Quân Tẩu Vừa Yêu Kiều Vừa Dũng Cảm, Chồng Sĩ Quan Dùng Mạng Để Sủng - Chương 283: Bàn Tay Vàng Nâng Cấp Và Cuộc Đụng Độ Bất Ngờ
Cập nhật lúc: 2026-02-25 05:07:18
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Mượn xẻng và cuốc chim của thím Trương, Khương Linh liền chuẩn về việc, thím Trương nhiệt tình hỏi: "Hôm nay , cần giúp một tay ?"
Khương Linh vội lắc đầu: "Không cần ạ, tự xới đất ."
Xách đồ về, đóng cổng lớn , khi nhà liền gian.
Không gian ngoài nước linh tuyền hội tụ thành dòng suối thì sự đổi nào khác, mảnh đất đen vẫn chỉ chừng đó.
Bây giờ đúng là thấy lãng phí, sớm trồng cây ăn quả chừng lúc cô ăn trái cây tươi .
bây giờ cũng muộn.
Khương Linh mảnh đất, tràn đầy tự tin.
Cầm cuốc chim lên bắt đầu việc.
Cái khác cô giỏi, đào hố thì chứ?
Đào thôi.
Hì hục đào nửa ngày, Khương Linh hiểu ý nghĩa của câu "hạt gạo c.ắ.n đôi, mồ hôi rơi xuống".
Đào xong một cái hố, Khương Linh cảm thấy ăn chút trái cây thật vất vả.
Cây ăn quả cụ thể những loại nào ngoài nho thì những loại khác đều nhận , thì cứ trồng bừa .
Một cây non to bằng ngón tay cô, cũng bao lâu mới quả.
Đặt , lấp đất, chỗ linh tuyền xách một xô nước linh tuyền tưới lên.
Linh tuyền là đồ , còn cứu sống , cây ăn quả chắc cũng thành vấn đề.
Khương Linh may mà nông, nếu với tính cách của cô hận thể để đất tự cày, đất tự trồng, nhất là ngay cả thu hoạch lương thực cũng để đất tự .
điều là thể nào.
Khương Linh tưới nước xong, đào cái hố tiếp theo.
Đào hố xong trồng, cứ lặp lặp như , một buổi sáng mà cũng trồng ba cây.
Bản Khương Linh vẫn hài lòng, dù trong gian cũng bốn mùa, còn thể giữ tươi, chỉ cần cây giống đừng để ở chỗ đất đen thì sẽ vấn đề gì.
Tưới nước cho cây giống xong, Khương Linh cũng dùng gáo múc một gáo nước linh tuyền uống.
Cái cảm giác uống là uống thật sự tuyệt.
Khương Linh đang định khỏi gian nấu bữa trưa, thì phát hiện chút vấn đề.
Cây giống trồng xuống đầu tiên lá dường như vươn .
Khương Linh tưởng là ảo giác của , xem hai cây phía , cảm thấy nhầm .
Ra khỏi gian chuẩn bữa trưa, Tạ Cảnh Lâm cũng nhà, Khương Linh dứt khoát lấy mì gói từ trong gian nấu.
Mì gói ăn kèm với xúc xích và đùi gà kho, thì càng ngon tuyệt.
Ăn no uống say tiếp tục việc.
Mảnh đất đen cũng chỉ nửa mẫu... ừm ừm... ai thể cho cô , tại mảnh đất đen vốn chỉ nửa mẫu to ?
Khương Linh nên nên .
Vốn dĩ nửa mẫu đất đủ khiến cô sầu não , bây giờ mà dư thêm nửa mẫu, mấy cây giống của cô cũng đủ a.
Khương Linh thở vắn than dài, thôi bỏ , cứ ưu tiên trồng một bên .
Hì hục đào hố, lấp đất, tưới nước.
Nhìn từng cây ăn quả trồng xong, trong lòng Khương Linh mạc danh cảm thấy thành tựu.
A, bây giờ cô cũng thể là nhân dân lao động .
Cười ha hả nửa ngày, Khương Linh khỏi gian.
Nhìn thời gian hơn năm giờ, bữa tối ăn xong, Tạ Cảnh Lâm vẫn về.
Có lẽ vì đào hố quá mệt, Khương Linh giường lò ngủ luôn.
Lúc Tạ Cảnh Lâm về cẩn thận đắp chăn cho , ngoài tắm rửa xong ôm cô ngủ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/quan-tau-vua-yeu-kieu-vua-dung-cam-chong-si-quan-dung-mang-de-sung/chuong-283-ban-tay-vang-nang-cap-va-cuoc-dung-do-bat-ngo.html.]
Tạ Cảnh Lâm về lúc nào, Khương Linh , sáng dậy, ốc sên chăm chỉ xong bữa sáng, vẫn thấy .
Khương Linh thong thả ăn sáng, liền gian tuần tra lãnh địa.
Kết quả , chấn động .
Cây ăn quả hôm qua to bằng ngón tay cái mà to một vòng , cành lá cũng chỉ trong một đêm mọc ít.
Thay đổi lớn nhất là dây nho, chỉ to một vòng, đầu cành cũng vươn nhiều tua cuốn non nớt.
Khương Linh hưng phấn thôi, xem mảnh đất trong gian cũng trâu bò a, cộng thêm linh tuyền trâu bò ầm ầm, chẳng mọc càng nhanh ?
Theo tốc độ , ngày mai sẽ nở hoa, ngày sẽ kết quả ?
Ông trời ơi, đây cô từ bỏ một bàn tay vàng lớn đến nhường nào a.
Lúc cô nhịn nhớ giấc mơ đây.
Đã qua lâu như nhưng bao giờ mơ thấy nữa.
Đây là ý trời trong cõi u minh ?
Là vì Tạ Cảnh Lâm ?
Mặc kệ là cái nào, lợi ích thiết thực cô nhận , gian là của cô, đàn ông cũng là của cô, chừng cô chính là con gái ruột của ông trời a.
Khương Linh nghĩ đến những thứ , những mảnh đất còn trống, quyết định lập tức mua hạt giống.
Cô trồng rau!
Cây trồng bừa một cái là sống , thì hạt giống rắc bừa một cái, cũng thể mọc chứ?
Khương Linh hưng trí bừng bừng, giống như đột nhiên mở khóa kỹ năng trồng rau, lập tức cửa mua hạt giống rau.
Vừa đến đường lớn, thấy thím Trương đang cùng mấy bà lão ở đó trò chuyện.
Nhìn thấy Khương Linh ngoài liền vẫy tay với Khương Linh: "Vợ Phó đoàn trưởng Tạ."
Khương Linh : "Gọi cháu là Khương Linh hoặc Tiểu Khương là ạ."
"Được, Khương Linh, hai ngày nay cháu khỏi cửa thế."
Khương Linh : "Ở nhà nghỉ ngơi ạ."
Mấy bà lão đều trêu chọc rộ lên: "Hiểu , chúng đều là từng trải, ai mà chẳng từ cô vợ nhỏ lên, cái vóc dáng đó của Phó đoàn trưởng Tạ nhà cháu đúng là dọa ."
Khương Linh: "..."
Đây đúng là một sự hiểu lầm tày trời.
Tạ Cảnh Lâm giường lò tuy lợi hại, nhưng Khương Linh cô cũng kém a, huống hồ mỗi xong việc cô còn uống chút linh tuyền bổ sung thể lực nữa.
cô cũng sẽ ngốc đến mức lúc tranh luận chuyện với các bà thím, nếu thật sự tranh luận, thì cả ngày hôm nay coi như xong, chừng cần đợi đến sáng mai, trong đại viện lưu truyền truyền thuyết về Khương Linh và Tạ Cảnh Lâm .
Cô đáp lời, mấy bà thím tưởng cô ngại ngùng nên cũng nữa.
Quay sang đến những chuyện náo nhiệt khác.
Khương Linh khá thích buôn chuyện, xổm ở đó các bà thím chuyện nhà đông nhà tây.
Thím Trương tò mò : "Dương Phượng Mai tìm cháu gây rắc rối nữa ?"
Khương Linh : "Cháu ngay cả cổng lớn cũng , cô còn thể chạy nhà tìm cháu gây rắc rối ? Hơn nữa cháu gì cô , cô tìm cháu gây rắc rối cháu cũng vững chân lý, đến chuyện mách lẻo, đ.á.n.h cô một trận cũng tính là sai chứ?"
Các bà lão sửng sốt, chỉ coi như cô đùa: "Đánh cô e là , đừng thấy cô chỉ là một y tá, nhưng trong nhà đều là quân nhân, từ nhỏ cũng giáo d.ụ.c đàng hoàng."
Nói đ.á.n.h giá Khương Linh hai cái: "Chỉ với cái tay chân nhỏ bé của cháu, đ.á.n.h với cô cháu phần thắng . Vẫn nên tránh xa cô một chút, nếu thật sự tìm cháu gây rắc rối cháu cứ tìm ủy ban gia thuộc hoặc dứt khoát đến phòng chính trị tìm chủ nhiệm mách lẻo."
Khương Linh sảng khoái đồng ý, thể hiện một cô vợ nhỏ ngoan ngoãn hiểu chuyện vô cùng nhuần nhuyễn.
Khương Linh lên : "Mọi cứ chuyện nhé, cháu mua chút hạt giống rau."
Mấy bà thím mồm năm miệng mười nên mua hạt giống rau gì, rắc bao nhiêu hạt giống rau.
Khương Linh đều , thật sự một thông tin hữu ích, chào tạm biệt bọn họ đang định rời , thì thấy cửa nhà Lữ trưởng phía mở , Dương Phượng Mai cùng một phụ nữ năm mươi tuổi cùng bước .
Oan gia ngõ hẹp là tia lửa b.ắ.n tung tóe, thì cũng lách tách .
Mấy bà lão lập tức căng thẳng hẳn lên.