Quân Hôn TN 80: Vợ Nhỏ Của Lữ Đoàn Trưởng Là Thiên Tài Khoa Học - Chương 156: Doãn Dung Nguyệt

Cập nhật lúc: 2026-04-25 23:47:41
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Nghe kế hoạch Trường Không tiến hành thuận lợi, trong lòng Thẩm Tang Du cũng vui mừng, đến mức chuyện của Dư Nguyên Thiến trực tiếp cô ném đầu.

 

Tuần đầu tiên khai giảng đều bận rộn với công việc của , ngoài việc lên lớp, Thẩm Tang Du cơ bản tiếp xúc với Hạ Hoài.

 

Tuần rốt cuộc cũng rảnh rỗi chút thời gian, Hạ Hoài hẹn Thẩm Tang Du ngoài ăn cơm, thuận tiện gọi luôn bạn cùng phòng của Thẩm Tang Du.

 

Lần Thẩm Tang Du gọi Lý Hoan Hoan, kể từ khi chuyện qua , Lý Hoan Hoan cơ bản chuyện trong ký túc xá nữa.

 

Rõ ràng Thẩm Tang Du lười chơi trò chơi nhàm chán như , đối với cô mà Chu Diệu cũng , Triệu Gia Thiện cũng thế, tương lai nghiệp đại học thể liên lạc thì cố gắng liên lạc, nếu vì chuyện gì đó mà cắt đứt liên lạc, cũng chỉ thể rõ duyên phận đủ.

 

Trên đời bữa tiệc nào tàn, đạo bất đồng bất tương vi mưu.

 

khi Thẩm Tang Du mời xong Chu Diệu và Triệu Gia Thiện, Lý Hoan Hoan phát hiện Thẩm Tang Du gọi , sắc mặt lập tức khó coi.

 

nhịn hỏi: “Cô mời ăn cơm?”

 

Thẩm Tang Du ngay cả mí mắt cũng thèm nâng lên một cái, đang thu dọn đồ đạc lát nữa ngoài: “Cô chơi với Dư Nguyên Thiến ?”

 

Lý Hoan Hoan khó hiểu: “Chuyện thì liên quan gì đến Thiến Thiến, Thẩm Tang Du, cô cần ấu trĩ như , đều là trưởng thành , chơi với ai đều là quyền lợi của bản , thể hẹp hòi như chứ?”

 

Mấy ngày nay Thẩm Tang Du với cô một câu nào, bây giờ mà còn tuyệt giao với .

 

Lý Hoan Hoan cảm thấy thật sự lầm Thẩm Tang Du .

 

“Lý Hoan Hoan, cô sai, chính là hẹp hòi.”

 

Thẩm Tang Du nhạt giọng : “Khoảnh khắc cô chơi cùng Dư Nguyên Thiến, tình bạn của chúng dừng ở đây .”

 

“Thẩm Tang Du, cô thật sự…”

 

. thật sự hẹp hòi.” Thẩm Tang Du bất đắc dĩ nhún vai: “Điểm hẹp hòi của , cô .”

 

Nói xong, Thẩm Tang Du xách túi xách của lên, Chu Diệu và Triệu Gia Thiện một câu cũng dám , lặng lẽ theo Thẩm Tang Du rời .

 

Đến lầu, Hạ Hoài xổm gốc cây đa lớn một lúc, thấy ba tới, Hạ Hoài chào hỏi hai còn .

 

nhanh phát hiện chút đúng: “Tang Du, nhớ cô còn một bạn cùng phòng nữa, tên là Lý Hoan Hoan gì đó , hôm nay cô việc đến ?”

 

Thẩm Tang Du: “Cô đến.”

 

Hạ Hoài nghĩ nhiều, thấy cũng thêm gì nữa.

 

Hạ Hoài đặt là một khách sạn mới mở, quy mô xấp xỉ Khách sạn lớn Hòa Bình, thậm chí còn tráng lệ hơn.

 

Những ngày buôn bán tồi, nhiều tiệc rượu trong thành phố đều đặt ở quán , bởi vì thể diện.

 

Hạ Hoài tự hào : “Đây là quán cơm do dì út mở, lợi hại ?”

 

Thẩm Tang Du thoáng qua quy mô và tên gọi, là khách sạn năm nổi tiếng ở kiếp , lúc cô xuyên cầu mở hơn một ngàn chi nhánh , chiếm vị trí độc tôn trong phố ẩm thực.

 

Thẩm Tang Du gật đầu: “Môi trường quả thực tồi, dì út thật lợi hại.”

 

Đang chuyện, một phụ nữ mặc váy dài màu trắng, bên ngoài khoác một chiếc áo măng tô màu lông lạc đà phong tình vạn chủng tới.

 

Hạ Hoài thấy , vội vàng giới thiệu: “Tang Du, đây chính là dì út , Doãn Dung Nguyệt.”

 

Nói xong, Hạ Hoài với Doãn Dung Nguyệt: “Dì út, đây chính là Thẩm Tang Du mà cháu với dì.”

 

Doãn Dung Nguyệt thoạt trẻ, mái tóc đen nhánh dùng một cây trâm gỗ màu đen b.úi lên, cổ đeo một chuỗi ngọc trai mã não màu đỏ, giờ phút đang híp mắt Thẩm Tang Du.

 

Quả nhiên là .

 

Thẩm Tang Du tuy mấy quan tâm đến phố ẩm thực, nhưng lúc đó nền tảng mạng phát triển, Thẩm Tang Du từng lướt thấy bài phỏng vấn của Doãn Dung Nguyệt.

 

Quan trọng nhất là, khi cô học đại học, tình cờ gặp Doãn Dung Nguyệt một .

 

Lúc đó Doãn Dung Nguyệt hơn bảy mươi tuổi, cho dù trải qua sự gột rửa của năm tháng, vẫn là một mỹ nhân hiếm .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/quan-hon-tn-80-vo-nho-cua-lu-doan-truong-la-thien-tai-khoa-hoc/chuong-156-doan-dung-nguyet.html.]

Sau Thẩm Tang Du mới Doãn Dung Nguyệt chính là dì út của thầy giáo, vị dì út và thầy giáo mấy chục năm gặp mặt, ở lúc thầy giáo cần kinh phí nghiên cứu, mặt đổi sắc đưa cho thầy giáo một trăm triệu, mới khiến nghiên cứu cuối cùng thành, thu lợi nhuận gấp hàng trăm .

 

Thầy giáo từng Doãn Dung Nguyệt đang hận ông.

 

Bởi vì lúc đó chị gái thiết nhất của qua đời, bộ đều trách thầy giáo năm đó hiểu chuyện khăng khăng đòi bỏ nhà ăn.

 

thời niên thiếu hai tuổi tác chênh lệch bao nhiêu , gần như là mặc chung một cái quần mà lớn lên.

 

Bây giờ thấy Doãn Dung Nguyệt trẻ hơn mấy chục tuổi, Thẩm Tang Du chút cảm thán.

 

“Chào chị Doãn.” Thẩm Tang Du ngoan ngoãn đáp lời.

 

“Chào em.” Doãn Dung Nguyệt lặng lẽ đ.á.n.h giá Thẩm Tang Du vài , thấy cô gái nhỏ giống như tưởng tượng, thậm chí thoạt mềm mại tỳ khí càng thêm thích.

 

cũng để Chu Diệu và Triệu Gia Thiện lúng túng, khi chào hỏi một tiếng, liền đích dẫn phòng bao.

 

Hạ Hoài cầm thực đơn đưa cho Thẩm Tang Du: “Tang Du, đừng khách sáo với dì út , cứ gọi tẹt ga ! Sau ăn, cứ đến bất cứ lúc nào, dì út mời khách!”

 

Thẩm Tang Du mỉm .

 

Doãn Dung Nguyệt ở bên cạnh chút khách khí vỗ vỗ gáy Hạ Hoài: “Thằng nhóc thối!”

 

Nói xong, Doãn Dung Nguyệt khôi phục nụ đó, thấp giọng : “Thằng nhóc thối sai, các em đến, chị mời khách.”

 

Hạ Hoài dường như nhận muộn màng, hét lớn một tiếng: “Không đúng!”

 

Cậu vỗ vỗ bàn, khiếp sợ chỉ Thẩm Tang Du và Doãn Dung Nguyệt: “Không đúng a, cô gọi dì út là chị, chẳng thấp hơn cô một bối phận ?”

 

Thẩm Tang Du đó cũng là gọi thuận miệng, dù tuổi tác của Doãn Dung Nguyệt cũng lớn, tính toán thời gian, năm nay chắc mới ba mươi tuổi.

 

Thẩm Tang Du híp mắt, : “Gọi chị ?”

 

“Gọi chị đương nhiên !” Hạ Hoài nghẹn họng: “Thấp hơn hai bối phận, đều cháu trai !”

 

Doãn Dung Nguyệt lườm Hạ Hoài một cái: “Cháu cháu trai cho Tang Du, chừng còn thèm loại thiểu năng trí tuệ như cháu .”

 

Hạ Hoài: “…”

 

Thẩm Tang Du hai đấu võ mồm, mỉm nhàn nhạt.

 

Hướng của kiếp cuối cùng cũng đổi , hai vì cái c.h.ế.t của cha nhà họ Hạ mà tự dằn vặt bản .

 

Thẩm Tang Du nhớ con đường khởi nghiệp của Doãn Dung Nguyệt hình như suôn sẻ.

 

Thẩm Tang Du đang suy nghĩ, đột nhiên lời của Doãn Dung Nguyệt gọi hồn.

 

“Cái gì cơ?” Thẩm Tang Du rõ, hỏi .

 

“Vừa gọi em mấy tiếng, em cũng phản hồi.” Doãn Dung Nguyệt mỉm : “Chị với em, chị mới đến Tứ Cửu Thành, đối với Tứ Cửu Thành còn quen thuộc lắm, em và Hoài nhi nhà chúng quen , chúng hẹn ngoài dạo một chút, thế nào?”

 

Thẩm Tang Du đương nhiên bằng lòng.

 

Cô gật đầu, nghĩ nghĩ : “Đến lúc đó chị gọi em một tiếng là , chỉ cần chị gọi, em nhất định ngoài.”

 

Doãn Dung Nguyệt: “Vẫn là Tang Du nhà chúng chu đáo nhất, giống thằng nhóc thối , tuần bảo nó dạo phố cùng chị sống c.h.ế.t chịu.”

 

Hạ Hoài kêu oan: “Dì út, cháu đó cháu rảnh !”

 

Doãn Dung Nguyệt: “Không tin.”

 

Nói xong, Doãn Dung Nguyệt một nữa khôi phục khuôn mặt dịu dàng về phía Thẩm Tang Du: “Chị ngoài đây, lát nữa thức ăn lên các em cứ từ từ ăn, phiền các em nữa.”

 

Doãn Dung Nguyệt chút vội vã, Triệu Gia Thiện ở bên cạnh hỏi: “Chị Doãn việc gì gấp ?”

 

“Hôm nay nhà dượng út vặn đến, dì út ga tàu hỏa.” Hạ Hoài mặt cảm xúc .

 

Thẩm Tang Du khựng , trong đầu đột nhiên nhớ điều gì đó,"bốp" một tiếng liền đặt đũa xuống.

 

 

Loading...