Quy Luật Đặc Biệt - Chương 4

Nội dung chương có thể sử dụng các từ ngữ nhạy cảm, bạo lực,... bạn có thể cân nhắc trước khi đọc truyện!

Cập nhật lúc: 2026-02-17 03:41:19
Lượt xem: 976

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Sau khi Giả khuất, đỡ Hà Hiểu Đông. Thằng cha ngã lộn nhào trong vũng bùn, mặt mũi lấm lem chỉ còn chừa đúng hai lỗ mũi để thở.

 

"Ngại quá, chậm trễ việc của mày ." Đêm nay quả thực quá hỗn loạn, đến cả Hà Hiểu Đông cũng bắt đầu tỏ khách sáo với .

 

xốc nách nhấc dậy. Từ nhỏ gia cảnh Hà Hiểu Đông khó khăn nên phát triển lắm, gầy tong teo nên chẳng tốn mấy sức lực.

 

Hà Hiểu Đông đề nghị đường tắt, chừng còn bắt kịp Giả. thời tiết , mưa càng lúc càng to, sấm chớp ngừng, quả thực nên tách khỏi đoàn.

 

Đường núi khá hiểm trở, nhưng Hà Hiểu Đông dẫn đường vẻ quen thuộc, thậm chí thể là... quá thành thạo.

 

âm thầm nới rộng cách với , lên tiếng hỏi: "Hà Hiểu Đông, mày quen đường ở đây thế?"

 

"Mày mà, tao lớn lên ở vùng núi nên đường quen ." Cậu lưng về phía , giọng đứt quãng trong làn mưa xối xả.

 

"Cho dù lớn lên ở vùng núi thì cũng chỉ quen địa hình chứ quen cả đường mòn ở đây?" 

 

chằm chằm bóng lưng của , tình cờ thấy áo một vệt mực nhỏ. Sắp nghiệp , gần đây chúng chẳng mấy khi dùng đến b.út, chỉ đứa ôn thi công chức như Từ Thông Thông mới cầm b.út đến mức mực lem đầy tay.

 

Chuyện gì bất thường ắt gian trá, Hà Hiểu Đông vấn đề!

 

Nghĩ đến đây, lập tức định chạy xuống núi, nhưng ngờ vẫn chậm một bước. Một cú đá từ phía giáng thẳng khiến lăn nhào xuống sườn núi. Trước khi ngất lịm, thấy giọng thâm hiểm của Hà Hiểu Đông vang lên giữa đêm mưa: "Trời mưa đường trơn, đừng chạy..."

 

9

 

tỉnh trong tiếng sấm rền vang, phát hiện dùng dây thừng trói ngang n.g.ự.c. Sợi dây vắt qua một cành cây giống như một chiếc ròng rọc, đỉnh cắm một con d.a.o sắc lẹm. Không khó để tưởng tượng, một khi kéo lên phía , con d.a.o đó sẽ c.h.é.m hai đoạn. Còn đầu của sợi dây đang buộc... là Từ Thông Thông đang mất tích. Để giữ thăng bằng với , Từ Thông Thông còn ôm thêm một tảng đá.

 

Thấy tỉnh, Từ Thông Thông vội vàng "ưm ưm" gì đó, nhưng miệng bịt kín, chẳng thể lời nào.

 

"Cuối cùng thì mày cũng tỉnh ." Giọng của Hà Hiểu Đông vọng từ trong màn đêm, lúc mới phát hiện một đang bãi cỏ gần đó.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/quy-luat-dac-biet/chuong-4.html.]

 

Nhìn thấy Hà Hiểu Đông, kìm mà bắt đầu vùng vẫy, hét lên: "Tao mày thù oán gì, nhưng tao từng hại mày. Nếu mày sợ tao ngoài thì tao thể thề, tao tuyệt đối sẽ hé môi nửa lời. Mày đấy, tao vốn hận Khâu Trạch, mày g.i.ế.c tao còn vui kịp chứ."

 

"Vui kịp ..." Hà Hiểu Đông lặp câu của : "Thế mày tự tay ?"

 

"Làm cái gì?"

 

"Nếu mày cũng hận đến thế, mày tay? Tao luôn thắc mắc, thằng Khâu Trạch khốn khiếp đó cứ giẫm đạp mày như thế mà mày vẫn hề phản kháng." Hà Hiểu Đông tiến gần, vỗ mặt hỏi: "Thằng ranh, bộ mày điểm yếu gì rơi tay ?"

 

Lực vỗ xuyên qua màn mưa đập mặt rát buốt.

 

"Chẳng điểm yếu nào cả, nhà giàu nứt đố đổ vách, sắp nghiệp , tao là trẻ mồ côi nên nhịn một chút cho qua chuyện thôi."

 

Nghe là trẻ mồ côi, ánh mắt Hà Hiểu Đông thoáng trùng xuống, đó xoay , giật miếng vải trong miệng Từ Thông Thông .

 

Ngay khi miệng nới lỏng, Từ Thông Thông lập tức ngừng van xin: "Hiểu Đông, Hiểu Đông, mày thả tao ! Chuyện của chị mày liên quan gì đến tao hết!"

 

Chị gái? , để tiện chăm sóc , chị của Hà Hiểu Đông đến thành phố C thuê. Mỗi tháng chị đều đến thăm một , tính thì chị đến đây ba tháng .

 

Nhớ cuối cùng gặp chị của Hà Hiểu Đông, cảnh tượng lúc đó cũng kỳ quái. Hôm đó tan học muộn, lúc về thì tình cờ thấy chị đang giường của , bên cạnh là Khâu Trạch. 

 

Tuy bình thường Khâu Trạch sai bảo, vẻ thiết với Hà Hiểu Đông, nhưng thực chất khinh miệt vẻ nghèo nàn Hà Hiểu Đông, thông thường chẳng bao giờ chạm đồ đạc của Hà Hiểu Đông cả. Thế nhưng hôm đó, Khâu Trạch giường với nụ đầy đểu cáng, sờ soạng ga giường một cách thô bỉ, còn chị của Hà Hiểu Đông thì mặt sang hướng khác, vành mắt đỏ hoe.

 

"Không liên quan đến mày? Không liên quan thì mày chạy cái gì? Còn tìm Vương Vũ nữa, chẳng lẽ hai đứa mày đều là đồng phạm?"

"Cái ga giường đó, ngay cái ga giường đó, Khâu Trạch nhục chị tao! Cậu ép chị đến mức tự sát! Chị trong cuộc sống luôn một con d.a.o, tao cứ ngỡ chị thấy sống quá cực khổ thôi! Vậy mà đó, ngày nào tao cũng ngủ chính cái ga giường đó!"

 

"Khâu Trạch! Thằng khốn khiếp đó còn mặt dày hỏi tao ga giường êm ..."

"Êm cái con nó!"

Hà Hiểu Đông càng càng kích động, đến cuối cùng trở nên điên cuồng: "Nếu thích êm ái, thích mềm nhũn, tao cũng sẽ khiến trở nên mềm nhũn đến mức hình ."

 

Loading...