Quân Tẩu Vừa Yêu Kiều Vừa Dũng Cảm, Chồng Sĩ Quan Dùng Mạng Để Sủng - Chương 504: Người Bà Con Có Tiền
Cập nhật lúc: 2026-02-25 05:13:29
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8V3jnMNYLW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đại viện xưởng cơ khí trải qua nhiều năm, là doanh nghiệp công nghiệp nặng lớn nhất Tô Thành, nhân viên đông đúc, hầu như đều sống trong đại viện .
Người trong đại viện sống cùng hơn nửa đời , cũng đều quen , thậm chí đối phương họ hàng thích nào cũng đều rõ.
mắt , là họ hàng nhà ai?
Người lạ đến, đương nhiên chú ý, ai nấy đều đ.á.n.h giá nhóm .
Tất nhiên, điều khiến trầm trồ nhất chính là chiếc xe Hồng Kỳ mới toanh , là đồ , ít nhất ở Tô Thành ai từng thấy.
Thím Vương đàn ông từ xuống , cứ cảm thấy gặp ở .
Bà nghi ngờ hỏi: "Chúng từng gặp nhỉ?"
Bà mở miệng, nhiều cũng cảm thấy quen mắt, hình như gặp thật.
Người đàn ông , : "Xin hỏi, Khương Tú Phương sống ở đây ?"
Người đàn ông mở miệng, lập tức kinh hãi.
Khương Tú Phương?
Bao lâu ai nhắc đến cái tên .
Thím Vương đ.á.n.h giá ông từ xuống , đột nhiên vỗ đùi cái đét, : "Anh là trai thất lạc của Khương Tú Phương đấy chứ? Bố là Khương Hồng Sâm ?"
"Phải, là Khương Minh An." Khương Minh An vẻ mặt tuy ung dung, nhưng cũng chút kích động, ông quanh nơi một vòng hỏi: "Đây là nơi cha và em gái từng sống ?"
Thím Vương gật đầu: " , nhưng bây giờ nhà mang họ An , bố mất từ hơn hai mươi năm , em gái cũng mất từ lâu ."
Khương Minh An khẽ nhíu mày, trái tim cũng chìm xuống đáy vực.
Thời buổi thông tin thông suốt, lúc ông thấy cô gái ở Thủ đô thì trong lòng lờ mờ suy đoán, bèn vội vàng tìm đến đây, nhưng nhiều tư liệu đều đầy đủ, may mà tìm đến xưởng cơ khí.
May mắn là đúng là từng sống ở đây, bất hạnh là cha mất, em gái cũng còn.
Sắc mặt Khương Minh An chút tệ: "Họ, là bệnh mà mất ?"
Thím Vương sống ở đây lâu như , đương nhiên rõ: "Là..."
Khương Minh An thở dài một tiếng: "Vậy, em gái còn giọt m.á.u nào để ?"
Thím Vương còn kịp , thấy từ xa gọi lớn: "Anh cả, cả, thật sự là về ..."
Khương Minh An nhíu mày sang, chỉ thấy một đàn ông bốn mươi tuổi dẫn theo một phụ nữ và một đứa trẻ hơn mười tuổi từ lầu xuống.
Rất rõ ràng là báo tin cho bọn họ.
An Chí Hoành dẫn An Hồng Binh đến mặt, gọi một tiếng cả, bảo An Hồng Binh gọi .
Khương Minh An sẽ nhận bừa họ hàng, nếu em gái ông mất từ lâu, đứa trẻ từ .
"Cậu..."
An Hồng Binh vốn dĩ chút tình nguyện, nhưng mắt khí phái như , nhịn mà gọi.
Khương Minh An nhíu mày: "Cậu là ai?"
An Chí Hoành một thoáng lúng túng, ha hả : "Em là chồng của Tú Phương..."
"Vậy cô là ai?" Khương Minh An chỉ Lưu Ái Linh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/quan-tau-vua-yeu-kieu-vua-dung-cam-chong-si-quan-dung-mang-de-sung/chuong-504-nguoi-ba-con-co-tien.html.]
Lưu Ái Linh trốn lưng An Chí Hoành.
An Chí Hoành chút giải thích thế nào, bên cạnh xem náo nhiệt hô lên: "Đó là vợ lão cưới về chứ ai."
An Chí Hoành gượng: "Vâng, khi Tú Phương , Khương Linh còn nhỏ, em liền cưới cô để tiện chăm sóc con cái..."
Ông còn hết câu thím Vương phỉ nhổ một tiếng: "Còn mặt mũi mà cái , Tú Phương chân , ông dẫn phụ nữ về, cửa mới bảy tháng sinh An Hồng Binh, lúc sinh đứa bé trắng trẻo mập mạp, bảo là sinh non thì chẳng ai tin ."
Thím Vương thế, những hàng xóm khác cũng nhao nhao bàn tán: " đấy, chừng lúc Tú Phương c.h.ế.t tằng tịu với , chừng tằng tịu từ lâu cố ý chọc tức Tú Phương, mới khiến Tú Phương nghỉ ngơi sinh bệnh, cuối cùng lúc bảo vệ tài sản mới còn sức lực."
"Chứ còn gì nữa, còn cả con An Nam , chừng cũng là con của hai đấy."
Mọi kẻ một câu một câu suy đoán của , ngoại lệ đều đang về chuyện năm xưa của hai , An Chí Hoành việc đàng hoàng.
Trong trường hợp chỗ cho Lưu Ái Linh chuyện, cũng lo nhiều sẽ khiến ghét, dứt khoát trốn lưng An Chí Hoành gì.
An Chí Hoành thể giải thích: "Anh cả, chuyện hiểu lầm, nào, chúng về nhà , chúng từ từ ."
Kết quả Khương Minh An động đậy, chắp tay lưng đó, tủm tỉm : " cảm thấy ở đây cũng , chắc hẳn đều là hàng xóm lâu năm, đều nhớ chuyện năm xưa, nhớ kỹ hơn một ."
Khương Minh An về phía thím Vương: "Chị gái, chị họ gì?"
Thím Vương vui vẻ : " họ Vương, thể là Tú Phương lớn lên kết hôn, chuyện của nó cơ bản đều ."
Lời cũng những khác tán đồng, nhao nhao là nhân chứng.
Khương Minh An : "Thím Vương, thím kể cho xem?"
"Được thôi, bên ngoài lạnh, là về nhà ?"
Khương Minh An : "Người đông quá, chi bằng đến tiệm cơm quốc doanh, mời."
Trợ lý bên cạnh thấy, vội vàng tìm tiệm cơm quốc doanh thích hợp, Khương Minh An liền bộ cùng thím Vương chuyện, An Chí Hoành nghiễm nhiên ném đầu.
An Chí Hoành nghĩ đến những ngày tháng mấy năm nay chút cuống lên, sợ những chút gì đó, vội vàng đuổi theo : "Anh cả, những thù với gia đình, lời của họ thể tin ."
"Có thù? là chuyện lạ." Thím Vương trừng mắt : "Chúng thù với ông, chứ thù với nhà họ Khương, phì, thứ hổ, ăn tuyệt hộ chiếm nhà bây giờ còn mặt mũi lời ."
Quay đầu thím Vương liền với Khương Minh An: "Khương Linh, chính là con gái của Tú Phương, bệnh tim bẩm sinh từ trong bụng , lúc Tú Phương còn sống nuôi nấng , mắt thấy ngày một lên, Tú Phương mất, kế cửa, miệng thì hô hào đối xử bình đẳng, nhưng cứ nghĩ đến những ngày tháng Khương Linh sống mà xem, thể ngày càng kém, gầy như que củi, cứ như còn ép gả chồng để đổi lấy tiền đồ cho An Chí Hoành cái tên khốn kiếp , mà cái vị hôn phu , cũng là do bố năm xưa định , cũng tằng tịu với đứa con gái riêng do phụ nữ mang về."
Nói thím Vương quệt nước mắt: "Tội nghiệp con bé Khương Linh, cứ thế tủi tủi hờn hờn một xu dính túi xuống nông thôn, đến bây giờ cũng từng về. Cũng sống thế nào, còn còn sống nữa."
Bà xong, An Chí Hoành liền phản bác: "Khương Linh bệnh, nhưng bây giờ khỏi , còn thi đỗ đại học, Thanh Đại đấy."
Những thứ đều là An Nam về , bảo Khương Linh lấy một sĩ quan quân đội, còn thi đỗ đại học.
Ông thực tìm đến, nhưng nhớ đến cái nết loạn của Khương Linh lúc , đến đó chắc cũng nhận ông , sợ mất mặt, nên vẫn luôn .
Thím Vương ha hả một tiếng: "Nghe xem, xem, còn bây giờ khỏi , tại bây giờ khỏi, thể khỏi, bởi vì một ông bố lòng lang sói và bà kế tâm địa độc ác, nếu sớm chữa trị cho, chừng mười mấy năm khỏe mạnh ."
Lời phản bác đúng quá, ít tán đồng: "Đừng là thấy Khương Linh sống , bám chứ, phì, đúng là hổ."
Đều là hàng xóm, nhưng giao tình của nhiều đều là với Khương Hồng Sâm và Khương Tú Phương, giao tình với An Chí Hoành cũng chẳng gì. Ai bảo An Chí Hoành lúc chủ nhiệm phân xưởng thì vẻ quan chức lắm, coi thường mấy kẻ nghèo kiết xác trong đại viện chứ.
Mọi kẻ một câu một câu, An Chí Hoành đỏ mặt tía tai.
nghĩ đến chiếc xe con , An Chí Hoành nhịn, dứt khoát quỳ xuống mặt Khương Minh An ngay đường lớn.
"Anh cả, em sai , nể tình Tú Phương và con cái cho em một cơ hội sửa sai cuộc đời để em bù đắp ."