Ngập ngừng hồi lâu, vẫn mang vẻ mặt khó mở lời, “, .... cái đó."
“Cái nào?"
Diệp Oanh ngơ ngác hiểu gì.
“ đau bụng."
Kỷ Liên Tề quá trực tiếp, nhưng Diệp Oanh lập tức hiểu ý:
“Được , đợi một lát.
lấy cái bô cho ."
Nói xong, Diệp Oanh ngoài, lâu mang về một cái bô.
Lần cô dùng thế nào , khẽ nâng nửa của Kỷ Liên Tề lên, đó đặt cái bô xuống .
Làm xong tất cả những việc , Diệp Oanh tự giác ngoài.
Cô hiểu rõ mười mươi rằng, Kỷ Liên Tề tuyệt đối để khác thấy khía cạnh chật vật của .
Một lát , bên trong vọng tiếng gọi của Kỷ Liên Tề.
Diệp Oanh lập tức xong việc, định lấy cái bô xuống thì trong đầu bỗng lướt qua một câu hỏi đầy 'mùi vị':
“Vấn đề đặt là, chẳng lẽ cô còn giúp lau m-ông ?”
Mẹ kiếp!
Công việc của y tá đúng là cho mà!
Cuối cùng cô cũng .
Dường như thấu sự quẫn bách của Diệp Oanh, Kỷ Liên Tề đầy chật vật nhưng vẫn cố tỏ mạnh mẽ mở lời:
“Cô mang nó , tự ."
“Anh tự... ?"
“Được."
Kỷ Liên Tề gần như dứt khoát thốt chữ .
Đây là tấm màn che cuối cùng của , nếu như......
Nghĩ đến đây, sắc mặt khó coi thêm vài phần, giọng điệu cũng bỗng trở nên nôn nóng:
“Diệp Oanh cô nhanh lên!"
“Được , mang ngay đây."
Diệp Oanh vội vã bưng bô ngoài.
Kết quả là gặp Thịnh Hạo ở cửa.
Trông dáng vẻ chắc là đến để kiểm tra tổng quát cho Kỷ Liên Tề.
Diệp Oanh nhớ Kỷ Liên Tề lúc chắc là vẫn tiện gặp , hốt hoảng kéo cửa .
“Đồng chí Diệp Oanh, cô gì ?
Ồ...
đây là đổ cái.... cho đồng chí Kỷ đúng ."
Mặc dù cửa kéo , nhưng lời của Thịnh Hạo vẫn thể tránh khỏi lọt tai Kỷ Liên Tề trong phòng bệnh.
Câu vô tình đó của Thịnh Hạo kích động sâu sắc đến .
Hơi thở dồn dập, sắc mặt tái mét, tay nổi đầy gân xanh!
Tiếp đó, cảm giác nhục nhã, thất bại ập đến như vũ bão, đè nén khiến gần như thở nổi.
Anh bao giờ cảm thấy thất bại đến thế!
Từng cầm s-úng bảo vệ tổ quốc, giờ đây giống như một phế vật thể tự lo liệu !
Nói chắc ch-ết mất!
Tòng quân hơn mười năm, cũng ngày hôm nay!
Kỷ Liên Tề hồi lâu thể bình tĩnh , ngay cả khi Diệp Oanh và Thịnh Hạo cũng hề .
Nhìn thấy khuôn mặt đen sì của Kỷ Liên Tề, Diệp Oanh nhạy cảm nhận điểm .
Anh —— thế?
Đã xảy chuyện gì ?
Lúc , Thịnh Hạo lên tiếng:
“Đồng chí Kỷ, đến kiểm tra cho ."
Trong cơn thẫn thờ, Kỷ Liên Tề định thần :
“Được."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/quan-hon-tn-80-toi-duoc-cung-chieu-den-tan-troi/chuong-241.html.]
Diệp Oanh ý ngoài, lúc cô mà mặt, đàn ông thể sẽ thấy ngại.
Khoảng một tiếng đồng hồ , Thịnh Hạo mở cửa bước , vẻ mặt nghiêm nghị.
“Bác sĩ Thịnh, kết quả kiểm tra thế nào?"
Diệp Oanh sốt sắng truy hỏi.
Biểu cảm của Thịnh Hạo khiến cô thấp thoáng cảm thấy, tình hình dường như lạc quan cho lắm.
Thịnh Hạo nhíu mày Kỷ Liên Tề giường bệnh một cái, đó đóng cửa , mới bắt đầu giảng giải chi tiết kết quả kiểm tra của Kỷ Liên Tề cho Diệp Oanh .
Nghe xong, Diệp Oanh cũng nhịn nhíu c.h.ặ.t lông mày, trong mắt hiện lên vẻ lo lắng.
Thấp thoáng, cô dường như thấy trong phòng bệnh phát tiếng động gì đó.
lúc tâm trí cô đặt những lời trần thuật về kết quả kiểm tra của Thịnh Hạo, nên tạm thời phớt lờ những tiếng động nhỏ bên trong.
Đợi Thịnh Hạo xong chi tiết với cô và rời , cô đẩy cửa phòng bệnh thì mới phát hiện Kỷ Liên Tề đang chật vật ngã đất, há hốc mồm thở dốc dữ dội.
“Kỷ Liên Tề!
Anh, ngã xuống đất thế !"
Diệp Oanh bước nhanh tới đỡ dậy.
Hóa tiếng động trong phòng bệnh lúc nãy là do ngã xuống đất phát .
Sau khi đỡ ngay ngắn lên giường bệnh, Diệp Oanh chằm chằm rời mắt, định tìm kiếm điều gì đó từ mặt .
“Nói gì chứ, nãy xảy chuyện gì ?"
Chương 205 sẽ nhẹ tay thôi
Kỷ Liên Tề vô cảm lắc đầu.
Anh chuyện thấy cuộc trò chuyện giữa cô và Thịnh Hạo, mà tùy ý tìm một lý do:
“Không gì, chỉ là nãy bỗng nhiên thấy khát, uống nước thôi."
“Thật chứ?"
Diệp Oanh nghi ngờ , “Anh khát thì thể đợi về ?
Giờ thì , tự ngã đấy."
Kỷ Liên Tề hờ hững đáp:
“Lần nhất định."
Nhìn dáng vẻ của , Diệp Oanh bỗng nhiên trả lời thế nào nữa, bèn chuyển chủ đề:
“Để xem chân xem ngã đau ."
Nói đoạn, cô lật chăn định vén ống quần lên.
cô toại nguyện, một bàn tay giữ tay cô .
Diệp Oanh ngẩn :
“Sao thế, còn cho xem ?"
Kỷ Liên Tề lạnh lùng lên tiếng:
“Không cần xem , thực sự cả."
Lúc để Diệp Oanh thấy cái chân phế vật của !
“Được, xem nữa."
Diệp Oanh đầu tiên kiên trì thêm.
“Bác sĩ Thịnh vết thương ngoài da của phục hồi khá , thể lau qua , lau ?
Hôm nay cô y tá Tiểu Lan cũng chỉ lau qua tay chân cho thôi."
Nằm lâu như xuống giường, tắm rửa, là thì ai cũng chịu nổi nhỉ.
Đã hơn một tuần trôi qua , buộc lòng ăn uống đại tiểu tiện ngay tại giường, chắc là chán ghét bản lắm .
“Được."
Kỷ Liên Tề chút do dự .
“Được , nhân lúc trời lạnh lắm, lấy chút nước nóng về lau cho ."
Diệp Oanh cầm chậu nước mà y tá Tiểu Lan để trong phòng bệnh lên, c-ơ th-ể bỗng khựng :
“Hay là, để y tá Tiểu Lan đến giúp nhé?"
Kỷ Liên Tề tâm trí để đáp:
“....
Cô là ."
“Được, lấy nước ngay đây."
Diệp Oanh mỉm , bưng chậu ngoài.