Quân Hôn TN 80, Tôi Được Cưng Chiều Đến Tận Trời - Chương 285

Cập nhật lúc: 2026-04-01 21:17:04
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Kỷ Liên Tề cụp mắt, thản nhiên :

 

“Ừm, xe dựng ở chân tòa nhà.

 

Lát nữa ăn cơm xong em xuống xem thử ."

 

Nghe , trong lòng Diệp Oanh ngoài sự bất ngờ còn là niềm vui sướng.

 

Hôm qua cô cứ ngỡ chỉ suông thôi, ngờ hành động nhanh đến thế... thực sự khiến cô vô cùng kinh ngạc.

 

Diệp Oanh quả thực cần phương tiện , nhưng trợ cấp mỗi tháng của Kỷ Liên Tề chỉ bấy nhiêu, cho nên cô vốn dĩ cũng định để mua giúp, giờ cô đủ khả năng tự mua.

 

cái gã chẳng cho cô cơ hội nào cả!

 

Trong phút chốc, một cảm giác nên lời dâng lên trong lòng.

 

“Mua hết bao nhiêu tiền thế?"

 

Diệp Oanh hỏi.

 

Kỷ Liên Tề suy nghĩ một chút:

 

“Cũng rõ lắm, nhờ mấy đồng chí cấp ngoài mua giúp."

 

“Hay là... đem trả chiếc xe đó ?"

 

Diệp Oanh thử một câu, tiếp đó nêu cân nhắc của :

 

“Hay là kiếm chiếc xe cũ là !

 

Em nghĩ mua một chiếc xe đạp mới kiểu gì cũng mất mấy trăm tệ, mỗi tháng cũng chẳng kiếm bao nhiêu..."

 

“Diệp Oanh."

 

Kỷ Liên Tề cau mày gọi một tiếng.

 

“Em coi thường quá ?

 

Một chiếc xe đạp vẫn thể mua ."

 

Mặc dù Diệp Oanh đang cân nhắc cho , nhưng xong cứ thấy thoải mái cho lắm.

 

【Chỉ là tặng cô chiếc xe đạp cho cô vui, thế mà ngược còn coi thường.】

 

Nghe thấy tiếng lòng của Kỷ Liên Tề, Diệp Oanh giật nảy , liền đổi giọng:

 

“Được , mua thì mua , trả nữa, lát nữa cùng xuống xem ."

 

Sắc mặt Kỷ Liên Tề lúc mới dịu đôi chút.

 

Diệp Oanh lúc mới nhận , cô suy nghĩ nhiều quá , đôi khi chuyện đó chẳng hẳn .

 

Hai ăn cơm xong liền cùng xuống xem chiếc xe đạp mới dựng ở chân tòa nhà.

 

Diệp Oanh hề rằng, chiếc xe thực là do chính Kỷ Liên Tề mua, chứ chẳng nhờ vả đồng chí cấp nào cả.

 

“Trông thật đấy!

 

Xe mới đúng là khác hẳn."

 

Giọng Diệp Oanh giấu nổi sự phấn khích:

 

“Lát nữa đạp ngoài dạo một vòng mới ."

 

Nói xong, cô đầu gã đàn ông đang vẻ mặt thản nhiên bên cạnh:

 

“Anh cùng thử xe mới ?

 

Để 'chị' đây chở hóng gió."

 

“'Chị'?

 

Em chở ?"

 

Kỷ Liên Tề nhướng mày đầy vẻ tin nổi.

 

Dường như hiếm khi thấy phụ nữ đạp xe chở một đàn ông to lớn, theo thấy thì đó là việc của đàn ông mới đúng.

 

Diệp Oanh kéo một cái:

 

.

 

Đi thôi thôi, mau lên xe , chúng lượn một vòng, mất bao nhiêu thời gian của !

 

Lát nữa sẽ đưa về ngay."

 

“...

 

Vậy thôi."

 

lúc hôm nay việc gì, Hác Vĩnh Cương cùng vợ , thể thong thả một hai ngày.

 

Thế là, Kỷ Liên Tề - một gã cao to như cứ thế lên ghế của chiếc xe đạp.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/quan-hon-tn-80-toi-duoc-cung-chieu-den-tan-troi/chuong-285.html.]

 

Lưu Quyên đang phơi chăn thấy Diệp Oanh lảo đảo chở theo Kỷ Liên Tề cao lớn vạm vỡ thì nhất thời chút ngẩn ngơ:

 

“Ôi ơi, hai cái đang trò gì ?

 

Không sợ lao xuống mương chắc!"

 

Chương 242 Cái đồ đàn bà , là bên ngoài chứ?

 

Ngồi xe chở một to lớn như , đối với Diệp Oanh bây giờ thì thực sự đạp chút tốn sức.

 

Cho nên khi lượn lờ một vòng bên ngoài đại viện cho thỏa cơn “ghiền xe mới", lúc định về cô dự định đổi để Kỷ Liên Tề chở .

 

Không chở nổi, thực sự chở nổi nữa , cô phía một con cá mặn.

 

Kỷ Liên Tề cũng nhận cô mệt , tiếng thở hồng hộc nặng hơn, liền mở lời:

 

“Để chở em , em nhẹ hơn nhiều, trông em đạp vẻ vất vả quá."

 

Diệp Oanh thở hồng hộc :

 

“Đến ngã tư phía thì đổi cho ."

 

“Được."

 

Gần đến ngã tư phía , bỗng nhiên một chiếc xe bánh mì Xương Hà tới, Diệp Oanh giật .

 

Để tránh chiếc xe đó, cô đột ngột bẻ lái sang bên .

 

Vì dùng lực quá mạnh, cả hai cùng ngã nhào bụi cỏ ven đường.

 

“A!!!"

 

Diệp Oanh hét lên một tiếng, cứ thế ngã bệt xuống đất, một cơn đau truyền đến từ đầu gối.

 

“Sao ?"

 

Kỷ Liên Tề dường như vấn đề gì lớn, nhanh ch.óng dậy đỡ Diệp Oanh lên:

 

“Có thương chỗ nào ?"

 

Diệp Oanh xoa xoa chỗ đau:

 

“Chắc , chỉ là đầu gối lẽ trầy da .

 

Cái xe bánh mì cũng thật là, nhanh thế ."

 

Vừa dứt lời, phần chân cô truyền đến một luồng khí lạnh.

 

Cúi đầu , Kỷ Liên Tề vén ống quần cô lên.

 

Sau khi xác định chỉ là trầy xước nhẹ, Kỷ Liên Tề buông ống quần xuống, dựng chiếc xe đạp lên:

 

“Lên xe , chở em về bôi thu-ốc."

 

Diệp Oanh gật đầu, phịch lên ghế xe.

 

Họ quá xa, chỗ cách đại viện tầm một cây , Kỷ Liên Tề vội vàng về bôi thu-ốc cho Diệp Oanh nên đạp nhanh.

 

Tốc độ quá nhanh khiến c-ơ th-ể Diệp Oanh lảo đảo, trong lúc cấp bách cô đưa một tay túm lấy áo .

 

Một lúc , giọng trầm đục của Kỷ Liên Tề từ phía truyền :

 

“Em ôm ?"

 

Diệp Oanh bóng lưng rộng lớn của , do dự một lát, vươn hai tay từ phía chậm rãi ôm lấy eo .

 

Cúi đầu đôi tay vòng qua eo , Kỷ Liên Tề khỏi nhếch môi, chân đạp hăng hái hơn hẳn.

 

Diệp Oanh chỉ cảm thấy như đạp hỏng luôn chiếc xe mới mua , định bảo chậm chút thì mặt đường bắt đầu xóc nảy.

 

Đột nhiên một cú phanh gấp, cả khuôn mặt cô đ-ập thẳng lưng .

 

Đồng thời, đôi tay nới lỏng theo bản năng vòng c.h.ặ.t lấy eo hơn.

 

Diệp Oanh xoa xoa vầng trán đau:

 

“Trời ạ, cố ý đúng !"

 

“Không ."

 

Vừa dứt lời, chiếc xe đạp dừng .

 

Hai chân dài của Kỷ Liên Tề chống xuống đất, ngoảnh đầu liếc cô một cái, thốt hai chữ:

 

“Ôm c.h.ặ.t."

 

Diệp Oanh cau mày, bắt đầu thắc mắc cái gã lén xem cuốn “Tổng tài bá đạo yêu " của hậu thế nhỉ?

 

Thấy cô nhúc nhích, Kỷ Liên Tề đầu :

 

“Lát nữa ngã xuống xe thì đừng trách ."

 

 

Loading...