QUYỂN VƯƠNG Ở THẬP NIÊN 60 - Chương 36

Cập nhật lúc: 2026-01-10 10:29:44
Lượt xem: 12

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7KqbvSWQS3

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Phản ứng trực tiếp hơn cả Hứa Minh Nguyệt chính là bé A Cẩm.

 

Vừa ngửi thấy mùi trong bát, con bé bóp c.h.ặ.t cái mũi nhỏ, nũng nịu với Hứa Minh Nguyệt: "Mẹ ơi, thối quá, ăn ..."

 

Sở dĩ con bé đưa bát đồ ăn thối hoắc cho Hứa Minh Nguyệt là vì từ nhỏ nó thấy ăn sầu riêng, ăn b.ún ốc, ăn đậu phụ thối, nên cứ đinh ninh rằng thích ăn những thứ thối như .

 

Hứa Minh Nguyệt hiểu ý con bé, ngược còn nghiêm túc hỏi: "Tại con thấy thối đưa cho ăn? Con thấy thế lịch sự ?"

 

Tiểu A Cẩm chút khó hiểu : "Mẹ ơi, thích ăn món thối ạ?"

 

Hứa Minh Nguyệt nhất thời cạn lời.

 

Cô bỗng nhớ , hồi A Cẩm còn nhỏ, cô dỗ dành con bé ăn sầu riêng, Tiểu A Cẩm c.ắ.n một miếng "oẹ" một tiếng, lóc hồi lâu, bảo tại cho con ăn phân.

 

Thế là con bé cứ thắc mắc mãi, tại thích ăn phân, lúc nào cũng nhà cửa thối hoắc lên.

 

Nếu cực kỳ chắc chắn Tiểu A Cẩm là con ruột của , đôi khi cô còn nghi ngờ bế nhầm con ở bệnh viện. Rõ ràng là một tay cô nuôi lớn, mà khẩu vị trái ngược.

 

Hứa Minh Nguyệt thích ăn cay, Tiểu A Cẩm chạm nổi một chút ớt nào; Hứa Minh Nguyệt thích ăn đồ chua ngọt, Tiểu A Cẩm hễ thấy thức ăn tí vị chua là tuyệt đối ăn. Thỉnh thoảng mua việt quất đào cho con bé cứ như chơi xổ , gặp quả ngọt thì nó ăn vài quả, gặp quả chua ngọt là nó bịt miệng lắc đầu, dù ép nó ăn một quả, nó cũng ngậm trong miệng nhai nuốt, Hứa Minh Nguyệt sợ con bé hóc nên cũng dám ép thật.

 

Hứa Minh Nguyệt thích ăn vị đậm đà, Tiểu A Cẩm thích thanh đạm. Những món như b.ún ốc, sầu riêng, rau diếp cá đối với Hứa Minh Nguyệt là cực phẩm, nhưng với Tiểu A Cẩm thì đúng là "món ăn bóng tối".

 

Hồi con bé còn nhỏ, cô còn thể trêu chọc, bảo nó nếm thử một chút. Sau khi nếm xong, quả báo của Hứa Minh Nguyệt ập đến: Tiểu A Cẩm bao giờ chịu thử món mới nữa. Rau củ lúc nào cũng chỉ quanh quẩn tôm, đậu Hà Lan, bông cải xanh, ngô, đậu hà lan, cà rốt thái lựu, hoặc các loại rau xanh. Cứ nấu món mới là con bé bịt miệng lắc đầu, nhất quyết nếm.

 

Cho đến năm học lớp lớn mẫu giáo, trong một năm con bé cao thêm mười mấy centimet, vì lớn quá nhanh nên dinh dưỡng theo kịp, ban đêm Tiểu A Cẩm thường đau tăng trưởng, cứ đau đến mức tỉnh cả . Hứa Minh Nguyệt sợ hết hồn, tưởng con bé vấn đề sức khỏe nên đưa khám tổng quát khám chuyên khoa tăng trưởng mới là đau tăng trưởng.

 

Bác sĩ bảo cô, nhất định để trẻ kén ăn, mỗi loại thức ăn đều ăn một ít để cân bằng dinh dưỡng, đồng thời vận động ngoài trời nhiều để chuyển hóa canxi trong m.á.u thành canxi cần thiết cho xương phát triển.

 

Cũng nhờ lời bác sĩ, cộng thêm cơn đau tăng trưởng quá khó chịu, con bé mới bắt đầu bớt kén ăn, nhưng vấn đề ăn uống vẫn luôn là bài toán lớn nhất.

 

Hiện tại, bát thức ăn gần như đang thách thức giới hạn của Tiểu A Cẩm. Cho dù đó ăn cháo khoai lang ròng rã một tháng, ăn ngó sen luộc suốt một tháng, nhưng lúc ngửi thấy cái mùi "bùng nổ" như , Tiểu A Cẩm vẫn bóp mũi, ngả theo bản năng, mặt đầy vẻ cự tuyệt.

 

Con bé còn nhịn mà khan oẹ hai tiếng, đáng thương xót xa ôm lấy cổ Hứa Minh Nguyệt: "Mẹ ơi, con ch.óng mặt quá."

 

Mấy con bé định thử ăn một miếng, nhưng đưa đến gần miệng là nhịn : "Oẹ~!"

 

"Mẹ ơi, con thật sự ăn nổi ." Đuôi mắt con bé rưng rưng, khuôn mặt nhỏ nhắn nhăn nhó, khổ sở với Hứa Minh Nguyệt: "Mặc dù bác sĩ kén ăn, nhưng cái thối quá mất~~~~~!"

 

Thế là hai con, mỗi ôm một cái bát, trố mắt , chẳng ai chịu ăn.

 

Hứa Phượng Đài thấy màn tương tác của hai con, tối nay em gái sẽ nấu thịt hầm củ cải và măng mùa đông cho họ, bèn đưa bát : "Đưa cho ."

 

Thời thiếu niên, việc đói bụng đối với là chuyện cơm bữa. Với , bất kể ngon dở, cứ lấp đầy bụng thì đều là đồ .

 

Anh đang ở tuổi ăn tuổi lớn, hai bát nội tạng hầm củ cải đối với sức ăn của chẳng thấm tháp gì.

 

Hứa Phượng Liên và Hứa Phượng Phát thì hề kén ăn. Đối với họ, thức ăn là thứ vô cùng quý giá, đặc biệt là những món dầu mỡ.

 

Mặc dù hơn hai tháng qua họ ăn những món ngon do Hứa Minh Nguyệt nấu mỗi tối, nhưng lượng cô nấu nhiều, chỉ tính là bữa khuya. Hứa Minh Nguyệt sợ dày họ chịu nổi nên cũng dám cho ăn quá nhiều buổi đêm.

 

Hứa Minh Nguyệt sớm chuẩn xong bữa cơm tất niên ở núi hoang.

 

Bữa tất niên khác với ngày thường, đương nhiên phong phú hơn .

 

Nhóm Hứa Phượng Đài bình thường buổi tối vẫn sang chỗ Hứa Minh Nguyệt ăn thêm, đoán là thịt của cô cũng hết , nên bốn cân thịt lợn chia, họ mang về nhà mà đưa thẳng lên núi hoang cho cô. Hứa Minh Nguyệt trực tiếp đem cả bốn cân thịt lợn bản đó hầm.

 

Phải là thịt lợn bản thơm thật!

 

Lần cô dùng một cái nồi đất lớn, bên trong chỉ thịt lợn mà còn bỏ thêm mấy dẻ sườn. Chờ nước sôi, cô cho thêm củ cải, cà rốt cắt miếng . Sau khi nấu thấm vị, cô dùng lửa lớn để cạn nước mà để nguyên nước thịt thơm lừng đó, thả thêm một nắm mì sợi và bông cải xanh cắt sẵn .

 

Hứa Minh Nguyệt dùng bát gốm đen lớn, múc cho mỗi một bát đầy ắp.

 

Lúc trời tối hẳn, đèn dầu, ánh sáng trong bếp mờ ảo. Trong món thịt kho tàu thập cẩm cho nước tương, xì dầu, dầu hào, khiến cả những miếng bông cải xanh thấm đẫm nước thịt cũng nhuộm màu nâu cánh gián.

 

Bọn Hứa Phượng Đài đều tưởng tối nay vẫn chỉ ăn hai lát thịt mỏng như khi thôi. Vốn quáng gà nên họ cũng chẳng rõ trong bát gì, tóm Hứa Minh Nguyệt đưa gì thì ăn nấy. Một miếng mì thấm đẫm nước thịt đậm đà đưa miệng, cảm giác đúng là ngon đến mức bay lên tận mây xanh!

 

Đặc biệt là họ còn gắp một miếng thịt lớn!

 

Cả miếng to đùng, là lát thịt mỏng dính!

 

Cảm giác nhai cả miếng thịt trong miệng thật là xa xỉ !

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/quyen-vuong-o-thap-nien-60/chuong-36.html.]

 

Hứa Phượng Liên xúc động đến mức kìm : "Chị ơi, nhà định sống nữa ? Chị bỏ bao nhiêu thịt đây thế?" Cô gắp một thứ gì đó rõ là gì, ăn thịt nhưng cũng ngon kém, hình như là rau, nhưng cô nhận là rau gì.

 

"Chị ơi, bên trong là gì mà ngon thế?"

 

Hứa Phượng Liên nỡ ăn hết thịt ngay, ăn xong bát mì vẫn ăn thêm chút rau nhúng nước thịt đó.

 

Mấy vây quanh cái bàn thấp, ghế trúc. Hứa Minh Nguyệt : "Hết , chỉ bấy nhiêu thôi, mỗi một bát, ăn cho hết, để thừa!"

 

Có lẽ vì là Tết nên Hứa Minh Nguyệt , mấy em vui vẻ ăn sạch thịt.

 

Ăn xong, ai nấy đều mãn nguyện bên bàn l.i.ế.m bát.

 

Tiểu A Cẩm vốn kén ăn , giờ cũng học theo cô và các , ôm lấy cái bát mà l.i.ế.m.

 

Hứa Minh Nguyệt cũng ngăn cản, ngược còn khen một câu: "Ái chà, khá lắm, l.i.ế.m bát đấy!"

 

Đã đến thời đại thì hòa nhập thời đại thôi. Thói quen của Tiểu A Cẩm , trân trọng thức ăn . Lòng già thật là an ủi quá !

 

Sau khi ăn xong bữa tối, Hứa Phượng Liên tự giác rửa bát, còn Hứa Minh Nguyệt thì về phòng, rút mấy tờ giấy màu đỏ từ xấp giấy thủ công của Tiểu A Cẩm , dùng băng dính hai mặt thành mấy cái bao lì xì.

 

Tuy cô chẳng còn bao nhiêu tiền nhưng lễ nghĩa thì vẫn .

 

Cô bỏ mỗi bao lì xì sáu hào sáu xu, tượng trưng cho lục lục đại thuận ( việc suôn sẻ), cầm bao lì xì , dúi tay mỗi một cái: "Nào nào, tiền mừng tuổi đây, mỗi một phần. Chúc sức khỏe dồi dào, sống lâu trăm tuổi; chúc trai khỏe mạnh, vạn sự như ý; chúc Tiểu Liên tâm tưởng sự thành, việc thuận lợi; chúc em út hình cường tráng, ch.óng lớn nhé!"

 

"Còn của Tiểu A Cẩm nhà nữa, chúc bảo bối A Cẩm dũng cảm, tự tin, lớn lên vui vẻ!"

 

Cô hôn "chụt" một cái lên mặt Tiểu A Cẩm. Trong bếp chỉ còn tiếng trong trẻo của con bé: "Cảm ơn , ơi con yêu !" Con bé bao lì xì trong tay, sững một chút, chạy lon ton ngoài. Một lát , nó mang về một cái bao lì xì gói ghém xí, nhét tay Hứa Minh Nguyệt : "Mọi đều bao lì xì, thể ."

 

Hứa Minh Nguyệt mở bao lì xì xem, bên trong là ba hào ba xu, đúng bằng một nửa tiền cô lì xì cho con bé.

 

Tiểu A Cẩm bắt chước dáng vẻ của , với cô: "Chúc năm mới vui vẻ, chúc sức khỏe dồi dào, lớn lên vui vẻ!"

 

Hứa Minh Nguyệt con bé chọc , ôm lấy nó mà nựng: "Cảm ơn bảo bối, con thật sự quá chiều chuộng . Có tình yêu của con, thấy hạnh phúc quá mất!"

 

Làm Tiểu A Cẩm khép miệng.

 

Hứa Phượng Đài và Hứa Phượng Liên trong bếp đầu tiên là ngẩn khi nhận bao lì xì, đó màn tương tác giữa cô và Tiểu A Cẩm, trong lòng đầy vẻ ngưỡng mộ.

 

Thế hệ của họ hàm súc, từng ai chữ "yêu" với họ, họ cũng bao giờ gần gũi với ai như cách Hứa Minh Nguyệt và A Cẩm thể hiện, ngay cả với bà nội cũng .

 

Cũng từng ai đưa bao lì xì cho họ, gọi là tiền mừng tuổi.

 

Hứa Phượng Đài bao nhiêu năm nhận tiền mừng tuổi.

 

Anh ngờ hai mươi bốn tuổi mà vẫn đối xử như một đứa trẻ, nhận tiền mừng tuổi.

 

Anh định nhét bao lì xì cho Hứa Minh Nguyệt: "Anh bao nhiêu tuổi , còn nhận tiền mừng tuổi gì nữa? Em tự giữ lấy ."

 

Hứa Minh Nguyệt liền nhét thẳng túi áo : "Chỉ cần kết hôn thì ở chỗ em đều là trẻ con hết, tiền mừng tuổi?"

 

Hứa Phượng Đài nắm c.h.ặ.t bao lì xì trong túi, đó chút luống cuống.

 

Theo phong tục địa phương, đêm giao thừa họ nhất định đón năm mới trong nhà mới.

 

Về phần Hứa Minh Nguyệt, họ vốn cô cũng ở nhà mới qua đêm, nhưng cô kiên quyết từ chối. Bất kể họ khuyên nhủ thế nào cũng vô dụng.

 

thể đối xử với ông nội, cô út, nhưng chuyện ở chung thì thôi .

 

Cô chỉ thích ở trong cái ổ của riêng .

 

Lúc Hứa Phượng Đài về cũng nhét cho Hứa Minh Nguyệt một cái bao lì xì, với cô: "Đây là tiền mừng tuổi cho em và A Cẩm."

 

Hứa Minh Nguyệt trai (vốn là ông nội ở kiếp ) đang tỏ mạnh mẽ , hề từ chối.

 

Đã lâu lắm cô mới nhận tiền mừng tuổi từ "ông nội".

 

Và cô cũng cuối cùng cơ hội để mừng tuổi cho "ông".

 

Cô mở bao lì xì đó , cái bao chính là cái cô tự tay , bên trong căng phồng, suýt nữa thì rách cả lớp giấy đỏ mỏng manh.

 

 

Loading...