Quân Hôn TN 80, Tôi Được Cưng Chiều Đến Tận Trời - Chương 174
Cập nhật lúc: 2026-04-01 21:03:19
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Chuyện ... thì cũng ông tăng giá là tăng giá !"
Trần Đại Đông gãi đầu, vẻ mặt cũng đầy bất lực.
“Thôi , đưa các vị loanh quanh mấy chỗ khác xem ."
Cứ thế, họ từ đại lý sang một đại lý khác trấn.
Người họ thu mua ngô với lượng lớn, còn là dài hạn, mắt đảo quanh họ hồi lâu lắc đầu bảo bán.
Thậm chí đến cả nguyên nhân cũng chẳng buồn .
Thế là họ dành ba bốn ngày nữa, chạy qua mấy thành phố lân cận thành phố Ha.
Trên xe, qua trò chuyện, Diệp Oanh mới Trần Đại Đông vì thường xuyên tiếp xúc với các thương lái ngô xung quanh nên quen khá nhiều .
Nếu thì cũng chẳng cách nào dẫn họ tìm nhà cung cấp .
Chạy đôn chạy đáo liên tục mấy ngày, cả ba đều mệt lử.
Vương Lập Quân áy náy vỗ vai Trần Đại Đông:
“Chuyện nếu thành công thì thể thiếu phần của , cứ yên tâm em."
Trần Đại Đông trông vẻ là sảng khoái, ha ha lớn:
“Lão Vương, ông gì thế, chuyện nhỏ đáng gì !
Năm đó nếu nhờ ông cứu một mạng thì ch-ết từ lâu !"
Mấy ngày chạy vạy , cũng là ai đồng ý nhà cung cấp cho họ, nhưng ít.
Có mấy ông chủ bảo ngô của khách quen cố định , cũng là bán sang Thâm Quyến, tuy hợp tác nhưng theo sản lượng hiện tại thì cách nào đáp ứng yêu cầu của Diệp Oanh.
Xem , bắt đầu nhúng tay từ đây .
Diệp Oanh còn cách nào khác, chỉ đành kéo Vương Lập Quân và Trần Đại Đông tiếp tục chạy về những nơi xa hơn về phía đông.
Vốn dĩ nghĩ ở vùng lân cận thành phố Ha thì lẽ còn gần Tân Thành hơn một chút, thể tiết kiệm một ít phí vận chuyển.
ngờ càng chạy càng xa.
Tiếp tục về phía đông thì Trần Đại Đông còn thông thạo như thế nữa, từng xa đến .
Diệp Oanh bỗng nhớ đến quê của Quách Phàm, hôm đó cô , sản lượng ngô bên chỗ họ cũng cao.
Thế là Diệp Oanh kịp thời bảo Vương Lập Quân chuyển hướng, định thử vận may xem .
Mấy họ ngoài mấy ngày, ngoài lúc ngủ tối thì cơ bản đều ở xe, thực sự mệt chịu nổi .
Lại chạy thêm gần ba trăm cây nữa mới tới huyện Cát Thủy.
Ngay trong ngày đầu tiên đến nơi, họ chạy qua bốn năm điểm bán buôn ngô, và đều sản lượng tương đối dư dả để cung cấp cho Diệp Oanh.
Nghe họ là từ nơi khác đến thu mua ngô, hai ba nhà đều bày tỏ ý hợp tác.
Không chỉ , qua so sánh vài nhà, nhóm Diệp Oanh phát hiện giá ngô ở huyện Cát Thủy rẻ hơn so với thành phố Ha và vùng lân cận một chút.
Chắc là liên quan đến yếu tố địa lý và sản lượng ở địa phương.
Nghỉ ngơi một ngày xong, Diệp Oanh cuối cùng chọn một nhà trong đó nhà cung cấp.
Nhà là nhà khiến cô yên tâm nhất trong đó.
Ông chủ nhà cung cấp quen , thể chịu trách nhiệm giúp giải quyết khâu vận chuyển từ đây đến cảng Tân Thành.
thêm tiền.
Sau khi cần trả thêm bao nhiêu phí vận chuyển, Diệp Oanh đồng ý sảng khoái.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/quan-hon-tn-80-toi-duoc-cung-chieu-den-tan-troi/chuong-174.html.]
Người bỏ công sức lao động , thêm chút tiền là chuyện bình thường.
Ít nhất thì điều giải quyết một vấn đề khá lớn cho cô.
Chương 149 Anh Liên Tề, cuối cùng cũng về
Nếu ông chủ thể cung cấp dịch vụ vận chuyển thì cô tìm công ty vận tải chạy tuyến cố định , tìm kiếm như mất thêm ít thời gian.
Nghĩ thôi thấy mệt tim .
Giờ thì , nhà cung cấp thể giải quyết vấn đề đó cho thì đương nhiên là nhất.
Diệp Oanh ngờ khi đến huyện Cát Thủy, việc diễn thuận lợi như , chỉ thấy chút thần kỳ.
So với việc liên tục gặp trắc trở ở thành phố Ha, tiến triển chẳng là quá suôn sẻ ?
Dùng một câu để miêu tả đại khái chính là:
“Đang đói mang bánh bao tới, đang buồn ngủ đưa gối đầu cho.”
Thấy Diệp Oanh đưa quyết định nhanh như , Vương Lập Quân và Trần Đại Đông cứ lo cô lừa.
Họ dùng kinh nghiệm của , mấy khuyên cô đừng đưa quyết định vội vàng như thế, hãy xem xét thêm.
Diệp Oanh cũng theo, khi ký thỏa thuận tạm thời quyết định xem các đại lý bán buôn khác.
khi tìm hiểu kỹ, cô phát hiện vẫn là nhà đầu tiên đáng tin cậy nhất.
Mấy nhà khác mấy nguồn lực, thậm chí nhiều giấy tờ còn đầy đủ.
Cứ như , nhóm Diệp Oanh lủi thủi đại lý ban đầu lọt mắt xanh.
Giống như dự liệu họ sẽ , ông chủ đại lý vẻ mặt đầy tự tin.
“Các vị chọn là sai , là nghề lâu nhất, cô thể hỏi các xưởng trong thành phố của chúng , bao nhiêu xưởng đều nhập hàng từ chỗ !"
“Nhu cầu của cô thể cung ứng , hơn nữa đại lý của chúng giấy tờ đầy đủ nhất, cần lo lắng."
Nói xong, ông chủ còn vỗ ng-ực tự tin.
“Được thôi, nhưng chúng cần sử dụng phương thức thanh toán bằng thư tín dụng (L/
C), chuyện ông tìm hiểu qua ?"
Trước khi tiến hành bước cuối cùng, Diệp Oanh quên hỏi điều quan tâm nhất.
Nếu ông chủ hiểu cái , cũng đồng ý theo phương thức thanh toán , thì những gì bàn bạc đó đều đổ sông đổ biển hết.
Ông chủ đó thấu hiểu:
“Cái đó đương nhiên hiểu chứ!
Nhà chúng dù cũng từng hợp tác với công ty lớn mà."
“ quản lý Diệp, hôm nay cô đúng là tìm đúng đấy!"
“Nếu đổi là mấy đại lý khác cô hỏi hôm nay, chắc chắn xong đều ngớ hết.
Mấy ông già đó bắt kịp thời đại chứ?"
“Cho nên , tìm là hợp lý nhất !"
Nghe ông chủ “nổ" một tràng, Diệp Oanh gượng gạo kéo kéo khóe miệng.
“Vậy , chúng cứ lập một thỏa thuận đơn giản , đó ông để địa chỉ, khi chúng về Thâm Quyến sẽ gửi hợp đồng cho ông."
Sau bao nhiêu ngày bôn ba, chuyện cuối cùng cũng sơ bộ chút tiến triển.
Vì phía Tân Thành Diệp Oanh vẫn qua, nên những chi tiết cụ thể cô tạm thời thể chi tiết với ông chủ đại lý Văn Hải, nên khi sơ bộ định sự hợp tác giữa hai , hai bên để s-ố đ-iện th-oại cho , Diệp Oanh định về luôn.