Quân Hôn TN 80, Tôi Được Cưng Chiều Đến Tận Trời - Chương 225

Cập nhật lúc: 2026-04-01 21:08:25
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Ánh mắt Kỷ Liên Tề lập tức tràn đầy thắc mắc.”

 

Quần áo tác chiến của lũ khỉ Nam Việt và quân phục rằn ri của Giải phóng quân vốn dĩ vô cùng tương đồng, nhưng đứa trẻ dường như nhận quân phục của quân đội hai bên, liệu là nhầm lẫn ?

 

Hoặc là, căn bản chính là lũ giặc khỉ đó mặc quân phục của bên để mạo danh chiến sĩ của !

 

Đây còn là chuyện gì mới mẻ nữa, ngay từ khi chiến tranh bùng nổ, quân địch bắt đầu giở trò .

 

Do diện mạo của quân địch sẽ tương đối gần gũi với diện mạo của dân làng biên giới địa phương, hơn nữa trong đó còn ít tiếng phổ thông trôi chảy, cho nên họ thường xuyên mạo danh chiến sĩ nước lẻn địa phương.

 

Mà lúc đó để phân biệt những tên giặc khỉ thừa cơ lẻn , liền nghĩ cách hát quân ca và tụt quần xem quần lót.

 

Nghĩ tới khả năng , Kỷ Liên Tề kiên nhẫn hỏi:

 

“Này em, em nghĩ kỹ xem, là thực sự mặc giống hệt bọn chú, chút tương đồng?"

 

[Nội dung chương là hư cấu, xin đừng nghiên cứu kỹ!]

 

Chương 191 Tiêu diệt chúng!

 

Đứa trẻ đó tên là Thạch Đầu, nó suy nghĩ nghiêm túc một chút, đó vô cùng khẳng định :

 

“Chính là giống hệt !

 

Ngay sáng nay thôi, họ đột nhiên xông thôn chúng em, chỉ cướp đồ ăn của chúng em, mà còn cướp phụ nữ trong thôn!"

 

“Trong họ chịu, thì liền...."

 

Nghe tới đây, Kỷ Liên Tề kìm nắm c.h.ặ.t hai nắm đ-ấm.

 

Lũ khỉ Nam Việt đáng ch-ết !

 

Cư nhiên ngụy trang thành Giải phóng quân tay với dân làng biên giới, thật quá đê tiện!

 

“Thạch Đầu, em mới từ thôn em chạy trốn đây ?

 

Thôn của em cách đây xa ?

 

Những mặc quần áo giống bọn chú đó còn ở đó ?"

 

Kỷ Liên Tề dò xét thêm, liên tiếp hỏi ba câu hỏi quan tâm nhất.

 

Đứa trẻ lắc đầu:

 

“Không xa."

 

“Vậy em núi Thanh Sơn ở ?

 

Cách đây còn bao xa?"

 

“Biết ạ."

 

Đứa trẻ gật đầu, “ các chú sai đường .

 

Nếu càng về phía Bắc thì sẽ càng xa đấy."

 

Hóa !

 

May mà gặp đứa trẻ .

 

Nếu bọn họ lệch khỏi phương hướng quá lớn .

 

Lúc , từ bụng Thạch Đầu truyền tới một trận tiếng kêu đói.

 

Kỷ Liên Tề lập tức hiểu , lấy từ trong ba lô một miếng lương khô quân dụng đưa cho nó, đó đưa lên bình nước quân dụng của .

 

“Em ăn chút gì .

 

Ăn xong , em thể dẫn bọn chú tới thôn các em , bọn chú sẽ tiêu diệt một mẻ lũ mạo danh Giải phóng quân đó."

 

Thạch Đầu gật đầu, một tay đón lấy miếng lương khô quân dụng khó nhọc gặm.

 

Trông vẻ như đói lâu .

 

Kỷ Liên Tề bảo lính thông tin liên lạc với đội ngũ khác, bảo họ về phía Đông tới hội quân với bọn họ, cùng tiến tới thôn mà lũ khỉ Nam Việt lẻn .

 

Không lâu , đội ngũ theo hướng Kỷ Liên Tề , thành công hội quân với bọn họ.

 

Một nhóm , một trăm mười tám , sự dẫn dắt của Thạch Đầu lặng lẽ tiến về thôn Văn Phong.

 

Cách thôn Văn Phong hơn một trăm mét, lính trinh sát mang về tin tức, trong thôn Văn Phong quả nhiên nhiều kẻ mặc quân phục giống hệt như bộ bọn họ!

 

Một thành viên của đội đột kích vẻ mặt đầy căm hận mắng:

 

“Nếu chúng gặp , chúng thể trực tiếp tiêu diệt lũ khỉ luôn!"

 

“Không !"

 

Chu Cương vội vàng từ chối.

 

“Vẫn bọn chúng bao nhiêu , tuyệt đối lỗ mãng!"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/quan-hon-tn-80-toi-duoc-cung-chieu-den-tan-troi/chuong-225.html.]

 

Kỷ Liên Tề cầm ống nhòm một chút, cuối cùng đề nghị vẫn là đừng trong rút dây động rừng.

 

, theo quan sát của , trong thôn ít dân làng, tuyệt đối nổ s-úng ở đây, nhất là kéo dài chiến tuyến xa.

 

Nếu dễ gây thương vong cho vô tội."

 

“Đồng chí Liên Tề đúng."

 

Chu Cương gật đầu.

 

“Vậy tiếp theo chúng thế nào?

 

Chẳng lẽ cứ đợi ?"

 

Hạ Bằng mở miệng .

 

“Em thể giúp các chú!"

 

Thạch Đầu bỗng nhiên mở miệng, sự sợ hãi lúc biến mất, khuôn mặt nhỏ nhắn đầy vẻ kiên quyết.

 

Kỷ Liên Tề nhướng mày về phía nó:

 

“Em định giúp bọn chú thế nào?"

 

“Em thể giúp các chú dẫn lũ ngoài."

 

“Không ."

 

Lâm Kiệt cau mày ngắt lời:

 

“Như quá nguy hiểm.

 

Tuyệt đối để một đứa trẻ mạo hiểm."

 

Kỷ Liên Tề tán thành cách của Lâm Kiệt.

 

Cho dù , cũng là bọn họ .

 

“Vậy rốt cuộc nên thế nào?"

 

Chu Cương đầy vẻ đấu tranh, “Chúng thể cứ tiêu hao ở đây mãi , nhiệm vụ căn bản của chúng là giành cao điểm 335!"

 

Một nhóm rơi im lặng.

 

“Thế , để cho."

 

Sau khi suy nghĩ, Kỷ Liên Tề tự đề cử .

 

“Cậu?

 

Lão Kỷ, điên !

 

Cậu , để !"

 

Hạ Bằng đen mặt với Kỷ Liên Tề.

 

“Được đừng tranh giành nữa, để đồng chí Liên Tề ."

 

Chu Cương phẩy tay lệnh:

 

“Ngoài đồng chí Liên Tề , tất cả lùi cửa hang núi cách đây 200 mét đợi."

 

Đợi khi đội ngũ bắt đầu rút về nơi Chu Cương , Kỷ Liên Tề bôi một lớp dầu mực đậm đặc lên mặt , che giấu diện mạo vốn của .

 

khi tới cổng thôn, phát hiện đứa trẻ Thạch Đầu đó cư nhiên sợ ch-ết theo tới đây!

 

“Thạch Đầu, em cái gì ?

 

Mau rời khỏi đây !"

 

Anh cố ý hạ thấp giọng .

 

“Em .

 

Chú ơi, em cùng chú.

 

Như sẽ nghi ngờ chú ."

 

Kỷ Liên Tề cau mày, “Tại ?

 

Em sợ nữa ?"

 

“Sợ ạ."

 

Thạch Đầu thành thật gật đầu, “ nếu tiêu diệt họ thì trong thôn thể tiếp tục sống ở đây nữa."

 

Kỷ Liên Tề âm thầm đếm một chút, đối phương mười mấy .

 

Thế là, hai thành công lừa qua mắt, và dùng lý do thừa cơ “lẻn " đội ngũ Giải phóng quân, dẫn mười mấy kẻ địch trong thôn Văn Phong tới cửa hang núi.

 

 

Loading...