Quân Tẩu Vừa Yêu Kiều Vừa Dũng Cảm, Chồng Sĩ Quan Dùng Mạng Để Sủng - Chương 376: Ăn Tết
Cập nhật lúc: 2026-02-25 05:09:56
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Năm mới năm nay dường như náo nhiệt hơn năm, tiếng pháo cũng nhiều hơn ít.
Sáng ba mươi Tết Tạ Cảnh Lâm cán mì sợi thủ công, dùng cải trắng và thịt nạc nước sốt, mì luộc xong chan một muôi nước sốt, ăn kèm dưa muối nhỏ, bữa sáng ăn nóng hổi thoải mái.
Ăn xong bữa sáng Tạ Cảnh Lâm ngoài một chuyến, lúc về mang theo nhiều câu đối.
Khương Linh tò mò: "Cái kiếm thế?"
Tạ Cảnh Lâm : "Tìm Chính ủy sư đoàn xin đấy."
Khương Linh hiểu .
chữ , Khương Linh khỏi nhớ tới chuyện hai thư hồi . Lúc đó Tạ Cảnh Lâm vẻ đây dùng tay trái chữ, cô còn vẻ đây bình phẩm.
Giờ nghĩ , thế mà là chuyện hơn một năm .
Hai kết hôn mắt thấy một năm.
Tạ Cảnh Lâm hiển nhiên cũng nghĩ đến chuyện , cúi hôn Khương Linh một cái: "Nhìn xem, chẳng vẫn theo đuổi ."
Khương Linh đưa tay đ.ấ.m : "Nghĩ lúc đó da mặt dày thật đấy."
"Dày chút sợ gì, cưới vợ thì dày nữa cũng đáng."
Hai một quét hồ dán một dán câu đối, đợi trong nhà ngoài ngõ đều dán xong, hỉ khí.
Mới dán xong cổng lớn, liền liếc thấy đầu ngõ hai tới, kỹ thì là Dương Hồng Quyên.
Khương Linh nhướng mày, cảm thấy ngạc nhiên.
Từ khi Dương Hồng Quyên đồng chí Tào Quế Lan đ.á.n.h cho một trận tơi bời thì bao giờ lảng vảng mặt họ nữa, ngay cả cháu gái bà là Dương Phượng Mai cũng lộ diện, tìm đối tượng, qua Tết là cưới.
Không ngờ Dương Hồng Quyên thế mà còn ý định sán gần.
Biểu cảm thôi, qua đây dường như khó xử.
Khương Linh coi như thấy, cùng Tạ Cảnh Lâm chuẩn sân, Dương Hồng Quyên vội vàng qua đây, gọi cô : "Tiểu Khương."
Khương Linh đầu, giọng vui : "Có việc gì?"
Trên mặt Dương Hồng Quyên cũng ngượng ngùng: "Cái đó, thím chút việc nhờ cháu giúp một tay."
Khương Linh : "Ái chà, thím gì thế, thím là vợ của Chính ủy lữ đoàn, là bề , cháu thì giúp gì chứ."
Sự mỉa mai trong dự đoán, tuy mặt chút giữ , nhưng Dương Hồng Quyên vẫn nhếch mép : "Thím đây chúng từng mâu thuẫn, nhưng chuyện đều qua , đều ở cùng một đại viện, cháu giờ cũng thi đỗ Thanh Đại , thuộc hàng sinh viên đại học , cháu cũng đấy, thằng ba nhà thím năm nay thi đỗ, liền hỏi xem thể cho chúng thím dùng tài liệu học tập của cháu ..."
Dương Hồng Quyên xong, Khương Linh kinh ngạc : "Ái chà, chúng giao tình gì chứ, cháu còn thể cho các mượn? Nghĩ gì thế. Còn nữa từng mâu thuẫn là thật, gọi là qua , thím từng thật lòng xin chúng ? Một câu xin cũng mà gọi là qua , còn mượn tài liệu của , dựa mà cho thím mượn chứ. Không cho mượn."
Cô c.h.é.m đinh c.h.ặ.t sắt, Dương Hồng Quyên chút xuống đài : "Tiểu Khương, đều ở cùng một đại viện, cách gần như thế, cháu cứ căng thế ?"
Khương Linh : "Thím còn bồi lễ xin , dựa mà tha thứ cho thím chứ."
Dương Hồng Quyên cuống lên, sang Tạ Cảnh Lâm: "Phó đoàn Tạ, hai câu , cô đắc tội khác như thế cũng , ..."
"Rất . Đắc tội đều là những nên đắc tội." Tạ Cảnh Lâm xong, trực tiếp đỡ Khương Linh sân, Dương Hồng Quyên vội vàng đuổi theo, cửa rầm một cái đóng .
Dương Hồng Quyên tức c.h.ế.t, nhưng nghĩ đến hôm nay là ba mươi Tết, đành thôi, đợi mấy ngày nữa chúc Tết tiếp.
Bà cũng đến, nhưng ngóng tới lui, trong đại viện chẳng ai thi hơn Khương Linh, nếu bà cũng chẳng mặt dày đến tìm Khương Linh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/quan-tau-vua-yeu-kieu-vua-dung-cam-chong-si-quan-dung-mang-de-sung/chuong-376-an-tet.html.]
Bà cũng từng nghĩ bảo chồng đến mượn, nhưng chồng bà chê mất mặt, bảo con tự đến, con bỏ sĩ diện, vẫn để bà lo liệu.
Không ngờ Khương Linh một chút mặt mũi cũng cho bà .
Dương Hồng Quyên hậm hực về nhà.
Chính ủy lữ đoàn bà như là việc thành, khỏi : "Sớm bảo bà đừng bà còn , cứ ăn canh bế môn ( từ chối tiếp khách) mới chịu."
Dương Hồng Quyên tức giận : "Đó là do chúng nó quá hẹp hòi, cũng nể mặt ông là Chính ủy lữ đoàn, ông uổng công Chính ủy lữ đoàn, vẫn coi ông gì."
Nghe bà càng lúc càng quá đáng, Chính ủy lữ đoàn dứt khoát dậy thẳng ngoài.
Dương Hồng Quyên còn lải nhải ở đó, con trai út bà liền : "Mẹ, thôi đừng nữa, đủ mất mặt ."
Dương Hồng Quyên nổi giận: "Mẹ còn vì con , con mà thi đỗ đại học , đến mức mất mặt thế ."
Được , Tết nhất chọc cho đứa con trai duy nhất bên cạnh cũng chạy mất.
Dương Hồng Quyên nhà chính vắng tanh vắng ngắt, bi thương ập đến, hu hu lên.
Dương Hồng Quyên đau lòng thế nào Khương Linh .
Dán xong câu đối, Tạ Cảnh Lâm liền bắt đầu chuẩn thức ăn cho bữa tất niên.
Khương Linh lén lút một chuyến xuống hầm, lấy một ít rau củ tươi mơn mởn.
Tạ Cảnh Lâm tuy thấy lạ, nhưng cũng hỏi.
Anh sớm vợ bí mật, cả mùa đông rau nhà họ từng đứt bữa.
cũng hỏi, nhỡ vợ là tiểu tiên nữ, hỏi xong tiểu tiên nữ bay mất thì .
Dù cũng để đói, đồ ăn ngon đồ uống đều phần.
Lúc Tạ Cảnh Lâm chuẩn , Khương Linh bên cạnh chỉ huy.
Hai sức ăn đều lớn, món ăn chuẩn cũng nhiều, tám món mặn, hai món canh, tất cả đều chuẩn xong, chỉ đợi chập tối bắt đầu nấu.
Buổi trưa ăn qua loa một chút, ba giờ chiều, Khương Linh liền chỉ huy Tạ Cảnh Lâm bắt đầu món gà hầm nồi sắt, đây là món đặc sản Đông Bắc.
Ngoài gà hầm nồi sắt, họ còn thêm một món gà cay, cá chua ngọt, bò xào ớt, ngoài còn một món thịt bao nướng, rau xanh cũng ít, hẹ xào trứng, cải dầu xào nấm hương mộc nhĩ, còn cải trắng xào giấm và dưa chuột khô xào cay.
Về phần canh, một món canh trứng rong biển, một món canh hải sản bột mì.
Có mấy thứ căn bản chỗ họ thể , nhưng cũng bày lên .
Hơn năm giờ, cơm tất niên xong, Tạ Cảnh Lâm còn rót cho một ly rượu, Khương Linh thèm nhỏ dãi.
Với đạo lý uống , đàn ông cũng uống, Khương Linh trực tiếp tịch thu, Khương Linh lấy một ca lớn nước cam rót cho hai , : "Uống cái ."
Thứ kỳ lạ nhiều cũng thấy lạ nữa, Khương Linh cho Tạ Cảnh Lâm uống miễn t.h.u.ố.c độc thì cũng nhận, uống một ngụm : "Mùi vị cũng khá đấy."
Khương Linh ha hả, đây là nước cam thêm công nghệ cao của đời , thể ngon .
Hai coi nước ngọt là rượu, thỉnh thoảng còn cụng một cái, vui vui vẻ vẻ gắp thức ăn.
Cơm tất niên tuy nhiều, nhưng hai đều thuộc loại thùng cơm, thế mà chẳng thừa bao nhiêu.
Ăn xong cơm, Tạ Cảnh Lâm băm thịt trộn nhân, lúc bên ngoài truyền đến tiếng ồn ào náo động.