Quý Cô Cừu Non Và Sói - Chương 21

Cập nhật lúc: 2026-05-08 21:44:10
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Diệp Quy một tay bế cô cháu gái nhỏ cực kỳ nhẹ nhàng, nhưng chú sói con mất điểm tựa là l.ồ.ng n.g.ự.c chú Tư thì sợ hãi đến mức bốn cái chân bấu c.h.ặ.t lấy cánh tay, cái nhỏ xíu dán sát đó, ngay cả đầu cũng dám ngẩng cao, đôi mắt đen láy chằm chằm cô gái cách đó vài bước đầy vẻ đáng thương, trong miệng phát những tiếng ư ử liên hồi.

Tim Lâm Nhân thắt , nhịn mà giục vị chỉ huy: "Anh bế chắc , đừng để con bé ngã..."

Diệp Quy: "Cho cô đấy, lái xe, con bé sẽ nghịch ngợm."

Anh sở hữu một khuôn mặt lạnh lùng, giọng cũng băng giá. Trong tai Lâm Nhân, những lời chỉ huy đều giống như mệnh lệnh, hơn nữa còn tỏa một khí thế mạnh mẽ khiến khác tài nào từ chối .

Diệp Quy quả thực cũng cho Lâm Nhân cơ hội từ chối. Anh bước tới hai bước, trực tiếp nhét chú sói con tay Lâm Nhân, đó tới xe, giúp cô mở cửa ghế phụ.

Lâm Nhân đành ôm chú sói con ấm áp lên xe.

Lúc Lâm Nhân thắt dây an , chú sói con từ đùi cô dậy, dáng điệu vững vàng leo sang phía chú Tư ở bên , vì con bé thích thở quen thuộc chú hơn là lạ nguy hiểm .

Thấy sói con sắp trượt khỏi đầu gối, Lâm Nhân kịp thời kéo con bé lòng, định xoa đầu dỗ dành thì sói con đột ngột đầu, chớp mắt ngoạm lấy một ngón tay của cô.

Dị thú sói thực thụ lúc một tuổi thể săn mồi, nhưng chú sói Đoàn Đoàn nhà họ Diệp một tuổi thì răng sữa còn mọc đủ, sức lực cũng chẳng bao nhiêu. Mặc dù đôi mắt sói hiện lên vài phần hung dữ, "cắn ngấu nghiến" lắc đầu để gia tăng lực đạo, nhưng mấy chiếc răng sữa nhỏ xíu đó chỉ ngón tay Lâm Nhân thấy ngứa ngứa, dính đầy nước dãi của sói con.

Lâm Nhân chỉ thấy đáng yêu, nhưng bên cạnh đột nhiên một bàn tay lớn vươn tới, bóp chuẩn xác lấy mõm sói con, ép con bé há miệng .

Sói con khó chịu hừ hừ.

Trước khi Diệp Quy kịp lên tiếng cảnh cáo cháu gái c.ắ.n , Lâm Nhân cuống cuồng vỗ tay : "Anh con bé đau đấy!"

Một tiếng "chát" nhẹ vang lên mu bàn tay, Diệp Quy vẫn đang bóp mõm cháu gái bỗng nhiên sang "cô nàng cừu non" đ.á.n.h .

Lý trí trở , Lâm Nhân ánh mắt sắc sảo của cho hoảng sợ, vội vàng cúi đầu xuống.

Diệp Quy cuối cùng cũng buông cháu gái , nhưng nắm lấy bàn tay đang lo lắng để sang một bên của Lâm Nhân, mạnh mẽ kéo đến mặt để kiểm tra ngón tay c.ắ.n.

Lâm Nhân cảm thấy ngượng ngùng c.h.ế.t, cô với chú sói con đang đùi cũng đang ngước đầu tay : "Chẳng đau tí nào cả, đừng trách con bé."

Diệp Quy tìm thấy vài vết răng mờ nhạt, ánh mắt lướt qua tay cô sang sói con.

Sói con im thin thít.

Diệp Quy lượt lấy khăn ướt, khăn giấy, tỉ mỉ lau sạch ngón tay cho Lâm Nhân một nữa.

Suốt quá trình đó, Lâm Nhân ngượng nghịu sói con, còn sói con thì xoay đầu hết chú Tư cô gái lạ, nhanh ch.óng nhận cô gái thiết với chú , nếu chú Tư sẽ giống như kiểu sói con l.i.ế.m mà liên tục lau ngón tay cho cô như .

Hiểu , để lấy lòng chú Tư, sói con ân cần ngẩng đầu lên, liên tục l.i.ế.m phía cổ tay lộ của cô gái mấy cái.

Cảm giác ngứa ngáy đột ngột khiến Lâm Nhân khẽ thốt lên một tiếng.

Bàn tay đàn ông đang giữ cổ tay cô bỗng siết c.h.ặ.t, c.h.ặ.t đến mức Lâm Nhân cảm thấy đau, cô ngượng thắc mắc liếc sang.

Diệp Quy: "... Con bé , cô thấy phản cảm ? Nếu , sẽ dạy dỗ nó."

Lâm Nhân: "... Cũng bình thường, lái xe , chơi với con bé một lát."

Yukimiko - (Tuyết Mỹ Tử)

Diệp Quy liếc cháu gái, bắt đầu lái xe.

Lâm Nhân nắm lấy hai chân của sói con, khẽ hỏi: "Con mấy tuổi , ?"

Sói con chớp chớp mắt, như khoe khoang mà thốt hai chữ duy nhất con bé lúc : "Mẹ... !"

Tim Lâm Nhân như tan chảy, cô kìm mà chạm nhẹ đầu mũi nhỏ của nó.

Sói con nhân cơ hội l.i.ế.m khóe miệng cô mấy cái, khiến Lâm Nhân giật vội ấn nhóc con lòng, tự lấy khăn tay từ trong gian lau sạch.

Diệp Quy một cái hỏi: "Không sợ sói nữa ?"

Lâm Nhân: "... Không sợ những chú sói con c.ắ.n nổi , còn những con khả năng gây thương tích thì vẫn sợ."

Diệp Quy: "Bao gồm cả hình thái thú của ?"

Lâm Nhân ngoài cửa sổ. Chẳng cần biến thành hình thái thú, từ lúc thể tùy ý biến thành một con sói cấp S, Lâm Nhân ngay cả khi đối diện với nhân hình của cũng cần chuẩn tâm lý .

Như thể cô đang nghĩ gì, Diệp Quy nghiêm nghị : " dùng vinh quang của Chỉ huy quân hộ vệ Đông Thành để cam kết, bất cứ lúc nào cũng sẽ hại cô. Như , cô còn sợ ?"

Lâm Nhân dối: "Về lý trí tin , nhưng khống chế bản năng."

Diệp Quy: "Hiểu , nhưng cũng tin rằng, đợi đến khi cô hiểu rõ về , sẽ một ngày cô theo bản năng mà gần gũi với , giống như cách cô đối với con bé bây giờ ."

Vẫn là tông giọng bình thản và nghiêm túc đó, giống như đang tuyên bố một sự thật hiển nhiên sẽ xảy .

Lâm Nhân tin, nhưng cũng tốn công phản bác, cứ để vị chỉ huy sói nghĩ thì nghĩ.

Tiệm may đến, biển hiệu cửa hàng bốn đàn ông, thì cao ráo thẳng tắp, thì vạm vỡ cường tráng đang đó. Họ vốn đang quây thành vòng tròn trò chuyện, thấy xe của chỉ huy tới, bốn lập tức thành hai hàng, đồng thời thực hiện một nghi thức chào quân đội tiêu chuẩn khi Diệp Quy xuống xe.

Lâm Nhân, đang ôm sói con ở ghế phụ và yêu cầu đợi chỉ huy mở cửa xe cho: "..."

Gần như ngay khi Diệp Quy mở cửa xe, Lâm Nhân cảm nhận bốn ánh mắt đồng loạt đổ dồn mặt . May mà trong lòng nhóc con, cô thể xoa xoa mấy cái để giảm bớt căng thẳng.

Sau khi quen đơn giản, Lâm Nhân mở cửa tiệm, lấy tấm pin năng lượng mặt trời, máy điều hòa, và tấm tản nhiệt mà chị dâu đưa cho đặt trong và ngoài phòng.

Bốn lính hậu cần động tác nhanh nhẹn bắt tay việc, đầu tiên là cải tạo hệ thống điện nước trong tiệm.

Lâm Nhân chọn xong vị trí lắp đặt điều hòa và tấm tản nhiệt thì lùi ngoài tiệm, cùng sói con cách cửa sổ quan sát.

Diệp Quy: "Kỹ thuật cải tạo, trang trí của quân hộ vệ là tiên tiến nhất căn cứ. Với điều kiện cố gắng lỡ việc họ đón Tết cùng , sáng nay và chiều mai sẽ thi công một , mùng hai thể chính thức sử dụng."

Lâm Nhân cảm thấy áy náy: "Thật cần gấp gáp thế , qua năm khởi công cũng ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/quy-co-cuu-non-va-soi/chuong-21.html.]

Diệp Quy: "Cô cần gánh nặng tâm lý, ngoài chi phí cải tạo cô trả, còn đưa thêm cho họ phần thù lao khiến họ hài lòng."

Lâm Nhân bỗng thấy áp lực nặng nề hơn: "... Thù lao gì ?"

Diệp Quy: "Cùng họ huấn luyện một ."

Lâm Nhân: "..."

Gánh nặng đè xuống bay mất tiêu, sự chú ý của Lâm Nhân phía mấy lính hậu cần. Một trong đó bước ngoài, bắc thang lên nghiên cứu vị trí lắp đặt tấm pin năng lượng mặt trời.

đường dừng gần đó tò mò xem.

Lâm Nhân khẽ hỏi vị chỉ huy cạnh : "Lắp ở ngoài thế , liệu ai tới lấy trộm ?"

Diệp Quy: "Có thiết chống trộm cấp quân đội, khi kích hoạt sẽ đồng thời truyền vị trí báo động đến đội trị an và quân hộ vệ. Tên trộm dù mọc cánh cũng thoát khỏi sự phong tỏa và truy bắt của Đông Thành cả lẫn đất, trừ phi đối phương tinh thần thể hệ Mẫn tiệp cấp S."

Lâm Nhân nghĩ, chắc vị cường giả cấp S nào rảnh rỗi trộm tấm pin của cô nhỉ? Thứ đồ quý giá vô giá trong mắt cư dân bình thường thì ở chỗ chỉ huy sói cấp S chỉ là đồ dùng nhàn rỗi.

Lâm Nhân cũng hy vọng những kẻ trộm vặt thể tinh mắt nhận biểu tượng của quân hộ vệ tấm pin mà đừng bén mảng tới. Nếu , chỉ vì cái tiệm nhỏ của cô mà kinh động cả quân hộ vệ Đông Thành, lẽ Lâm Nhân sẽ đẩy chị dâu mặt giải quyết thủ tục mất.

"Chỉ huy, hai hẹn hò , chút việc giao cho chúng còn yên tâm ?" Một lính hậu cần đột nhiên từ bên trong vọng trêu chọc.

Mặt Lâm Nhân nóng bừng, định hai quan hệ đó thì Diệp Quy bỗng nhiên : "Nếu cô thấy yên tâm, chúng rời nhé?"

Lâm Nhân trong tiệm, bắt gặp ba gương mặt đang ngoái đầu sang đây, ngay cả đang leo thang cũng đang lén lút quan sát họ.

Lâm Nhân đỏ mặt, nhưng vẫn nghiêm túc đính chính: "Nhà chúng chỉ huy cứu về thành, đó chỉ huy vẫn luôn chiếu cố chúng , thực sự chỉ là quan hệ bạn bè, các đừng hiểu lầm."

Trong những đêm trò chuyện với chỉ huy sói, Lâm Nhân khi ở một trong phòng từng phân tích và đến kết luận: ngoại trừ hai chiếc áo sơ mi cotton miễn phí , sự quan tâm đặc biệt của chỉ huy dành cho họ lẽ bắt nguồn từ tinh thần trách nhiệm. Anh cứu họ, và rõ một chị dâu dắt díu hai em bám trụ ở Đông Thành khó khăn thế nào, nên mới tay giúp đỡ.

cũng là chỉ huy quân hộ vệ, chắc chắn tinh thần chính nghĩa cao hơn thường.

Nếu tinh thần thể của cô và trai là ch.ó Border Collie, khả năng tự bảo vệ nhất định, lẽ chỉ huy sói sớm quên bẵng gia đình cô từ lâu .

Ba lính hậu cần về phía vị chỉ huy bên cạnh cô chủ tiệm nhỏ.

Thấy , Lâm Nhân cũng ngẩng đầu lên.

Diệp Quy liếc cô, với bốn lính: "Phải, vẫn vinh dự trở thành bạn đời của cô Lâm, các chú ý cách dùng từ."

Lâm Nhân ôm c.h.ặ.t lấy sói con trong lòng. Nếu chỉ huy khiêm tốn như là để giữ thể diện cho cô, thì thật sự cần thiết.

"Đi thôi."

Đợi lính hậu cần trêu chọc xin Lâm Nhân xong, Diệp Quy tiên phong về phía xe việt dã.

Lâm Nhân lấy từ gian một túi thịt khô thể ăn như quà vặt và một ấm nóng đặt lên chiếc bàn gỗ nhỏ cô để trong tiệm, mời bốn nếm thử mới chạy theo Diệp Quy.

"Để cái gì đấy?" Ngồi xe, Diệp Quy hỏi trong lúc đợi cô thắt dây an .

Lâm Nhân trực tiếp lấy một túi từ gian , lấy , nhóc sói con trong lòng ghé ngửi, vẻ mặt thèm thuồng.

Lâm Nhân chắc chắn lắm, về phía Diệp Quy: "Con bé ăn ?"

Diệp Quy: "... Đợi chút."

Anh dùng vòng tay chụp ảnh ngón tay Lâm Nhân đang cầm miếng thịt khô và nhóc sói con đang bám lấy cổ tay cô thèm ăn, gửi ảnh nhóm gia đình nhà họ Diệp: [Cho con bé ăn ?]

Anh kết bạn riêng với chị Ba, hỏi Ba thì cũng chắc rõ cháu gái ăn ăn gì.

Chị dâu Ba: [Nếu cay và quá mặn thì thể ăn một miếng. Bàn tay quá.]

Diệp Thắng: [Tâm cơ thật đấy, lấy Đoàn Đoàn nhà chúng dỗ .]

Diệp Khải: [Tam Mao thét lên kìa, bảo là chú Tư thà chuyển cho bố nó một vạn tích phân để thuê em gái, chứ nó lấy tiền mà chú Tư cũng chẳng chịu dắt nó theo.]

Chị dâu Hai: [Tam Mao mà lên đùi Tiểu Lâm thì cái đầu nó chắc cao hơn cả Tiểu Lâm luôn chứ?]

Diệp Quy xem mấy lời tán gẫu phía , hỏi Lâm Nhân về mùi vị của thịt khô, khi xác định là mới để cô cho ăn.

Lâm Nhân xé một miếng nhỏ đút miệng sói con.

Sói con đùi cô ăn vui vẻ, Lâm Nhân cũng thấy thích thú, hề nhận xe vẫn đang đỗ tại chỗ.

Diệp Quy góc nghiêng dịu dàng của cô, hỏi: "Đêm giao thừa, gia đình cô định đón thế nào?"

Lâm Nhân: "Vẫn quyết định, đó tiệm sẽ bận bao lâu. xem diễn đàn thấy hằng năm căn cứ đều truyền hình trực tiếp Xuân Vãn từ 8 giờ tối đến nửa đêm, chắc chúng sẽ ở nhà xem chương trình thôi, xem các năm thấy cũng khá hấp dẫn."

Diệp Quy: "Nếu cô hứng thú, thể lấy vé xem tại hiện trường, phúc lợi của chỉ huy, mỗi hai vé."

Lâm Nhân : "Thôi ạ, đêm giao thừa, cả nhà quây quần ở nhà vẫn thoải mái hơn."

như dự đoán, Diệp Quy lẳng lặng lái xe .

Lúc Lâm Nhân về nhà, trai và chị dâu vẫn còn ở trung tâm thương mại. Lâm Nhân yên , một bộ đồ cũ lau dọn căn nhà nhỏ 50 mét vuông một lượt. Nửa tháng khi dọn quét dọn nên công việc cũng nặng lắm.

Hơn mười giờ, Tống Lăng Sương và Lâm Thịnh mới về, họ mua câu đối đỏ, chữ Phúc, một túi lớn đủ loại đồ ăn vặt, còn thịt cá tươi để nấu cơm tất niên.

Chiều tối, khi ăn uống no nê và dọn dẹp xong bếp núc, họ mở trang trực tiếp máy tính bảng đặt lên bàn . Cả ba đều biến thành hình thái thú chịu lạnh , sofa xem Xuân Vãn.

Số giờ, khi pháo hoa rực rỡ nở rộ màn hình, vòng tay liên lạc đặt bên cạnh Lâm Nhân nhận một tin nhắn.

Diệp Quy: [Chúc mừng năm mới.]

Lâm Nhân, lúc đang lười biến thành để mặc quần áo, đầu tiên trả lời bằng một tin nhắn thoại: "Cảm ơn chỉ huy, cũng chúc năm mới vui vẻ."

Loading...