Quan Thiền - Chương 1: Thôn La Gia
Cập nhật lúc: 2026-03-02 14:32:04
Lượt xem: 52
Chương 1: Thôn La Gia
Ta từ nhỏ theo A nương nô tỳ trong nhà họ La.
Lão gia nhà họ La bề ngoài giả nhân giả nghĩa, phu nhân độc ác vô cùng.
Sau khi A nương qua đời, nhốt l.ồ.ng ch.ó, để mặc tùy ý chà đạp.
Về , phóng hỏa thiêu rụi La gia, trốn núi sâu.
Một năm , trong núi, gặp một thiếu niên cầm ô giữa tuyết.
Chỉ vì một bữa cơm no, chút do dự theo đến Trường An.
Từ đó về , thiếu niên trở thành hoạn quan quyền khuynh triều dã, còn là A Thiền — thích khách trướng , khiến danh liền kinh sợ.
1
La Chính Giáp là hương nổi danh khắp trăm dặm quanh vùng.
Người đời gọi là "La đại thiện nhân".
ít ai , vị trưởng giả đức cao vọng trọng kỳ thực là kẻ tiểu nhân vô liêm sỉ.
Hắn câu kết với quan phủ, mặc sức bắt phu dịch, nâng cao sưu thuế, ép dân còn đường sống, buộc lòng bán nô lệ cho La gia.
Vậy nên, đám tiện dân chỉ cần ăn một bữa cháo loãng, liền rối rít cảm tạ "ân đức" của .
Bề ngoài dựng lều phát cháo, xây nghĩa trang, lưng thì tàn sát sinh linh, mở sòng bạc ngầm, chuyện tàn ác gì cũng từng nhúng tay.
Kẻ như La Chính Giáp, còn sở thích hành hạ ch.ó.
Hậu viện La phủ một cái chuồng ch.ó hoen gỉ loang lổ, đông rét hạ nóng chẳng nổi một tấm vải che mưa chắn gió.
Mà con ch.ó nhốt trong , thường thì ba bữa cho ăn là chuyện thường tình.
Ta tên A Thiền, năm nay chín tuổi, chính là con "chó" La gia hành hạ .
Giờ đây là năm thứ hai nhốt trong cái chuồng ch.ó đó.
Hai năm , vốn cũng là một con .
Khi còn A nương, A nương là một nô tỳ của La gia, từ nhỏ mang theo việc vặt ở hậu viện.
Ta còn nhớ rõ, A nương khuôn mặt giống quả trứng ngỗng, nước da trắng trẻo, cằm nhọn, lúc má lúm đồng tiền.
Chỉ là bà mấy nổi bật, bởi tóc dày, bao giờ chải chuốt, lúc nào cũng rối bời như tổ quạ.
Việc A nương nhất là thắt chiếc tạp dề dơ bẩn, chui bếp nhóm lửa cho đầu bếp, mặt mày lấm lem tro bụi, rửa mãi sạch.
Hoặc chuồng súc vật, bận rộn với đàn heo dê, cả ám mùi tanh hôi của gia súc.
A nương từng , hậu viện La phủ dung nữ nhân xinh .
Bởi phu nhân Tiền thị của La Chính Giáp là kẻ ghen.
La Chính Giáp ba trai ba gái, trừ Lục tiểu thư tuổi nhỏ nhất, còn đều do Tiền thị sinh .
Lục tiểu thư là con của một nha , năm xưa sinh hạ nàng, còn kịp như La Chính Giáp hứa, Tiền thị lén cho uống hai bát "hoạt huyết thang", xuất huyết đến c.h.ế.t.
Từ đó về , đáng thương , Lục tiểu thư đưa về nuôi dưỡng danh nghĩa của Tiền thị.
Nàng chỉ lớn hơn một tuổi, tuy mang danh tiểu thư, nhưng từ bé Tiền thị hà khắc dày vò.
A nương họ Vân.
trong La gia đều gọi A nương là "Mãng thị".
Bởi ngoài việc nhóm lửa tạp vụ trong bếp, A nương còn kiêm luôn chức thú y trong phủ.
Từ việc đỡ đẻ cho lừa ngựa, đến việc cắt mủ cho heo dê, A nương đều thành thạo.
A nương từng với Tiền thị rằng mệnh tiện, chỉ chữa bệnh cho súc sinh.
, sự thật .
Ta từng tận mắt chứng kiến Lục tiểu thư vì nhiễm hàn mà thoi thóp, hấp hối giường, ai nấy đều cho rằng nàng qua khỏi.
Chính A nương đành lòng, nửa đêm lén cầm kim chữa bệnh cho súc vật, len lén phòng Lục tiểu thư.
Mấy ngày , bệnh tình của nàng dần thuyên giảm.
Từ đó về , mỗi khi ai, Lục tiểu thư luôn lao lòng A nương, nũng nịu gọi một tiếng:
"Vân nương."
A nương sẽ dịu dàng xoa đầu nàng, từ trong khăn tay lấy một chiếc bánh bao nhân đường trộm trong bếp, đưa tay nàng.
Mỗi như thế, đều đỗi ngưỡng mộ nàng.
Bởi vì nàng chỉ ăn bánh bao mà A nương lén mang cho , còn A nương dịu dàng vuốt tóc.
A nương của tuy bề ngoài ôn hòa, nhưng thường ngày đối với vô cùng nghiêm khắc.
Ta cùng A nương sống ở phòng tạp dịch nơi hậu viện La gia, căn phòng sát ngay chuồng lừa trong khu chuồng gia súc.
Phòng chúng nhỏ đến đáng thương, còn bằng chỗ nhốt một con lừa nhà họ La.
Chỉ may là nơi chất đống rơm rạ cạnh chuồng lừa một cái lỗ ch.ó mấy nổi bật.
Ta vẫn luôn ngờ rằng chính A nương đào cái lỗ ch.ó đó.
Bởi từ khi ba tuổi, quen tay quen chân dẫn chui qua lỗ ch.ó lúc nửa đêm, về phía Lộc Đài Sơn.
Hậu viện La gia vốn kề sát Lộc Đài Sơn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/quan-thien/chuong-1-thon-la-gia.html.]
Trên núi một đình nhỏ tên gọi Đào Nhiên đình, trong đình một tảng đá lớn hình giống con rùa.
Nơi hoang vu vắng vẻ, cỏ dại um tùm, trông như bỏ hoang nhiều năm.
Khi cõng lên núi, A nương tay cầm l.ồ.ng đèn giấy, khoác áo choàng đen.
Người đ.á.n.h thức đang mơ màng, bảo thiền lên tảng đá hình con rùa .
Ta dám trái lời, liền ngoan ngoãn bò lên .
Từ năm ba tuổi, sự dạy dỗ của A nương, bắt đầu khổ luyện một môn nội công tên là “Huyền Vũ Định”.
Nạp khí, nhẫn nín, với một đứa bé ba tuổi mà , vốn chẳng chuyện dễ học.
Thế nhưng A nương màng đến điều đó, nghiêm khắc.
Một năm , khi mới nắm chút mấu chốt quan trọng, liền bỏ mặc , lưng rời .
Người trở về La phủ, để mặc một ở trong núi.
Có khi một ngày hai ngày, khi hai ba ngày.
Nếu trong phủ kẻ hầu nào hỏi: “Sao thấy A Thiền ?” thì cũng đáp thẳng thừng, còn bày bộ dạng tức tối, mắng rằng:
“Biết c.h.ế.t ở xó xỉnh nào ! Con nha đầu ham ăn chuyển kiếp , suốt ngày kêu đói, đòi ăn bánh bao nhân đường, đ.á.n.h nó một trận… Cứ để nó trốn chui trốn nhủi , trở về cũng dùng dây thừng siết c.h.ế.t cho ! Cho nó chừa cái tật tham ăn!”
Bếp chính trong phủ, vị đầu bếp họ Chúc, thực sớm bất mãn với việc A nương lén lấy bánh bao.
Ban đầu còn do dự, nên bẩm báo với Tiền thị .
Song khi thấy A nương thường ngày dịu dàng mà lúc c.ắ.n răng nghiến lợi, mặt mày dữ tợn, ông bèn dập tắt ý định đó.
Ngược còn tỏ sốt ruột, âm thầm khuyên nhủ A nương:
“Trẻ con còn nhỏ, thể đ.á.n.h đập quá tay! Ta ngươi trộm bánh bao nhân đường cho A Thiền ăn, chớ quá đáng nữa là .”
Đầu bếp họ Chúc, tuổi ngoài bốn mươi, là thành thật hiếm .
Tiếc rằng A nương thu liễm, lời thì từ việc lén lấy một cái bánh bao, đổi thành hai cái, ba cái, bốn cái…
Đến mức khiến Chúc sư phụ tức ngất tại chỗ.
Lúc nguy cấp, vẫn là A nương rút cây kim bằng xương dùng để châm cứu súc vật, đ.â.m cho ông tỉnh .
Chúc sư phụ tay còn cầm thìa lớn, lập tức run rẩy chỉ mặt A nương:
“Mãng thị! Ngươi! Ngươi mà còn dám trộm bánh bao nữa! Ta nhất định sẽ đến bẩm với phu nhân!”
A nương sợ đến mức giơ tay thề độc, rằng từ nay về nếu còn trộm bánh bao, thì chỉ lấy một cái, tuyệt dám lấy nhiều!
Chúc sư phụ suýt nữa tức đến hôn mê nữa.
2
A nương tuy trộm bánh bao nhân đường, nhưng thật từng ăn lấy một cái.
Bởi vì bánh trộm , ngoài phần của , còn phần của Lục tiểu thư.
La Thốc Nhi Tiền thị nuôi thành một đứa nhỏ gầy gò còm cõi, tóc tai lưa thưa, cũng giống dáng vẻ một tiểu thư.
Cái tên “Thốc Nhi” , cũng là do chính tay Tiền thị đặt cho, rằng thể yếu ớt, lấy tên hèn mới dễ nuôi.
Hồng Trần Vô Định
Vì thế nàng thường xuyên các ca ca tỷ tỷ trêu chọc.
Đặc biệt là Ngũ tiểu thư La Ngọc Kiều, một cô nương mũm mĩm xinh xắn như b.úp ngọc, mỗi thấy Thốc Nhi, liền thích phát tiếng "chậc chậc chậc" như gọi ch.ó mà nhạo.
Nàng gọi Thốc Nhi là “con ch.ó lông”, còn sai một cái vòng dây, quàng cổ nàng, coi nàng như ch.ó dắt dạo.
Thốc Nhi siết đến trợn trắng mắt.
Có một La Chính Giáp trông thấy, nổi trận lôi đình, mắng cho La Ngọc Kiều một trận té tát.
La Ngọc Kiều ấm ức lóc, liền chạy mách với mẫu .
Tiền thị đập bàn dậy, trừng mắt mắng ngược La Chính Giáp:
“Bọn trẻ con đùa giỡn một chút mà thôi! Lão gia xót xa đến ? Hay là ngài thấy con chướng mắt ? Vậy chẳng bằng để dắt Kiều nhi về nông trang ở, còn ngài ở trong phủ rước thêm vài tiểu nữa, sinh thêm vài đứa tạp chủng!”
La Chính Giáp cãi Tiền thị, bởi nàng chỉ thế lực nhà đẻ hậu thuẫn, mà còn mắn đẻ, khi trưởng t.ử của hai mười bảy tuổi.
Hắn tức đến phát run, chỉ để một câu: “Đàn bà dữ dằn, chẳng thể lý!”
Rồi phất tay bỏ .
Từ đó về , dù thấy Thốc Nhi bắt nạt, cũng chẳng can dự, chỉ thở dài một tiếng, dặn đám gia nhân trong phủ:
“Chuyện tuyệt đối truyền ngoài, nếu để ngoài , lão gia sẽ tha!”
Vị hương giả nhân giả nghĩa , thật chẳng hề quan tâm đến chuyện con gái khi dễ , chỉ lo thanh danh của La gia bao năm qua sẽ hủy hoại.
Thế nên thuở ấu thơ, cuộc sống của và La Thốc Nhi đều chẳng dễ chịu gì.
Nỗi khổ của là ở chỗ, A nương luôn nghiêm khắc với , những ngày trời đông tháng chạp vẫn thường bỏ núi, mặc kệ sống c.h.ế.t.
Có tuyết rơi trong núi, chỉ khoác một cái áo vải thô đủ ấm, thiền suốt ba ngày liền, nạp khí bế tức, giống như con rùa ngủ đông, bất động nhúc nhích.
Lúc A nương đ.á.n.h thức , mí mắt đông cứng mãi mới hé nổi.
Ta run lẩy bẩy, giọng cũng run rẩy: “A nương, con sợ.”
A nương thoáng đỏ mắt, nhưng nhanh liền khôi phục dáng vẻ thường ngày.
A nương cởi áo choàng khoác cho , nghiêm giọng :
“A nương , công phu luyện đến mức chân định, mới thể chịu đói chịu rét. Huống chi nơi là chỗ một hiệp khách giang hồ luyện võ, mãnh thú nào tới ăn thịt con .”