Quý Phi Nương Nương Vinh Sủng Bất Suy - Chương 73: Chứng bệnh này có thể ảnh hưởng đến vấn đề con cái của tiểu chủ

Cập nhật lúc: 2026-02-08 06:43:03
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Mấy ngày , trong cung bề ngoài yên , kỳ thực sóng ngầm cuồn cuộn.

Trước hết là chuyện binh biên.

Chiến sự khẩn cấp, bệ hạ vội tướng ngay, mà lệnh điều Từ Như Hối đang đóng ở đại doanh Tây Kinh đến Ô Thành, tiếp quản chức phó tướng của Từ Phong Niên. Đồng thời, hạ chỉ Trung Nghĩa bá tự kiểm xét, việc binh nhường Từ Như Hối tạm quyền chủ trì.

Từ Như Hối là trưởng của Từ Đức phi, trưởng t.ử của Từ Sấm - Trung Nghĩa bá. Từ nhỏ thông văn luyện võ, là danh tướng hiếm trong triều.

Đây là nước cờ mạo hiểm, cũng là tầm sâu xa của Cảnh Hoa Diễm.

Từ Như Hối là trưởng chi Từ gia, quân Trung Nghĩa tự nhiên theo, dám trái lệnh. Mà quân phòng thủ biên giới, vì từng thất thủ đó nên cũng hết lòng tuân theo điều động của y.

Tóm , Ô Thành nay đồng lòng .

Từ Như Hối tới Ô Thành liền lập tức chỉnh đốn quân ngũ. Mới ba ngày, chủ động xuất binh, đ.á.n.h cho Hổ Đầu Doanh của Thát Đát trở tay kịp.

Chiến sự chuyển biến , hậu cung và triều chính cũng nhẹ nhõm hẳn.

Từ Đức phi vốn vắng mặt hơn hai tháng, nay cũng hồi cung, vẫn cao quý như xưa.

Trái , Cẩm Tú cung của Chu Nghi phi, Trường Xuân cung của Nguyễn Bảo lâm đều im ắng vắng lặng, cung nhân dè dặt, dám khinh suất.

Từ gia Từ Như Hối giữ vững cục diện. Chu gia trách phạt, khó gượng dậy. Còn Nguyễn Bảo lâm, là tự chuốc họa, oán ai?

Chuyện ngoài đến, chỉ thấy gần đây bệ hạ thường nét vui, Càn Nguyên điện cũng nhiều thêm tiếng .

Khương Vân Nhiễm mấy hôm treo hồng, tới Càn Nguyên cung.

Người hầu hạ ngự tiền là Diêu quý phi, Mai Chiêu nghi, Tô Bảo lâm và Mạnh Tài nhân. Đông Tây lục cung vì cũng bắt đầu náo nhiệt trở .

Thính Tuyết cung vẫn yên lặng như cũ, lay động.

Khương Vân Nhiễm thuở nhỏ từng đau bệnh, lớn lên thể chất yếu, thường đau đầu ch.óng mặt, đến kỳ đau bụng dữ dội. Trước Triệu Đình Phương kê t.h.u.ố.c điều dưỡng, nhưng khi hai tách hồi nhỏ, nàng cũng lười uống t.h.u.ố.c, bệnh trở nặng.

Lần chẳng rõ vì , đau đớn đến mức gượng dậy nổi.

Thanh Đại thấy sắc mặt nàng tái nhợt, môi run run, trong lòng lo:

“Tiểu chủ, nên mời Triệu đại phu đến xem?”

dạo gần đây, hoàng quý thái phi tái đau lưng, Triệu Đình Phương vẫn hầu hạ bên cạnh, tiện rời .

Khương Vân Nhiễm nghĩ một lát :

“Không cần. Ngươi cầm lệnh bài Thính Tuyết cung, đến Thái y viện mời một vị thái y đến đây.”

Không lâu , một nữ y còn khá trẻ liền bước vội đến. Nhìn qua lớn hơn Triệu Đình Phương vài tuổi, thấy qua mặt, hẳn là Tiền Y Chính chuyên điều trị chứng bệnh nữ t.ử.

Tiền y chính chào hỏi xong thì bắt mạch cho nàng. Chừng một khắc, cô ngẩng đầu kỹ mặt Khương Vân Nhiễm, tay mới thả , nhưng lập tức mở lời.

Thấy cô lặng thinh, trong lòng Khương Vân Nhiễm bất giác bất an, nhẹ giọng hỏi:

“Tiền Y Chính, thể chuyện gì ?”

Thanh Đại mời Tiền y chính an tọa. Một lúc , Tiền y chính mới trầm ngâm :

“Khương tiểu chủ, mạch của đều do Triệu y chính bắt, vi thần xem , quả thật gì lạ. xem mạch, phát hiện giống như thế.”

Khương Vân Nhiễm , lòng trầm xuống. Thấy Tiền y chính phần do dự, nàng liền :

“Tiền y chính, gì xin cứ thẳng. Ta chịu .”

Tiền y chính liền đáp:

“Không Triệu y chính học nghệ đến nơi, chỉ là nàng quen theo dõi thường nhật, từng bắt mạch tướng kỹ càng, bởi mới sơ sót.”

Lời công bằng, hạ thấp đồng liêu.

hỏi: “Tiểu chủ lúc còn nhỏ, từng gặp nạn đói ?”

Khương Vân Nhiễm khẽ gật đầu:

“Có.”

Năm đó, nàng từng nhốt hơn mười ngày trong phòng chứa của Nguyễn gia, suýt chút nữa c.h.ế.t đói. Nước sạch cũng chỉ chút ít, cơm canh hề thấy.

Tiền y chính sang Thanh Đại một cái, thấy chủ t.ử của cô bảo lui, lúc mới tiếp:

“Tiểu chủ từng đói khát, tổn thương dày. Lại còn khả năng từng ăn cỏ lạnh đắng. Loại cỏ tính hàn, đối với thể nữ nhi tổn hại lớn.”

“Cho nên, nay tiểu chủ mạch yếu, huyết suy, mỗi nguyệt sự đều đau đớn, m.á.u huyết thông.”

ngập ngừng, nhưng vẫn thật:

“Chứng nếu kéo dài, e sẽ ảnh hưởng đến việc sinh nở về .”

Nghe tới đây, Thanh Đại sắc mặt tái nhợt, hai tay siết c.h.ặ.t.

Làm phi tần trong cung, chuyện con nối dõi là gốc rễ. Nếu thể mang thai, còn dựa vững?

Khương Vân Nhiễm biến sắc. Nàng trầm mặc giây lát, hồi tưởng năm xưa ở Nguyễn phủ. Khi đói khát cùng cực, nàng cùng mẫu chỉ chút nước lã sống qua ngày. Vị chua đắng trong nước đến nay vẫn nhớ rõ.

Có lẽ khi , Nguyễn Trung Lương sớm tính toán bán con nàng, vứt bỏ, để m.á.u mủ lưu lạc. Cho nên mới dùng thủ đoạn ác độc như .

Tàn nhẫn đến tận xương tủy.

Triệu Đình Phương năm đó còn non tay, chỉ trị theo thường lệ, giảm đau chứ dứt gốc, cũng là điều dễ hiểu.

Tiền y chính lời , vốn chuẩn tâm lý oán trách.

Không ngờ Khương tiểu chủ chỉ nhẹ giọng hỏi:

“Bệnh thể trị ?”

Đó mới là điều nàng quan tâm nhất.

Tiền y chính thở một , gật đầu:

“Vẫn thể trị.”

Cô dừng giây lát tiếp:

“Chẳng qua bệnh thành từ hơn mười năm , hàn độc ăn sâu, t.h.u.ố.c thường khó hiệu nghiệm…”

Tiền y chính chần chừ hồi lâu, mới lên tiếng:

“Không thể chữa, chỉ là cần thời gian.”

Nói đoạn, cô đưa mắt sang Khương Vân Nhiễm.

Thấy nàng sắc mặt tuy nhợt nhạt, nhưng ánh mắt vẫn trong trẻo tỉnh táo, giống ngu dại, Tiền y chính do dự một lát, cuối cùng vẫn hỏi:

“Tiểu chủ, đây từng dùng qua canh tránh thai?”

Trong cung, phi tần dùng t.h.u.ố.c tránh t.h.a.i là điều cấm kỵ.

Thường thì ai nấy đều mong cầu hoàng tự, sớm ngày sinh quý t.ử, về mới chốn nương .

Không ngờ Khương Thải nữ dùng thứ đó.

Sự việc ghi trong mạch án Thái y viện, Tiền y chính cũng từng thấy qua, hoặc là Khương tiểu chủ lén dùng, hoặc là bệ hạ liên quan.

Lời nên , cô do dự hồi lâu.

Rốt cuộc, tâm y nhân thắng thế, cô hạ quyết tâm, hết.

Khương Vân Nhiễm bất ngờ cô, thấy ánh mắt cẩn thận dè dặt, cũng đoán vài phần.

Nàng thở dài:

“Tiền y chính, ngươi là lòng từ tâm, cần lo lắng. Việc tự , cũng là chuyện bất đắc dĩ mà thôi.”

Một câu , là để trấn an lòng cô.

Xem liên quan gì đến thánh thượng, Tiền y chính liền yên tâm hơn, mới nhẹ giọng :

“Tiểu chủ, bệnh tình phát nặng như , là do canh tránh t.h.a.i tính hàn, cộng thêm d.ư.ợ.c tính hàn tiêu hết, hai thứ đụng , mới để thần dò chút manh mối.”

“Thần khuyên tiểu chủ, tuyệt đối nên uống canh nữa.”

Khương Vân Nhiễm nhạt:

“Ta khó thai, về dĩ nhiên sẽ uống nữa. Trước cũng là ngoài ý thôi.”

Tiền y chính thấy nàng chịu hiểu, trong lòng mới yên.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/quy-phi-nuong-nuong-vinh-sung-bat-suy/chuong-73-chung-benh-nay-co-the-anh-huong-den-van-de-con-cai-cua-tieu-chu.html.]

“Đã như , thì .”

Thanh Đại bên cũng nhẹ nhõm thở , chuyên tâm lắng .

Tiền y chính cẩn thận dặn mạch lý, mới :

“Đợi Triệu y chính trở về, thần sẽ cùng nàng kê phương, chiều nay thể sắc t.h.u.ố.c cho tiểu chủ dùng.”

Cô ngưng giọng:

“Muốn trừ hẳn tính hàn, tất dùng t.h.u.ố.c ấm. May mắn là tiết đông tới, hợp chữa trị. Ba tháng , thần thể dùng d.ư.ợ.c nặng, khi tiểu chủ thể thấy bốc nhiệt, bực dọc trong , đều là bình thường, cần quá lo.”

“Đợi đến mùa xuân, sẽ đổi sang t.h.u.ố.c khác.”

Khương Vân Nhiễm tới đây, trong lòng thầm rủa Nguyễn Trung Lương bao nhiêu .

Nếu tiểu nhân bụng độc ác, nàng uống nhiều t.h.u.ố.c đến ?

Ông chỉ hại con nàng, còn để nàng sống yên, thậm chí ngấm ngầm hạ độc, lấy cả mạng nàng.

Người như , đời nàng chỉ gặp một.

Nghĩ đến Nguyễn gia đang yên vững trong cung, nàng chỉ thấy buốt lạnh trong tim.

Người ác, dám mưu đại sự?

Tuy cực nhọc mấy, Khương Vân Nhiễm cũng một ngày đòi cả vốn lẫn lời từ tay Nguyễn Trung Lương.

Nàng khẽ thở dài, hỏi:

“Chừng nào thì khỏi hẳn?”

Tiền Y Chính mới còn thấy nàng điềm tĩnh thong dong, giờ uống t.h.u.ố.c, bỗng lộ chút dáng vẻ trẻ con. Cô khỏi bật :

“Thuốc tính ôn, quá đắng. Có thêm táo đỏ với gừng tươi, vị ngọt dịu dễ uống, khó chịu .”

Nói cô dặn thêm:

“Thuốc uống mùa xuân thể dùng lâu, cứ uống năm ngày thì nghỉ mười ngày. Khoảng chừng đến mùa hạ, là thể ngưng hẳn.”

“Lúc xem mạch, nếu thì thôi, nếu còn dư khí, sẽ kê thêm hai thang mùa thu. Khi , bệnh hết chín phần mười, t.h.u.ố.c cũng chỉ cần ít.”

Thanh Đại , mắt sáng rỡ:

“Vậy... chờ tiểu chủ bình phục, chẳng thể mang thai?”

Tiền Y Chính dám chắc, chỉ đáp:

“Vẫn còn hy vọng.”

Khương Vân Nhiễm và Thanh Đại , nàng khẽ :

“Vậy phiền Tiền Y Chính.”

Tiền Y Chính vội :

“Tiểu chủ đừng khách khí, đây là bổn phận của thần.”

Khương Vân Nhiễm , chuyện vốn trong bổn phận.

Thái y trong cung, từ xưa đến nay luôn theo quy củ “tứ bình bát ”, t.h.u.ố.c kê cũng thường là phương ôn hòa, dám dùng d.ư.ợ.c nặng. Bằng nếu sơ suất, quý nhân trong cung xảy chuyện, chỉ một chịu tội, mà cả nhà e cũng giữ nổi đầu.

_Bản dịch thuộc về Hân Nghiên Lâu - MonkeyD. Vui lòng không ăn cắp dưới mọi hình thức.

Dtruyen, Truyenfull, Truyenplus, Wattpad, Cáo Truyện,..v..v.. là ĐỒ ĂN CẮP CHƯA ĐƯỢC CHO PHÉP!!!!!~_

Dù tiên đế từng hạ chỉ, bắt tội thái y khi việc chẳng như ý, nhưng trải qua trăm năm, phép tắc hằn sâu, ai dám mạo hiểm?

Tiền Y Chính dám kê t.h.u.ố.c nặng cho nàng, một là y đạo nhân tâm, hai là cũng gan.

Khương Vân Nhiễm đoán, phần nhiều là quan hệ với Triệu Đình Phương, nên mới dám thẳng.

Nàng dừng một lát, khẽ :

“Tiền Y Chính, chỉ cần ngươi thể chữa khỏi cho , tất bạc đãi. Nếu khỏi cũng , trách tội. chuyện , nhờ ngươi giữ kín giúp , nhất là… để bệ hạ .”

Khương Vân Nhiễm cô, ánh mắt sâu xa:

“Chắc ngươi cũng hiểu, báo mạch thế nào thì giấu .”

Tiền Y Chính , mồ hôi lạnh toát dọc sống lưng. Một lát , cô đáp:

“Thần sẽ cùng Triệu y chuẩn phương t.h.u.ố.c thật cẩn trọng, đến lúc đó sẽ bảo Triệu y căn dặn cách sắc t.h.u.ố.c rõ ràng.”

Muốn che giấu, thì để lộ mảy may đơn t.h.u.ố.c.

Thấy cô tính toán, Khương Vân Nhiễm cũng yên lòng, nét mặt dịu :

“Đa tạ Tiền Y Chính.”

Dứt lời, nàng sai Thanh Đại đưa Tiền Y chính về Thái y viện.

Chưa bao lâu, Tiền Y chính , bên T.ử Diệp vội bước , sắc mặt nặng nề.

“Tiểu chủ, của Càn Nguyên cung đến .”

Khương Vân Nhiễm vẻ mặt cô, lòng cũng trầm xuống:

“Xảy chuyện gì ?”

T.ử Diệp lắc đầu, hạ giọng :

“Không rõ, nhưng Tiểu Liễu công công sắc mặt nghiêm, hỏi gì cũng đáp.”

Khương Vân Nhiễm hít một sâu, chậm rãi :

“Vậy thì . Đến Càn Nguyên cung xem thử, xem rốt cuộc là chuyện gì.”

Cảnh Hoa Diễm vốn là cẩn trọng. Biết tin Khương Vân Nhiễm treo hồng, thể khỏe, bèn sai Tiểu Liễu công công mang kiệu mềm đến đón nàng.

Hôm nay Khương Vân Nhiễm quả thực khó chịu, sắc mặt trắng bệch, môi chút huyết sắc, trông như bệnh nặng.

Tiểu Liễu công công thấy nàng như thế, khỏi giật :

“Tiểu chủ, ngài đây là bệnh gì ?”

Y đích đỡ nàng lên kiệu mềm, còn dịu giọng hỏi thăm.

Khương Vân Nhiễm khoác áo choàng, ôm lò sưởi nhỏ áp sát bụng, cố gắng chịu đựng cơn đau. Nàng cố nặn nụ : “Không cả, đa tạ công công quan tâm.”

Tiểu Liễu công công cũng hỏi thêm, liền hô: “Tiểu chủ vững, khởi kiệu!”

T.ử Diệp vẫn lo cho nàng, bước theo bên cạnh kiệu, thỉnh thoảng đưa mắt , thần sắc đầy lo lắng.

Tuy kiệu mềm êm ái, nhưng so với giường trong Thính Tuyết cung. Đến khi tới Càn Nguyên cung, trán Khương Vân Nhiễm lấm tấm mồ hôi lạnh.

Tiểu Liễu công công mà giật , lập tức hiệu cho Tiểu Lý Tử. Sau đó, cùng T.ử Diệp hai dìu nàng trong điện.

Khương Vân Nhiễm đầu choáng mắt hoa, nhưng vẫn nhận nơi bọn họ đưa nàng tới là Hạo Nhiên Hiên.

Đông chí đến, bốn phía Hạo Nhiên Hiên đều bình phong che gió, trong điện lò sưởi đỏ lửa, ấm áp như xuân.

Tiểu Liễu công công thông báo xong, Khương Vân Nhiễm vịn tay T.ử Diệp, gắng gượng .

Vừa qua khỏi bình phong, thấy Cảnh Hoa Diễm ở chính tọa, Từ Đức phi bên cạnh. Cả hai cùng về phía chiếc ghế còn trống nơi Lưu Quang Trì.

Thoạt hòa thuận yên lành, nhưng sắc mặt nghiêm trang, chút dịu dàng thiết.

Khương Vân Nhiễm cụp mi, bước lên hành lễ:

“Thần tham kiến bệ hạ, tham kiến Đức phi nương nương.”

Giọng nàng nhẹ nhàng yếu ớt, chút mơ hồ, khiến Cảnh Hoa Diễm khỏi nhíu mày. Hắn đầu kỹ, thấy sắc mặt nàng tái nhợt, thần sắc nhợt nhạt, liền trầm giọng hỏi:

“Sao ? Sắc mặt kém như ?”

Khương Vân Nhiễm hành lễ xong, ban . Vừa xuống, sắc mặt mới đỡ hơn đôi chút.

Nàng nhẹ giọng đáp:

“Hồi bẩm bệ hạ, quả treo hồng. Chỉ là nguyệt sự từ khó chịu, tháng càng nặng. Đa tạ bệ hạ hỏi han.”

Cảnh Hoa Diễm đáp, chỉ trầm mặc nàng, ánh mắt thâm trầm khó đoán.

So với nàng, sắc mặt Từ Đức phi hơn nhiều. Gần đây Từ gia Từ Như Hối chống đỡ, bản nàng điều dưỡng mấy ngày, tinh thần dần khôi phục, lúc thần thái cũng sáng hơn.

Thấy ánh mắt bệ hạ vẫn đặt Khương Vân Nhiễm, Từ Đức phi siết nhẹ lòng bàn tay, gượng :

“Muội tuổi còn trẻ, mang chứng đau bụng mỗi tháng, mau ch.óng chữa trị. Bằng ... e rằng sẽ ảnh hưởng đến việc con nối dõi .”

Loading...