Quân Tẩu Vừa Yêu Kiều Vừa Dũng Cảm, Chồng Sĩ Quan Dùng Mạng Để Sủng - Chương 411: Mua Đồ Cổ

Cập nhật lúc: 2026-02-25 05:10:47
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Tạ Cảnh Lâm sững sờ, hồi lâu mới : "Anh cũng nhớ em."

 

Cả hai đều im lặng.

 

Trước tuy nghỉ đông nghỉ hè thể về Đông Bắc, nhưng kế hoạch theo kịp đổi, hè năm nay Khương Linh sắp sinh con, căn bản thể mang theo đứa trẻ mới sinh .

 

Mà Tạ Cảnh Lâm cho dù nhiệm vụ, cơ hội đến Thủ đô cũng lớn.

 

Cho nên gặp mặt chừng đến khi nào .

 

Trước khi đến Khương Linh cảm thấy theo đuổi giá trị bản quan trọng, một khó khăn luôn thể khắc phục.

 

thật sự đến Thủ đô cô mới phát hiện, khó khăn gì cũng dễ khắc phục, duy chỉ chuyện nhớ nhung Tạ Cảnh Lâm là cách nào khắc phục .

 

Tạ Cảnh Lâm là độc nhất vô nhị, vật thế.

 

Linh tuyền trong gian tuy tích trữ ít, nhưng mỗi thấy linh tuyền cô luôn thể nghĩ đến Tạ Cảnh Lâm.

 

Cô cảm thấy, sự tồn tại của Tạ Cảnh Lâm, e rằng cũng sẽ chuyện cô xuyên đến đây.

 

Đây là trong u minh định sẵn.

 

Tạ Cảnh Lâm há miệng, mấy chút gì đó, cuối cùng vẫn nuốt trở về: "Về nghỉ ngơi một lát , chiều chẳng còn tiết ?"

 

Khương Linh buồn bực gật đầu, phía còn đợi gọi điện thoại, hai hai câu cũng cúp máy.

 

Đông Bắc, Tạ Cảnh Lâm cúp điện thoại, tâm tư nặng nề.

 

Ra ngoài gặp Đổng Nguyên Cửu, Đổng Nguyên Cửu hỏi : "Cậu quyết định thật ?"

 

Tạ Cảnh Lâm gật đầu: "Ừ."

 

Đổng Nguyên Cửu chút nỡ bạn cũ , khỏi thất vọng : "Vợ cũng , em rời , ở đây cô đơn lắm."

 

Kể từ khi ly hôn với Hồng Mẫn giới thiệu đối tượng cho , nhưng bây giờ chút sợ hãi , cảm thấy chi bằng cứ sống một thế còn hơn.

 

Tạ Cảnh Lâm thuận miệng : "Thật sự thì xin điều chuyển cùng qua đó."

 

Bước chân Đổng Nguyên Cửu khựng : "Được á?"

 

Tạ Cảnh Lâm lườm một cái: "Cậu nghĩ cái rắm gì thế, hỏi tác dụng quái gì."

 

Chính bản cũng đơn giản như , cho nên nhiệm vụ gần nhất chuẩn chủ động xin , để tăng thêm lợi thế cho việc thể điều chuyển.

 

Tạ Cảnh Lâm đầu về phía văn phòng Sư trưởng, Đổng Nguyên Cửu nghĩ thế nào cũng đuổi theo: "Cậu gì, đợi với, cũng ."

 

"Cậu gì?"

 

" phối hợp với ."

 

Tạ Cảnh Lâm lên tiếng, cũng lời khuyên đừng , chuyện trong nhà còn con cái.

 

Anh nào khác gì, vợ còn đứa con chào đời đây. Cho dù bọn họ cũng khác , nhiệm vụ nguy hiểm đến , luôn thực hiện.

 

Đã trở thành một lính, thì chuẩn sẵn sàng cho tất cả.

 

Đến chỗ Sư trưởng, hai chủ động xin , Sư trưởng Tào Tạ Cảnh Lâm thấy bất lực: "Cậu đây là vì vợ mà liều mạng , nỡ bỏ đám em chúng ?"

 

Tạ Cảnh Lâm hùng hồn : " càng nỡ bỏ vợ con ."

 

Tức đến nỗi Sư trưởng Tào xua tay đuổi : "Cút cút cút."

 

Tạ Cảnh Lâm nhanh nhẹn cút , đồng thời cũng thở phào nhẹ nhõm, thế là lung lay .

 

Đây là quyết định đưa khi cân nhắc lợi hại, Khương Linh tuy nghiệp đại học xong thể về, nhưng nghiệp xong cũng tình hình thế nào, chừng suy nghĩ khác, chi bằng qua đó tính. Cùng lắm thì bốn năm về, bọn họ nghĩ cách về là .

 

Tạ Cảnh Lâm Sư trưởng Tào hỏi Đổng Nguyên Cửu: "Cậu theo góp vui cái gì."

 

Đổng Nguyên Cửu thở dài: "Vợ còn, cũng em." Anh ngừng một chút : "Sư trưởng Tào, chán lắm, thật sự chán lắm."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/quan-tau-vua-yeu-kieu-vua-dung-cam-chong-si-quan-dung-mang-de-sung/chuong-411-mua-do-co.html.]

Sư trưởng Tào cũng rốt cuộc cái gì chán, cũng quản nữa, đuổi .

 

Khương Linh vì nhớ Tạ Cảnh Lâm nên tâm trạng chút sa sút, chập tối tan học về đến nhà liền thư cho Tạ Cảnh Lâm.

 

Hai khi cưới ít thư, hồi đó ít gây chuyện .

 

Hiện giờ qua lâu như , chữ của cô vẫn là chữ gà bới dấu hiệu tiến bộ, nhưng lời lẽ khiến xúc động.

 

Về việc phòng chính trị kiểm tra , cô cũng để ý, xem thì xem thôi.

 

Đáng tiếc thư của cô đến Đông Bắc thì Tạ Cảnh Lâm nhiệm vụ .

 

Chủ nhiệm Vương của phòng chính trị kiểm tra thư xong liền để riêng một chỗ, thậm chí còn ở đó cảm thán: "Có mấy đừng ế vợ bao nhiêu năm, là thật sự gặp thích hợp, xem gặp thích hợp , thì dỗ vợ hơn ai hết, tình cảm hai vợ chồng , tuyệt thật."

 

Bước cuối tháng ba dương lịch, thời tiết dần ấm lên, áo khoác dày ngoại trừ sáng sớm và tối muộn thì cũng mặc nổi nữa.

 

Khương Linh nhận thư hồi âm của Tạ Cảnh Lâm, liền bốt điện thoại đầu ngõ gọi cho Tạ Cảnh Lâm, kết quả ở đó, nhiệm vụ .

 

Khương Linh chỉ mắng một câu đồ ch.ó, nhiệm vụ cũng với cô một tiếng.

 

Khương Linh cúp điện thoại về, Tạ Cảnh Lê mang mấy cuốn sách đó qua: "Chị Khương Linh, em xem xong , nhưng một chỗ hiểu."

 

Khương Linh mấy cuốn sách mang về, liền hỏi: "Chỗ nào hiểu?"

 

Tạ Cảnh Lê liền lấy một cuốn vở, đó ghi chép những vướng mắc cô bé gặp khi sách.

 

Nhìn những vấn đề đó, Khương Linh khỏi im lặng, một cái vấn đề lớn gì, vẫn là câu , tầm mắt đủ.

 

"Cuối tuần chị đưa em chơi."

 

Đương nhiên, chơi mà các cô là du sơn ngoạn thủy, mà là đến mấy viện bảo tàng, phòng triển lãm mỹ thuật các loại, Khương Linh một mà hai, dựa Tạ Cảnh Lê tự ngộ .

 

Như viện bảo tàng hiện nay bên trong căn bản chẳng ai, hiện giờ văn vật đồ đạc đều còn đang lộn xộn lắm.

 

Cũng may bên một ông viện trưởng học thức uyên bác, Tạ Cảnh Lê kéo hỏi cả buổi trời. Ông viện trưởng già cảm thấy Tạ Cảnh Lê là một nhân tài, suýt chút nữa kéo đồ .

 

Từ viện bảo tàng , Khương Linh khỏi nghĩ đến chuyện đây bỏ qua.

 

Hiện giờ mấy món đồ cũ đều đáng tiền , trong tay cô tuy tiền còn bao nhiêu, nhưng lẽ thể đào một hai món?

 

Khương Linh một điểm , chuyện quyết định thì .

 

Trên bao giờ thiếu tiền, dứt khoát liền hỏi thăm ông viện trưởng già.

 

Ông viện trưởng già hồi lâu mới phản ứng : "Cô mua chút đồ gia bảo truyền đời?"

 

Khương Linh gật đầu: " ạ, nhất là sứ thanh hoa."

 

Mấy thứ hiểu, chỉ là lờ mờ nhớ đời tôn sùng sứ thanh hoa, một đồ sứ thanh hoa thể bán giá cao.

 

Ông viện trưởng già hồi lâu : "Đi thôi, cũng chẳng việc gì, đưa các cô lượn một vòng."

 

Hiện giờ ở Thủ đô ngành vẫn hình thành quy mô, nhưng cũng cửa hàng văn vật, một cái cũng thể mua bán .

 

Khương Linh theo ông viện trưởng già đến một cửa hàng văn vật, chỉ một cái bình sứ hỏi cô: "Đẹp ?"

 

Khương Linh vẻ nghiêm túc gật đầu: "Đẹp."

 

"Đồ giả đấy."

 

Khương Linh: "..."

 

Ông viện trưởng già híp mắt : "Cũng thể coi là giả, là đồ phỏng chế thời Dân quốc, tay nghề và kỹ thuật cũng tồi."

 

Lại chỉ một cái bình đẽ khác : "Cái ."

 

Khương Linh đôi khi cũng dựa trực giác.

 

Ông viện trưởng già vui vẻ: "Cô sợ lừa cô ?"

 

 

Loading...