Quân Hôn TN 80, Tôi Được Cưng Chiều Đến Tận Trời - Chương 214

Cập nhật lúc: 2026-04-01 21:06:32
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Nghe thấy tiếng gọi “Mẹ chồng" của Diệp Oanh, biểu cảm của Vương Thu Hồng giống như thấy ma .”

 

“Thực con mang đồ cho , mà là ở tàu hỏa quân trộm cắp lấy mất ."

 

Thấy các dì đều dừng bước , Diệp Oanh chỉ tiệm vàng phía :

 

lúc phố đây, con tiện thể bù tấm lòng của .

 

Đi thôi, tiệm vàng xem một chút ."

 

Tiệm vàng!

 

Mấy bà dì mắt đều sáng lên.

 

Vương Thu Hồng càng dùng vẻ mặt như kẻ ngốc Diệp Oanh, giật lấy Diệp Oanh, nhỏ:

 

“Cô thôi , bản lĩnh thì đừng kẻ sĩ diện hão, mất mặt lắm!"

 

Diệp Oanh thoát khỏi tay Vương Thu Hồng, tiên phong bước tiệm vàng.

 

Mấy bà dì thấy Vương Thu Hồng còn ngẩn ngơ ở cửa, liền vẫy tay gọi bà :

 

“Vào chứ Vương Thu Hồng, con dâu bà mua vàng cho, còn ngẩn đó gì?"

 

Vương Thu Hồng tin Diệp Oanh thực lực , gì cũng chịu , sợ mất mặt.

 

Lúc , dì Châu tới kéo tuột Vương Thu Hồng tiệm vàng.

 

“Mau lên!

 

Con dâu bà chọn cho bà mấy sợi dây chuyền vàng , chỉ chờ bà duyệt thôi đấy!"

 

Vương Thu Hồng kinh ngạc mấy sợi dây chuyền vàng đang bày mặt chờ bà chọn.

 

Giá vàng hiện tại hơn 50 đồng một chỉ, một sợi dây chuyền vàng kiểu gì cũng năm sáu trăm đồng nhỉ?

 

Con mụ Diệp Oanh thể móc tiền đó ?

 

Có thể hào phóng như ?

 

Trong ấn tượng của Vương Thu Hồng, Diệp Oanh vẫn là cô gái nghèo từ nông thôn tới, ăn của con trai bà , dùng của con trai bà , căn bản tin cô sẽ tiền mua dây chuyền vàng cho .

 

lo lắng Diệp Oanh đang dùng tiền của con trai để lấy lòng .

 

Vì thế đối mặt với mấy sợi dây chuyền bày mặt, bà liên tục lắc đầu, gì cũng nhận.

 

Nhìn thấy Vương Thu Hồng như , mấy bà dì nhịn thầm.

 

Trong đó một bà chị già họ Ôn mỉa mai trong lòng:

 

[Nhìn xem hai con mụ diễn kịch đến bao giờ!

 

Trông là cái bộ dạng mua nổi !]

 

Diệp Oanh thấy tiếng lòng của Vương Thu Hồng và dì Ôn, cô mỉm , trong ánh mắt kinh ngạc của mấy vị dì mà chọn một sợi dây chuyền vàng trọng lượng lớn nhất đưa cho nhân viên bán hàng tiệm vàng.

 

“Nếu chọn , thì chọn sợi nặng nhất ."

 

“Đợi một chút, Diệp Oanh, cô..."

 

Vương Thu Hồng bỗng trợn to mắt, chằm chằm sợi dây chuyền đó, 15 chỉ.

 

Thế chẳng là gần 800 đồng !

 

Diệp Oanh để ý đến Vương Thu Hồng, trực tiếp trả tiền.

 

Sau đó đưa hộp dây chuyền vàng đóng gói cho Vương Thu Hồng, dùng giọng chỉ hai bọn họ thấy :

 

“Nhận lấy , đây dùng tiền của con trai mua ."

 

Vương Thu Hồng đờ đẫn chiếc hộp nhỏ trong tay, nổi bước chân nữa.

 

Chương 182 Tại duy nhất tặng một cái đồng hồ?

 

Chứng kiến Diệp Oanh thật sự mua dây chuyền vàng cho Vương Thu Hồng, mấy bà dì lượt ném cái ngưỡng mộ sang cho Vương Thu Hồng.

 

Diệp Oanh chi tiền, thành công chặn họng những bà dì , còn tiện thể một vố oai.

 

Tuy nhiên giây tiếp theo, vài tiếng khen chê nhất quán truyền đến trong não cô.

 

[Không nha, con dâu Vương Thu Hồng chịu chi như !

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/quan-hon-tn-80-toi-duoc-cung-chieu-den-tan-troi/chuong-214.html.]

Chỉ nước ngưỡng mộ thôi!]

 

[Haizz, con dâu rẻ tiền nhà bao giờ mới bản lĩnh thì !

 

Ngày nào đó cũng mát mặt một chút!]

 

[Người phụ nữ đúng là một kẻ phá gia chi t.ử, cách sống .

 

Tặng dây chuyền vàng cho Vương Thu Hồng cũng là phí hoài.]

 

[Trời đ-ánh thật, mụ già Vương Thu Hồng là gặp vận cứt ch.ó gì ?

 

Tìm một cô con dâu hào phóng như !

 

Chẳng giống cái đồ lỗ vốn rước về nhà !].....

 

Diệp Oanh xong, nhịn mà khóe miệng giật giật.

 

Lời lẽ chắc đều để đám dì hết .

 

Từ tiệm vàng , họ mới thực sự bắt đầu sắm đồ Tết.

 

Vương Thu Hồng mua một đống thứ linh tinh, cuối cùng đều là Diệp Oanh trả tiền.

 

Mấy bà dì thấy , là một vẻ mặt ngưỡng mộ.

 

Vương Thu Hồng mắt, cứ thầm vui sướng trong lòng mãi thôi.

 

Mua đồ xong, Diệp Oanh Vương Thu Hồng tay xách nách mang đầy rẫy, đột nhiên nhớ dường như mua thiếu chút gì đó.

 

Lúc hỏi ý kiến Tú Liên, mua chút quà gặp mặt gì đó, lúc ở Thâm Quyến bận việc nên , đúng lúc hôm nay phố một chuyến, tiện thể chuẩn luôn cả phần của Kỷ Hưng Quốc.

 

Diệp Oanh nhớ tới đó bà dì con dâu mua cho một cái đài radio.

 

Nếu bà dì đó thể đem cái khoe khoang, thì chắc chắn, cô cũng tặng một cái đài radio cho Kỷ Hưng Quốc, chắc sẽ sai nhỉ?

 

Thế là, Diệp Oanh nhân lúc mấy bà dì đang dạo quanh, nhanh nhẹn sắm một cái đài radio về.

 

Thấy cô xách một cái đài radio về, mấy bà dì mắt sáng lên.

 

“Thu Hồng, bà đồ con dâu bà cầm trong tay kìa."

 

Vương Thu Hồng đáp lời sang đồ vật trong tay Diệp Oanh.

 

Quả nhiên thấy một cái đài radio.

 

Không khỏi cau mày:

 

“Cô mua cái thứ gì?"

 

“Ôi dào, Thu Hồng, cái hiểu !"

 

Dì Châu vẻ khinh thường:

 

“Cái đó chắc chắn là cho ông Hưng Quốc !"

 

“Bà nghĩ xem, dây chuyền vàng đều mua cho bà , kiểu gì cũng mua cho ông Hưng Quốc chút đồ, đúng ?

 

Nếu thì coi !"

 

Một bà dì khác gật đầu theo:

 

“Cô con dâu , thật là hiếu thảo nha, chậc chậc chậc."

 

“Cô vợ , thật đấy."

 

, cái đài radio mua chắc ít tiền nhỉ?

 

Ông nhà bà chắc vui ch-ết mất!"

 

Thấy đều mỗi một câu khen ngợi, nụ mặt Vương Thu Hồng càng nén nổi, hư vinh thỏa mãn cực độ, Diệp Oanh dường như cũng thấy chướng mắt như nữa.

 

Diệp Oanh mấy vị dì và Vương Thu Hồng khách sáo một hồi.

 

Duy chỉ dì Ôn , mặt tuy cũng tươi , nhưng trong lòng nghĩ như .

 

[Xì, vài đồng tiền thối thì ghê gớm lắm ?

 

Chỉ khoe khoang mù quáng!

 

Ông già Kỷ Hưng Quốc cũng chẳng sống bao lâu nữa, tốn tiền mua cái thứ cho lão đúng là lãng phí, thà để tiền đó mà tiêu cho bản còn hơn!]

 

 

Loading...