nguyệt xây mặt về phía làng họ Hứa, lưng về làng họ Giang. Đi từ phía lên núi hoang đúng lúc là ở phía ngôi nhà cô xây.
Mùa đông năm nay tuy chỉ hai trận mưa nhỏ, theo lý mà thì ngày nắng nhiều hơn, nhưng thực tế là những ngày âm u mờ mịt, đặc biệt là lúc giữa đêm khuya, bất kể là sông Trúc ở đằng xa núi hoang đều bao phủ bởi một lớp sương núi, mờ mờ ảo ảo, âm khí lạnh lẽo.
Đặc biệt hôm qua là ngày 30 Tết, theo tập tục địa phương là cúng tổ tiên. Ở đây cúng tổ tiên cần gấp một loại hoa giấy: giấy trắng mỏng cắt thành hình hoa lộn ngược giũ , giống những dải lụa trắng bay phấp phới trong đám tang tivi. Những dải hoa giấy mới tinh cắm bằng cành khô mộ, cái còn treo lên cây bên cạnh mộ, xung quanh rắc đầy tiền giấy.
Một cơn gió đêm thổi qua, những dải hoa giấy dài treo cành cây đung đưa nhè nhẹ, vô tình tăng thêm phần u ám lạnh lẽo cho ngọn núi hoang .
Trước khi lên núi hoang, vì cơn giận Hứa Minh Nguyệt tống tiền một nghìn đồng, trong đầu Vương Căn Sinh chỉ ý nghĩ trộm tiền và trả thù cô , nên lòng chẳng mấy sợ hãi. từ khi đặt chân lên núi hoang, gặp nấm mộ đầu tiên, thấy hoa giấy mộ và những đồng tiền giấy giẫm chân, tim đột nhiên "hẫng" một cái, bắt đầu thấy sợ. Đặc biệt là khi tình cờ dải hoa giấy, dải giấy lướt qua đầu khiến giật b.ắ.n . Sau khi rõ là hoa giấy, vội vàng rảo bước chạy về phía bên núi hoang.
Cảm giác đó cực kỳ tệ, tuy chuyện gì xảy nhưng đồ dùng tang lễ lướt qua đầu khiến cảm thấy xui xẻo, nhất là loại nghề bất chính như buôn lậu vải nhà máy dệt như thì càng mê tín. Lúc rút lui . nhà của Hứa Minh Nguyệt ở ngay mắt, xem một cái về thì cam lòng.
Anh ở cái thuyết "ma sợ ánh sáng", cứ giữ trong vòng sáng của đèn thì ma sẽ . Anh theo bản năng soi đèn pin xuống chân , để ánh sáng bao phủ lấy bản , mò về phía cuối núi hoang.
Núi hoang là một dải đất bằng phẳng tương đối so với dãy núi phía kéo dài xuống. Nếu lên nữa là rừng sâu thấy điểm dừng, còn nếu về phía làng họ Hứa thì đầy năm phút là hết đường.
Hứa Minh Nguyệt và Tiểu A Cẩm ngủ từ sớm, ngôi nhà tối đen như mực, giữa núi hoang mịt mù chỉ thấy bóng dáng một công trình kiến trúc. Anh gần thêm chút nữa, hình như thấy một bóng trắng đột nhiên bay lướt qua phía . Tim đập thình thình, tưởng nhầm, đó thấy bóng trắng đó lơ lửng bay ngược trở từ hướng cũ, đột ngột đầu !
Sau khi Vương Căn Sinh ngoài, bà già cứ đợi ở gian chính, sợ con trai về sẽ lạnh, đói, cần ăn uống bất cứ lúc nào. Bà quen với việc chăm sóc con tỉ mỉ như . Nhà họ Vương cực kỳ trọng nam khinh nữ, bố chồng bà c.h.ử.i bới. Trong cảnh đó, bà về dâu nhà họ Vương, sinh liền sáu đứa con gái khiến bà chẳng chút địa vị nào, lúc nào cũng là ăn ít nhất, nhiều nhất và luôn c.h.ử.i bới.
Lúc mang thai, bà đói chịu nổi lỡ ăn vụng một nắm đậu mà chồng c.h.ử.i từ đầu làng đến cuối làng, bố chồng suýt nữa thì đ.á.n.h c.h.ế.t bà. Bà rõ ràng nhỏ hơn lão Vương chín tuổi, nhưng ai cũng bảo bà già hơn lão chín tuổi. Bước ngoặt cuộc đời bà thể là từ khoảnh khắc Vương Căn Sinh chào đời. Thực cũng chẳng hẳn là đổi, bà vẫn cuối chuỗi thức ăn nhà họ Vương, vẫn cùng bàn ăn cơm, vẫn lão Vương đ.á.n.h mắng bất cứ lúc nào, nhưng bà con trai, bà giữ nòi giống cho nhà họ Vương, bà cuối cùng thể ngẩng đầu lên .
Khi Vương Căn Sinh càng lớn, trở thành công nhân chính thức phố, bà còn mặc chiếc áo bông con trai mua cho. Ấm áp lắm cơ! Bà trong thùng sưởi, mắt ngừng ngó ngoài, cho đến khi chịu nổi nữa mà ngủ . Đột nhiên bà giật tỉnh giấc bởi tiếng chuyện ngoài cửa, tưởng Vương Căn Sinh về nên vội dậy mở cửa, hóa là mấy thanh niên ngang qua nhà. Bà rõ mặt nên gọi một tiếng: "Căn Sinh!"
Người trả lời bà là một thanh niên trong thôn thua bạc cháy túi: "Thằng Căn Sinh nhà bà ở đây !" Bà lão Vương hỏi: "Thằng Căn Sinh chơi cùng các cháu ?"
"Không, hôm nay chẳng nó chạy !" Ở đây vì mỏ than nên thanh niên trong thôn kiếm tiền trong hầm than, ít nhiều đều tiền để chơi. Ai mà chẳng Vương Căn Sinh tiền? Công nhân phố, tháng nào cũng lương, ai cũng thắng tiền của .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/quyen-vuong-o-thap-nien-60/chuong-39.html.]
Lúc là ba bốn giờ sáng, bà lão Vương tuy đồng hồ, thời gian chính xác, nhưng bà kinh nghiệm, đám thanh niên đ.á.n.h bạc giải tán thì chắc chắn trời sắp sáng . Bà đợi thêm một lúc vẫn thấy Vương Căn Sinh về, bà bắt đầu cuống lên, gọi lão Vương đang ngủ ngáy như sấm trong nhà: "Ông nó ơi, ông nó ơi! Thằng Căn Sinh vẫn về !"
Lão Vương bà đ.á.n.h thức, chút kiên nhẫn: "Chưa về thì thôi, chắc đ.á.n.h bạc ?" Đại đội Thạch Giản vì ở trong núi nên nhiều đến đây đ.á.n.h bạc, nếu kiểm tra thì cứ chui rừng là chẳng ai bắt , nên tệ nạn bài bạc thịnh hành. Vương Căn Sinh cũng là một thành viên trong đó. Vương Căn Sinh thông minh, đầu óc linh hoạt, thắng là nghỉ, mà thua thì tiền mang theo cũng nhiều. Anh còn thường xuyên cùng đám Tạ Tứ Bảo lập sòng để lừa tiền làng khác.
Bà lão Vương lo lắng : "Không , thằng Căn Sinh đ.á.n.h bạc. Đám đ.á.n.h bạc giải tán hết mà nó vẫn về!" Lão Vương cũng giật tỉnh hẳn: "Mau gọi Phán Đệ với Căn Minh, bảo chúng nó tìm, tìm Chiêu Đệ với Nhị Ngưu."
Vương Căn Minh là con rể cả, Tạ Nhị Ngưu là con rể út của lão. Hai con rể ở gần, bình thường lúc Vương Căn Sinh ở thôn, lão Vương việc gì cũng tìm hai . Con trai thì lão nỡ sai bảo, còn hai con rể thì lão sai như con ở. Tạ Nhị Ngưu tính tình hiền lành, Vương Chiêu Đệ quản thúc c.h.ặ.t chẽ, nhưng Vương Căn Minh thì chẳng mấy quan tâm đến lão Vương. Đặc biệt là bố Vương Căn Minh khinh thường Vương Phán Đệ, mỗi lão Vương gọi Căn Minh việc gì là chồng Căn Minh ở nhà bóng gió c.h.ử.i bới. Lão Vương rõ tình cảnh của con gái cả ở nhà chồng nhưng tuyệt nhiên quan tâm. Vương Phán Đệ thì như tẩy não, bất kể cảnh của , hễ nhà ngoại gọi là lập tức mặt.
Hứa Minh Nguyệt ngủ sớm nên dậy cũng sớm. Mùa đông ngủ ngon, cô vốn thói quen ngại dậy sớm nhưng vẫn gượng dậy khi trời sáng để thu dọn mấy con giả ở sân sân , tránh dân làng sợ hãi. Đương nhiên cô càng sợ ban ngày nhận đó là giả, thì lời đồn "núi hoang ma" sẽ tự nhiên tan biến. Lúc đó núi hoang sẽ phiền phức ngớt, cô còn mang tiếng giả thần giả quỷ, điều trong mười năm tới chẳng là danh tiếng lành gì.
Cô mở cổng sân, thu con giả treo cây phía trong xe, vòng sân thu nốt con phía . Lúc ước chừng đến năm giờ, mùa đông tầm trời vẫn còn tối, chỉ chút ánh sáng mờ mịt. Hứa Minh Nguyệt thực tế thấy Vương Căn Sinh, nhưng trong bóng đêm, ánh đèn ở đằng xa thì cực kỳ nổi bật.
Cô tưởng kẻ trộm lẻn lên núi hoang, giật nảy , lập tức lấy dùi cui điện phòng sói xe , rón rén bước tới. Lúc cô mới thấy chiếc đèn pin lăn lóc đất và Vương Căn Sinh đang bất tỉnh nhân sự cách đó xa. Hứa Minh Nguyệt lập tức hiểu chuyện gì xảy . Cô nhặt chiếc đèn pin lên, soi mặt Vương Căn Sinh. Bị ánh sáng chiếu , mí mắt khẽ rung động, dường như dấu hiệu tỉnh . Hứa Minh Nguyệt cầm dùi cui điện "tạch" một phát . Vương Căn Sinh định tỉnh thì giật giật hai cái ngất lịm .
Đầu tiên cô lục túi , hóa lục hơn hai trăm đồng tiền mặt và đủ loại phiếu. Hứa Minh Nguyệt khỏi cảm thán, Vương Căn Sinh quả thực bản lĩnh, mới mấy tháng mà kiếm ít tiền, cũng tiền là bộ tài sản của . Cô lột luôn chiếc áo bông mới và áo len . Nhìn cái cây đầu, cô phân vân nên treo lên cây ném xuống hào nước. G.i.ế.c thì cô dám, ném xuống hào thì nước sâu, nước lạnh ngắt xộc mũi chắc chắn sẽ tỉnh ngay.
Đang định hành động, cô bỗng nảy một ý, liền khiêng Vương Căn Sinh bỏ cốp xe, đó bật chiếc đèn pin gần hết điện, về phía núi hoang giáp với làng họ Giang. Đi đến mấy nấm mộ, cô đặt Vương Căn Sinh lên mộ vội vàng chạy mất.
Làng họ Vương và làng họ Tạ chỉ cách một khe núi, cực kỳ gần, gần hơn cả cách từ làng họ Giang đến làng họ Hứa, thực sự bộ đầy năm phút. Người ngoài còn tưởng là cùng một thôn. Lão Vương và bà lão Vương chẳng mảy may nể nang Vương Chiêu Đệ, sáng sớm mùng Hai Tết, trời còn sáng lóc như nhà tang, đập cửa nhà họ Tạ ầm ầm: "Chiêu Đệ! Chiêu Đệ ơi~! Mau mở cửa ! Chuyện lớn ~!"
Tiếng mang theo âm điệu rền rĩ của bà lão Vương cả nhà Vương Chiêu Đệ giật nhảy dựng khỏi giường. Vương Chiêu Đệ áo khoác còn kịp mặc, vội vàng mở cửa. Thấy lão Vương, bà lão Vương, chị cả Vương Phán Đệ và rể cả Vương Căn Minh đều đến cả, cô hoảng hốt hỏi: "Sáng sớm thế chuyện gì ?"
Bà lão Vương lóc t.h.ả.m thiết: "Em trai con cả đêm về, cũng đ.á.n.h bạc, mất !" Bà chỉ duy nhất đứa con trai là mạng sống, nếu nó chuyện gì bà cũng sống nổi!
Nhà họ Tạ vốn đang bực vì đ.á.n.h thức, thấy em rể việc phố mất tích cũng bắt đầu lo lắng.