Quân Hôn Thập Niên 80: Nữ Phụ Tác Tinh Vừa Ngọt Vừa Quyến Rũ - Chương 46: Xưởng may nhiều như nấm sau mưa

Cập nhật lúc: 2026-03-07 14:41:57
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20qVxm1STp

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ông , Vu Hồng cũng nhận rằng dù họ cứng rắn đến thì thực tế vẫn chiếm ưu thế. Đinh quản lý chịu dẫn họ xem hàng chẳng qua là vì lúc nãy họ dọa cho khiếp vía.

Vả , hàng là của xưởng, bán cho ai chẳng là bán? Xử lý sớm là điều cho họ.

Hạ Khả Tình cũng hiểu đạo lý . Theo cô thấy, lô hàng thực sự . Chiếc áo sơ mi nữ cô xem chỉ lệch một chút ở cổ tay áo, ảnh hưởng đến việc bán buôn. Cô lật xem thêm vài chiếc khác: một chiếc tuột chỉ ở nách, khâu là xong; một chiếc khác thì vết mực nhỏ ở cổ tay, cái thể cắt ngắn tay áo hoặc sửa thành áo ngắn tay luôn cũng .

Kiếp Hạ Khả Tình là cực kỳ yêu thích đồ thủ công. Mà cái sở thích dễ gây nghiện lắm, giống như việc cô xem qua quá nhiều kiểu dáng hiện đại của đời , trong đầu đủ loại ý tưởng chín muồi, giờ tiền thời gian, thể bắt tay .

Nói cách khác, đời chỉ cần cô tự tìm đường c.h.ế.t, gả cho Thẩm Tễ Xuyên là chắc chắn sống an nhàn. Dỗ dành Thẩm Tễ Xuyên thật là sẽ tiền, thời gian để những việc thích. Đây là giấc mơ mà bao nhiêu khao khát!

Nếu thực sự , cô vẫn còn mấy cách tẩy vết bẩn cực thể thử nghiệm. Còn việc giặt xong mới bán thì cũng chẳng , sẵn tiện kiểm tra xem vải co rút phai màu .

Hạ Khả Tình khẽ gật đầu.

Vu Hồng nghiến răng: "Được, lấy hết, chúng ký hợp đồng ngay bây giờ!"

Đinh Kiến Phi: "..."

Bỗng nhiên ông thấy hối hận vì báo giá thấp quá, đáng lẽ cao hơn chút nữa. đ.â.m lao theo lao, giờ mà tăng giá thì hai phụ nữ chắc chắn sẽ loạn lên. Nếu để giám đốc chuyện, ông sẽ xong đời .

Cũng tại ông tham. Thực nếu ông nhận "quà" "biếu" một phần cho giám đốc thì chuyện coi như công khai. ông tham quá, nuốt trọn một , nên tuyệt đối thể để chuyện vỡ lở.

Thấy mặt Đinh Kiến Phi như đang táo bón, tâm trạng Vu Hồng lập tức lên hẳn. Mọi chuyện đó diễn thuận lợi.

Tuy nhiên, khi Vu Hồng ký hợp đồng và đặt cọc một phần tiền, Hạ Khả Tình vẫn lên tiếng thêm gì nữa.

Vu Hồng tranh thủ lúc vắng , ghé tai hỏi nhỏ Hạ Khả Tình: "Khả Tình, em tìm xưởng hợp tác ? Chị thấy xưởng Tuyết Phi cũng mà."

Hạ Khả Tình: "..."

Vừa nãy còn đấu với Đinh quản lý như "gà chọi" xong, giờ thấy ?

Cái từ "gà chọi" chỉ là tính từ thôi, ý chê bai gì. Bởi vì ban đầu khí giữa họ đúng là mấy thật.

Thấy vẻ mặt cạn lời của Hạ Khả Tình, Vu Hồng ho khan hai tiếng: "Hì, nãy còn thấy con bé hiểu chuyện đời lắm mà, giờ dở chứng thế?"

“Tên quản lý họ Đinh đó tuy rằng... khụ khụ, thực dụng quá mức, nhưng ông là ông , xưởng may là xưởng may, hai chuyện thể đ.á.n.h đồng một?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/quan-hon-thap-nien-80-nu-phu-tac-tinh-vua-ngot-vua-quyen-ru/chuong-46-xuong-may-nhieu-nhu-nam-sau-mua.html.]

“Chất lượng quần áo của xưởng , kiểu dáng , kiểm soát chất lượng cũng nghiêm ngặt, nếu hợp tác thì vẫn .”

Hạ Khả Tình đối với điều thì tán thành. suy nghĩ kỹ, xưởng may Tuyết Phi ăn phát đạt, hàng sản xuất lo bán . Trong tình huống , cô nhảy hợp tác cũng chỉ là "thêm hoa gấm". Hơn nữa, xưởng thiết kế của cô mới ở giai đoạn khởi đầu, thể bắt đầu đơn hàng vài vạn vài chục vạn chiếc. Một cái xưởng thành tựu như họ liệu thèm nhận đơn hàng nhỏ lẻ của cô ?

nhận, chắc chắn họ cũng chẳng mấy coi trọng. Trong một mối quan hệ hợp tác cực kỳ mất cân bằng như , cô buộc xem xét đến nhân phẩm của đối tác.

Nhìn cái bộ dạng "mắt mọc đỉnh đầu" của tên quản lý họ Đinh , tâm trí cô lập tức nguội lạnh. Không cô tự cao, cô chỉ điều hành xưởng thiết kế của chứ đấu trí đấu dũng với bên phía nhà máy. Nhìn vẻ mặt lão Đinh, cô thấy lão chẳng giống hạng rộng lượng gì. Vạn nhất lão đ.â.m lưng, chẳng lẽ nào cô cũng lặn lội đường xa tới đây để đối chất với lão? Thế thì mệt c.h.ế.t mất.

Thành phố Thâm Quyến rộng lớn thế , chỉ mỗi xưởng Tuyết Phi may quần áo. Ở thời hiện đại trong dòng thời gian của Hạ Khả Tình, ngành may mặc vùng Quảng Đông phát triển rực rỡ, xưởng may nhiều như nấm mưa. Thời tuy là song song, nhưng về cơ bản cũng tương tự. Không Tuyết Phi thì còn Tuyết Lạc, Tuyết Âm, Tuyết Nhân...

cũng thiếu một hợp tác như cô, mà cô cũng chẳng thiếu nhà máy. Tốt nhất là tìm một cái xưởng chất lượng đạt chuẩn nhưng kiểu dáng thời, sắp trụ nổi đến mức phá sản, lúc đó sự tồn tại của cô chẳng mang ý nghĩa khác ?

Tuy cô hoài bão gì lớn lao, nhưng cứ nghĩ đến là thấy phấn khích. Ai mà từng mơ "vị cứu tinh" cơ chứ? Như , cô thể sống những ngày tháng định trong một thời gian dài, tập trung kinh doanh xưởng thiết kế của .

Còn về , khi cô kết hôn với Thẩm Tễ Xuyên, cô sẽ là vợ quân nhân. Với phận đó lá chắn, cô cũng chẳng sợ ai lừa lọc. Đến lúc đó tiền cũng kiếm đủ , gì cũng .

Hạ Khả Tình tự thấy chí hướng của đúng là bõ bèn gì. Dù cô cũng theo kịch bản "nữ cường nhân" hô mưa gọi gió, thôi thì cứ yên tâm một "phú bà nhỏ" kiểu vợ hiền bé nhỏ .

Ngày Không Vội

Có điều, mấy lời tiện với Vu Hồng nên cô chỉ ậm ừ cho qua chuyện. May mà Vu Hồng cũng gì thêm, chắc là cảm thấy Hạ Khả Tình đủ chín chắn tuổi . Vu Hồng tự hỏi lòng , lúc bà bằng tuổi cô, bà chẳng hề tâm cơ như . Người trẻ mà, chút kiêu ngạo cũng là chuyện bình thường.

Bà vẫn nên nghĩ cách gom tiền thì hơn. Lô hàng của Vu Hồng tổng cộng hơn bốn vạn chiếc, dù mỗi chiếc chỉ hai ba tệ thì cũng bỏ gần mười vạn tệ tiền mặt. Bà mới chỉ trả bốn vạn, đó bộ tiền bà mang theo chuyến . Bà nỡ mở lời với Hạ Khả Tình. Dẫu thiếu tiền, nhưng bà lớn tuổi hơn cô nhiều, tuổi tác gần bằng , nỡ mở miệng mượn tiền một cô gái nhỏ?

Bà đang định chuyện thì Đinh Kiến Phi đen mặt .

“Hợp đồng ký xong , khi nào bà định kéo hàng ? nhắc nhé, đây là đầu hợp tác, bà thanh toán hết tiền hàng mới kéo hàng , nếu giải trình với xưởng .”

Đạo lý Vu Hồng tự nhiên hiểu rõ. Chờ thành khách quen , đương nhiên thể thanh toán chậm vài ngày. lấy một lúc nhiều hàng thế , áp lực đối với Vu Hồng là hề nhỏ.

Điều mà Đinh Kiến Phi chính là: xưởng cũng thể hỗ trợ liên hệ xe tải chở hàng. Chẳng qua lúc nãy tranh chấp với hai phụ nữ , đáng ghét nhất là bọn họ mồm mép quá lanh lợi, ông cãi , cuối cùng nắm thóp nên mới buộc ký lô hàng cho họ. Lão vốn hẹp hòi nên thèm cho Vu Hồng chuyện đó.

Ngược , Hạ Khả Tình đến từ hiện đại nên hỏi một câu hiển nhiên: “Chúng tàu hỏa tới, nhiều hàng thế e là thể mang hết một lúc , xưởng cung cấp dịch vụ giao hàng ?”

Đinh Kiến Phi như con mèo giẫm đuôi, nhảy dựng lên: “Cái gì? Tiền hàng còn trả hết mà chúng giao hàng tận nơi?”

Sắc mặt Vu Hồng cũng ngượng nghịu. Trước đây bà lấy hàng lượng ít, lên đến nghìn chiếc gọi là đơn hàng lớn , lấy nhiều hàng thế bao giờ? Thực tế mấy vạn chiếc quần áo ở đời chẳng là bao, nhà máy nhận đơn như chỉ tính là đơn nhỏ. đây là những năm 80, mấy vạn đơn hàng là con hề nhỏ .

“Một cái xưởng lớn như các ông mà ngay cả nghiệp vụ giao hàng cũng ?”

 

Loading...