Quân Hôn TN 80, Tôi Được Cưng Chiều Đến Tận Trời - Chương 467

Cập nhật lúc: 2026-04-01 21:31:03
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Đi, ."

 

Cô ấp úng đáp.

 

Người đàn ông phía thở một thật sâu, trầm giọng một tiếng “Tốt".

 

Họ một tháng mật, Kỷ Liên Tề nhớ nhung da diết cảm giác mềm mại lòng bàn tay đó.

 

Sau khi mơn trớn một lúc, Diệp Oanh tự chủ khẽ rên lên.

 

Kỷ Liên Tề thành thục cởi bỏ quần áo cô, bàn tay lớn lướt qua từng tấc làn da trắng nõn......

 

Đã một thời gian chạm cô, sợ cô đau nên đặc biệt tốn nhiều thời gian để chiều chuộng cô.

 

“Bây giờ ?"

 

Anh cố nén thôi thúc phá vỡ phòng tuyến cuối cùng, dịu dàng hỏi ý kiến cô.

 

“Chắc, chắc là ."

 

Diệp Oanh đỏ bừng mặt, gãi gãi đùi mái tóc ngắn của đ-âm ngưa ngứa.

 

câu trả lời, Kỷ Liên Tề lật đè cô xuống , eo hạ xuống.

 

Diệp Oanh đau đớn kêu lên, cảnh cáo véo eo một cái.

 

“Anh nhẹ tay chút..."......

 

Ngày hôm , Diệp Oanh và Tú Liên, Lưu Quyên, Tôn Lâm hẹn chợ, cũng chính là chợ Hữu Nghị.

 

Nhóm bốn bọn họ, trong đó ba con nhỏ, hôm nay còn hai dẫn theo con cùng nữa!

 

Diệp Oanh theo họ, chủ đề thảo luận của họ hễ mở miệng khép miệng là con cái, cô chỉ thấy hợp chút nào.

 

Thấy cô phía lời nào, Tú Liên ân cần chậm , thỉnh thoảng trò chuyện với cô vài câu:

 

“Diệp Oanh, chị dùng cái đồ ngoại em mang về , đúng là đừng nhé, dùng thật đấy, mấy ngày nay da dẻ chị lên trông thấy!"

 

“Dùng ạ."

 

Diệp Oanh mỉm trả lời.

 

Nhìn khuôn mặt dấu vết của thời gian của Tú Liên, cô bỗng thấy tò mò, cấp bậc như Hách Vĩnh Cương mà cũng thể về quê ăn Tết ?

 

Thế là tránh khỏi tò mò hỏi thêm một câu:

 

“Chị Tú Liên, ăn Tết cũng về quê, bọn trẻ chẳng gặp ông bà nội ngoại ?"

 

Trên mặt Tú Liên thoáng hiện một vẻ u sầu, khổ một tiếng:

 

“Nói thật, bao nhiêu năm nay cũng quen ."

 

“Không còn cách nào khác, lão Hách về , chị thể một dắt con về, bỏ mặc đây chứ?"

 

Tú Liên dứt lời, Lưu Quyên liền bất mãn lẩm bẩm một câu:

 

“Chao ôi!

 

Nhà chúng mới t.h.ả.m cơ, Tiểu Thiên gặp ông bà nội á, đếm năm đầu ngón tay!"

 

cũng , Hạ Bằng đúng là cũng nhiều năm đoàn tụ với cha , tính toán là ông cụ nhà chắc cũng chẳng còn sống mấy năm nữa , về bảo tìm thời gian về thăm một chuyến mới ."

 

Vô tình đến chủ đề tiêu cực , bỗng nhiên im lặng, Tú Liên định an ủi Lưu Quyên vài câu thì bỗng nhiên đứa con của Tôn Lâm tỉnh dậy, bắt đầu lóc om sòm lưng cô.

 

Tiếng ch.ói tai đó cứ như ma âm, cái đầu của Diệp Oanh ong ong lên.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/quan-hon-tn-80-toi-duoc-cung-chieu-den-tan-troi/chuong-467.html.]

Là một linh hồn của thế kỷ hai mươi mốt, cô quả nhiên vẫn chút ác cảm.

 

Tôn Lâm dỗ con, dỗ cho đứa bé ngủ say mới thể tiếp, vì đành sang một bên đợi cô.

 

Lúc , một cụ ông và một cụ bà tới, bên cạnh , ngớt lời khen con của Tôn Lâm đáng yêu.

 

Đa các bà thấy con khác khen như chắc chắn là vui , Tôn Lâm cũng ngoại lệ, cũng dần dần hạ thấp cảnh giác, cũng bắt đầu trò chuyện rôm rả với hai già .

 

Tôn Lâm khó khăn lắm mới dỗ đứa trẻ ngủ say, bỗng nhiên từ xông một gã đàn ông trung niên bỉ ổi, thừa dịp để ý cướp lấy đứa bé đang bế trong lòng cô.

 

Tình huống bất ngờ Tôn Lâm sợ ngây , đợi cô phản ứng thì gã đàn ông bỉ ổi đó bế đứa trẻ chạy mất dạng.

 

Người đàn ông cướp đứa trẻ vóc dáng trung bình, nhưng động tác tương đối nhanh nhẹn.

 

Tôn Lâm cuống cuồng giậm chân kêu to, nhóm Diệp Oanh thấy động tĩnh mới ở đây chuyện.

 

“Người mau tới giúp với, cướp trẻ con kìa!

 

Chị Diệp Oanh, cướp mất Khải Hoàn !"

 

Tôn Lâm cầu cứu nhóm Diệp Oanh, vắt chân lên cổ đuổi theo.

 

Tú Liên còn dắt theo một đứa trẻ nên thể cử động , chỉ thể đợi tại chỗ.

 

Diệp Oanh và Lưu Quyên vội vã đuổi theo.

 

sức nam nữ cũng chênh lệch, chẳng mấy chốc ba họ đàn ông đó bỏ xa.

 

“Phải bây giờ đây!"

 

Tôn Lâm ngay lập tức nấc lên, khó khăn lắm mới ngoài một chuyến mà còn mất con!

 

Nếu tìm con, cô về ăn thế nào với Hồng Tinh?

 

Nghĩ đến đây, nước mắt Tôn Lâm rơi càng dữ dội hơn.

 

“Bây giờ là lúc để , Tôn Lâm cô mau tìm công an !"

 

Diệp Oanh hối hả hét lên với Tôn Lâm một tiếng.

 

Lưu Quyên dường như hết , chống nạnh thở dốc hồng hộc.

 

Nhìn bóng dáng ngày càng chạy xa đó, Diệp Oanh đang thở liền tiện tay vơ lấy một thứ bên đường đuổi theo.

 

cho phép đứa bé Khải Hoàn bọn buôn cướp mất như .

 

cái tên của đứa nhỏ cũng là do cô giúp đặt cho, cái tên vang dội như , nhất định là một mầm non !

 

Cũng chẳng lấy sức lực, lúc Diệp Oanh chỉ cảm thấy dường như chạy với tốc độ của nhà vô địch chạy trăm mét.

 

Kỷ Liên Tề:

 

“B-éo như hòn núi , thể bệnh .”

 

Người đàn ông đó chạy hồng hộc một hồi, tưởng nhóm Diệp Oanh bỏ cuộc đuổi theo mới định dừng thở dốc, thì thấy Diệp Oanh đuổi buông lời hăm dọa.

 

Mấy dân nhiệt tình ngang qua thấy định chặn đàn ông đó , gã đàn ông lập tức đổi hướng chạy một con hẻm nhỏ bên cạnh.

 

Diệp Oanh liều mạng cũng bắt , cách giữa hai luôn chỉ thiếu một chút xíu nữa thôi.

 

Gã đàn ông giẫm thứ gì mà chân đột nhiên trượt một cái, ngã nhào một cú đau điếng.

 

Ngụy Khải Hoàn cũng vì thế mà ngã một cái, tiếng thậm chí còn to hơn, may mà bé còn quấn chăn dày, nếu e là thương .

 

Diệp Oanh thấy thời cơ đến, liều mạng xông tới, thừa dịp gã đàn ông bỉ ổi cúi bế đứa trẻ, dùng thứ trong tay đ-âm mạnh chỗ hiểm của .

 

 

Loading...