Quân Hôn TN 80, Tôi Được Cưng Chiều Đến Tận Trời - Chương 25

Cập nhật lúc: 2026-04-01 20:07:41
Lượt xem: 11

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Trong góc phòng, chiếc xô nước vẫn còn đựng bộ quân phục dính dịch trứng gà , ngâm nước, dường như vẫn kịp giặt.”

 

Diệp Oanh suy nghĩ một chút, mang bộ quân phục đó cùng với đống quần áo bẩn giặt sạch.

 

Kỷ Liên Tề thấy trong xô còn gì, ngẩn .

 

“Cô giặt quần áo cho ?"

 

Diệp Oanh trải qua hai trận chiến trong một ngày mệt lử cả , lúc buồn ngủ rũ rượi, miệng lẩm bẩm rõ ràng vài tiếng.

 

Hồi lâu , từ tấm rèm vang lên giọng trầm thấp của Kỷ Liên Tề:

 

“Cảm ơn."

 

Tiếp đó, thấy tiếng quần áo cọ xát, cùng với tiếng kêu cọt kẹt của chiếc giường xếp.

 

Giây tiếp theo, căn phòng chìm bóng tối.

 

Theo lệ thường, trời sáng Diệp Oanh đ-ánh thức.

 

Tối qua cô ngủ sớm, nên dù hôm nay dậy sớm cũng thấy buồn ngủ lắm.

 

Kỷ Liên Tề mặc xong bộ đồ tác huấn, chỉnh đốn dung mạo ngoài .

 

ai quản, Diệp Oanh ở trong phòng lề mề hồi lâu mới khỏi cửa.

 

Đợi đến lúc trời sáng hẳn cô mới đến chỗ tập luyện hôm qua.

 

Huấn luyện viên thể hình từng với cô rằng, gi-ảm c-ân đừng chỉ tập mãi một loại vận động, nên hôm nay cô quyết định đổi sang một phương thức vận động khác - hít đất nhảy mở rộng (Burpee).

 

Đây tuyệt đối là môn vận động đầu trong việc giảm mỡ, hiệu quả đốt mỡ cực cao.

 

trọng lượng c-ơ th-ể cô quá lớn, vẫn chú ý kiểm soát cường độ.

 

Diệp Oanh vốn tưởng hôm nay chắc ai đến phiền nữa, nhưng rõ ràng cô sai .

 

Vẫn là cái thằng nhóc quỷ quái Tiểu Thiên hôm qua.

 

Cái thằng nhóc ch-ết tiệt , gì đây?

 

Không lẽ định đến kiếm chuyện ?

 

ngoài dự liệu, chẳng thằng nhóc ch-ết tiệt tối qua dạy dỗ thế nào, hôm nay dường như ngoan hơn, tay với cô nữa, chỉ thỉnh thoảng ngớ ngẩn.

 

Tập xong một tổ, Diệp Oanh lườm Tiểu Thiên vẫn đang với , nhịn nghĩ thầm:

 

“Thằng nhóc chắc đ-ánh đến ngốc luôn chứ.”

 

Chương 22 Thật sự thấy lợn nái leo cây

 

Một lúc , Diệp Oanh cuối cùng cũng nhịn nữa.

 

Cô dừng động tác nhảy mở rộng , hỏi:

 

“Này!

 

Thằng nhóc , cháu cái gì mà ?"

 

“Thì cô chứ gì, hi hi hi!"

 

Diệp Oanh nhịn đảo mắt:

 

“Cháu là con gà mái ?

 

Cứ hi hi hi mãi thế."

 

Tiểu Thiên mặt quỷ với cô, “Lúc cô nhảy trông giống hệt một con lợn nái bay, buồn ch-ết , hi hi hi!"

 

Khá lắm nhóc con!

 

Quả nhiên là chẳng ý đồ gì cả!

 

Diệp Oanh tính toán, cũng chỉ còn ba tổ vận động nữa thôi, nên cô cũng chẳng thèm để ý đến nó nữa.

 

Sau đó thằng nhóc biến mất tiêu thấy bóng dáng nữa.

 

Ngay khi cô bắt đầu tổ vận động cuối cùng, đột nhiên từ một góc nào đó b-ắn tới một viên bi thép to bằng hạt đậu nành.

 

“Á!!

 

Ch-ết mất thôi!"

 

Diệp Oanh lập tức đau đến mức nhe răng trợn mắt, xoa xoa cánh tay trúng đ-ạn.

 

Cúi xuống , chỗ đó tím bầm .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/quan-hon-tn-80-toi-duoc-cung-chieu-den-tan-troi/chuong-25.html.]

Cô nhặt viên bi thép đó lên xem xét kỹ, xác nhận chính là loại bi thép dùng cho s-úng cao su, hồi nhỏ cô cũng từng chơi qua.

 

Lại là cái thằng nhóc khốn khiếp nào đây?

 

quanh một vòng, chẳng thấy kẻ chủ mưu .

 

Vậy thì cứ tạm coi như là trẻ con chơi đùa cẩn thận b-ắn chệch .

 

Diệp Oanh cũng nghĩ nhiều, xuống c-ơ th-ể đồ sộ của tiếp tục động tác hít đất nhảy mở rộng, ngờ một viên bi thép nữa bay tới.

 

Lần viên bi thép trúng phóc m-ông cô!

 

Bi thép tuy nhỏ, nhưng b-ắn cũng khá đau.

 

Diệp Oanh đau đớn kêu khẽ một tiếng, quanh một lượt, vẫn thấy ai.

 

“Rốt cuộc là ai đang nghịch ác thế?

 

Ra đây cho !"

 

Cô kìm nén một bụng lửa giận, gào lên một tiếng, nhưng chẳng ai thèm đoái hoài đến cô.

 

Muốn chơi trò trốn tìm với cô chứ gì?

 

Một thì còn thể là ngoài ý , hai thì rõ ràng là nhắm .

 

“Được, khá lắm!"

 

Diệp Oanh lạnh một tiếng, xuống, tư thế chuẩn hít đất.

 

“Cạch" một cái, một viên bi thép b-ắn tới.

 

Lần thể cảm nhận rõ ràng hướng viên bi bay tới, chính là ở một cái cây đại thụ phía xéo đối diện!

 

Diệp Oanh dậy vài bước, ngẩng đầu lên, quả nhiên thấy thằng nhóc quỷ quái Tiểu Thiên đang trốn tán lá rậm rạp cành cây!

 

Nhìn kỹ , thứ Tiểu Thiên đang cầm trong tay chẳng là công cụ gây án - s-úng cao su ?

 

Cô hận thể bóp nát viên bi thép trong tay!

 

Lại là cái thằng nhóc ch-ết tiệt !

 

Diệp Oanh nghiến răng, xem bài học hôm qua vẫn còn nhẹ quá.

 

Thấy hành tung của bại lộ, Tiểu Thiên chẳng những sợ mà còn vô cùng hống hách thè lưỡi với Diệp Oanh.

 

“Lêu lêu lêu, lợn nái bay, giỏi thì lên đây mà bắt !"

 

Cái thằng nhóc ch-ết tiệt chắc mẩm là cô sẽ leo lên để tóm nó đúng ?

 

Diệp Oanh ước chừng một chút, với c-ơ th-ể đồ sộ hiện tại của cô, leo lên đó đúng là chút khó khăn thật.

 

Cô một tay chống hông, một tay chỉ thằng nhóc quỷ quái:

 

“Hạ Tiểu Thiên, cháu gan thì xuống đây , trốn cây tính là gì?"

 

“Cháu cứ xuống đấy, xuống đấy!"

 

Tiểu Thiên đắc ý lắc lắc chiếc s-úng cao su trong tay:

 

“Cô lên đây mà bắt cháu , đồ b-éo!

 

lên , lên !"

 

Nói xong, nó cầm s-úng cao su b-ắn một viên bi thép đùi Diệp Oanh.

 

Cái thằng nhóc ch-ết tiệt , hôm nay nếu dạy dỗ nó một trận trò thì chuyện còn lớn nữa.

 

Hôm nay dùng s-úng cao su b-ắn , thế thì ?

 

“Mẹ kiếp, cái thằng nhóc ch-ết tiệt cây đợi đấy cho bà!

 

Xem hôm nay bà lột da cháu !"

 

Cô định thật .

 

Cậy cô to b-éo leo lên ?

 

Nực !

 

Diệp Oanh bê một chiếc ghế của nhà ai đó để bóng cây gần, bám một cành cây khá to leo lên.

 

Có vất vả thì vất vả thật, nhưng hồi nhỏ cô lớn lên ở nông thôn, leo tường leo cây đều ít nhiều kinh nghiệm, nên sự giúp đỡ của chiếc ghế, cô vẫn thể leo lên .

 

Thấy Diệp Oanh thực sự leo lên cây, khuôn mặt non nớt của Tiểu Thiên bắt đầu lộ một chút hoảng hốt.

 

 

Loading...