“Ai mà ngờ , Lưu Vĩ Dân thực sự dám giấu con dấu ngay trong trung tâm giới thiệu việc , đúng là chẳng sợ là gì!”
“Chuyện chắc sẽ sớm sáng tỏ thôi, nhưng tiền cô đưa lẽ đòi ."
Tôn Hy đột nhiên lên tiếng.
Họ thể đảm bảo sẽ truy thu bộ tiền đó.
Diệp Oanh nhếch môi :
“ là chắc đòi , cho nên tiền đó cứ coi như là chi phí quảng cáo bỏ !"
“Chẳng nhờ mà đều trung tâm 'Hướng Về Phía Trước' là một nơi việc cực kỳ tâm ?
Ha ha ha!"
Chỉ cần giữ uy tín, việc kiếm tiền chắc cũng chuyện gì quá khó khăn.
Tôn Hy gật đầu, nghiêm túc :
“Được, ...
đồng chí Diệp Oanh, đưa về đồn cảnh sát đây.
Sau nếu việc gì cần giúp đỡ, cứ đến tìm và Vu Cương."
Sau khi Tôn Hy dẫn Phùng Cương , Diệp Oanh vội vàng trung tâm, đem chuyện kể cho Lý Mỹ Dương và Trịnh Đào.
Biết vấn đề do gây , cả hai đều thở phào nhẹ nhõm.
Cũng vì sự cố , Diệp Oanh thiện quy trình, bất kỳ ai nhận việc thông qua trung tâm đều ghi chép sổ sách để bằng chứng đối chiếu.
Mấy ngày trôi qua, sự “ rõ" mà Tôn Hy vẫn thấy .
Diệp Oanh còn bận tâm nữa.
Bởi vì những lao động đều rõ tình hình cụ thể, cộng thêm sức hút của việc thu phí đầu , trung tâm chẳng cần lo thiếu đến tìm việc.
Còn bác bán khoai lang nướng từng bày hàng cửa trung tâm Thường Thanh cũng âm thầm dời sạp sang bên .
Nhìn thấy cảnh tượng , Diệp Oanh vô cùng mãn nguyện.
Thế nhưng khi chiếc điện thoại “cục gạch" (đại ca đại) tay, cô bất giác thở dài đầy bất lực.
Đã hơn một tuần trôi qua mà Kỷ Liên Tề vẫn gọi về một cuộc điện thoại nào.
Cứ thế đếm từng ngày trôi qua, Diệp Oanh bỗng nhận điện thoại của Hồ Dũng.
Hai hẹn gặp tại một quán ăn.
Hồ Dũng rót một ly đưa cho Diệp Oanh.
“Nào, uống chén cho ấm ."
“Cảm ơn ."
“Đề nghị của cô suy nghĩ kỹ , lẽ thể thử một phen."
“Thật ?"
Mắt Diệp Oanh sáng rực lên, bàn tay cầm chén siết c.h.ặ.t , “Nói là thành công kéo nhà tài trợ !"
Hồ Dũng lắc đầu:
“Không, nên là đối tác mới đúng."
“Vâng, đúng."
Diệp Oanh gật đầu, hào hứng trình bày kế hoạch của với Hồ Dũng.
Lần Hồ Dũng tìm cô thực chất là tuyển cô nhà máy thực phẩm đại diện bán hàng.
Nhà máy của họ mới nghiên cứu một loại thực phẩm mới, cần nhanh ch.óng mở rộng thị trường.
Vì từng hợp tác đó, Hồ Dũng khá tin tưởng cô nên mới ý định chiêu mộ.
Buổi trò chuyện hôm đó, Hồ Dũng chỉ kể về kinh nghiệm buôn ngô ở Thâm Quyến của Diệp Oanh, mà còn cô mở một nhà máy sản xuất b.ăn.g v.ệ si.nh nhưng thiếu vốn.
Lúc đó cô thậm chí còn chủ động chìa cành ô liu, hỏi xem hứng thú đầu tư hợp tác .
Cuối cùng Hồ Dũng khéo léo cần về suy nghĩ thêm.
Diệp Oanh cứ ngỡ là hỏng , ngờ một tháng Hồ Dũng liên lạc với cô.
Hai thảo luận chi tiết về việc lập xưởng cũng như phân công công việc.
Nói chuyện xong tầm sáu bảy giờ tối, Hồ Dũng yên tâm để Diệp Oanh đường đêm một nên lái xe đưa cô đến tận cổng khu tập thể.
Vừa xuống xe, Diệp Oanh liền bắt gặp Lưu Quyên, Triệu Đình và Ngô Ngọc Nga đang vội vã.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/quan-hon-tn-80-toi-duoc-cung-chieu-den-tan-troi/chuong-442.html.]
Thấy cô bước xuống từ một chiếc xe màu đen, mà bên trong dường như là đàn ông, sắc mặt nhóm Lưu Quyên khẽ biến đổi.
Diệp Oanh tiến về phía họ:
“Mọi mà vội vàng thế?"
Vẻ mặt Lưu Quyên lập tức trở nên lo lắng:
“Thằng Tiểu Thiên nhà chẳng mất !
đang cuống cả lên, nên nhờ hai cô ngoài tìm giúp đây!"
“Lại nữa ?
Con trai quý t.ử của chị thường xuyên thế ?"
“Mấy !"
Lưu Quyên tức giận chống nạnh, “Cái thằng ch-ết tiệt , hôm nay mà tóm nó đ-ánh cho một trận nên !"
Đang mắng nhiếc thì một bóng dáng nhỏ bé bỗng lén lút về phía khu tập thể, dường như thấy bọn họ.
“Tiểu Thiên!
Mày cút đây cho !"
Lưu Quyên liếc mắt một cái là nhận ngay đó là con , gầm lên một tiếng.
Tiểu Thiên sợ tới mức run b-ắn :
“Mẹ..."
“Lại đây!!"
Lưu Quyên túm lấy Tiểu Thiên, tét mạnh m-ông nó hai cái.
Đang định giơ tay đ-ánh cái thứ ba thì từ túi quần nó rơi một ít tiền và phiếu.
Không chỉ Diệp Oanh, mà cả Lưu Quyên cũng sững .
Chị cuối cùng cũng cảm thấy điều gì đó .
“Tiểu Thiên, con thật cho , chỗ tiền ở ?"
Chương 373 Sao “bà dì" mãi vẫn tới?
Tiểu Thiên vội vàng nhặt tiền lên, nhét túi, ấp úng:
“Mẹ, đây là...
đây là con..."
“Ở ?"
Lưu Quyên kiên nhẫn hỏi nữa.
Theo ước tính của chị , tiền dường như hề ít.
Cái thằng nhóc thối tha rốt cuộc lấy tiền ở ?
Lưu Quyên tuy học hành nhiều nhưng cũng hiểu đạo lý đời bánh bao từ trời rơi xuống.
Chị đ-ánh ch-ết cũng tin con trai vận may đến mức dăm bữa nửa tháng nhặt tiền.
Khuôn mặt tím tái vì lạnh của Tiểu Thiên đầy vẻ lúng túng, hai bàn tay nhỏ bé siết c.h.ặ.t gấu áo, nhưng cái miệng thì kín như bưng, một chữ cũng chịu .
“Nói mau!"
Lưu Quyên cao giọng, giơ tay định đ-ánh m-ông Tiểu Thiên:
“Mày rõ cho chỗ tiền từ mà !
Có mày trộm tiền của ?!"
Triệu Đình ngăn Lưu Quyên :
“Lưu Quyên, cái tính nóng nảy của chị sửa thôi, đừng hở là đ-ánh con thế!
Cứ bình tĩnh mà hỏi xem nào."
Nghe Triệu Đình , Lưu Quyên mới kiềm chế , dịu giọng dỗ dành:
“Tiểu Thiên, cho con thêm một cơ hội nữa.
Chỉ cần con cho nguồn gốc chỗ tiền , dù thế nào cũng sẽ đ-ánh con."
đêm nay Tiểu Thiên bướng bỉnh lạ thường, vẫn lấy một lời.
Lưu Quyên mà lửa giận bốc ngùn ngụt, túm lấy tai Tiểu Thiên:
“Mày ?!"