“Cốc cốc ”
“Mời .”
Du Hướng Vãn hít sâu một , nở nụ rạng rỡ bước .
Phòng họp kín , cô bước , ánh mắt của tất cả đều tập trung cô.
Có dò xét, khinh thường, tò mò, tán thưởng.
Du Hướng Vãn mặt đổi sắc, bình tĩnh đặt chậu xuống.
“Chào các vị lãnh đạo, cảm ơn các vị lãnh đạo trong lúc bận rộn bớt chút thời gian xem bản kế hoạch của .”
“Để bản kế hoạch của sức thuyết phục hơn, mời các vị nếm thử sản phẩm dự định .”
Vì nhiều hơn ít, Du Hướng Vãn hai chậu, đều đậy nắp.
Cô mở nắp , hai mùi hương một ngọt một mặn phun trào , nháy mắt chen đầy cả phòng họp, khiến nhịn mà hít sâu.
Để hiệu quả hơn, hôm nay Du Hướng Vãn bao bì.
Bây giờ xem , quyết định chính xác.
Kẹo dừa màu trắng thoạt giống như những khối tuyết, thanh mát dễ chịu.
Ruốc cá màu vàng óng từng sợi từng sợi rắc trong chậu, tỏa mùi thịt thơm thuần túy.
Có nhịn bắt đầu nuốt nước bọt .
Lãnh đạo ở vị trí đầu vung tay lên, một đám lãnh đạo nhao nhao dậy, tốc độ tay cực nhanh, cầm kẹo dừa, thì là gắp ruốc cá.
“Oa!”
Có nhịn phát tiếng kinh hô.
Có dẫn đầu, những khác đều hùa theo lên tiếng.
“Ngon!”
“Kinh vi thiên nhân a! Không ngờ cá còn thể thành như thế !”
“Kẹo ngon, ngọt, nhưng ngọt!”
Cách mâu thuẫn, lãnh đạo ở vị trí đầu thấy lời bình luận , nghi hoặc.
Ông chọn một viên kẹo dừa trong chiếc đĩa nhỏ do cấp bưng tới .
Sau đó, liền cảm thấy lời bình luận đúng.
Vị ngọt của kẹo dừa dường như đến từ vị ngọt của bản quả dừa, chứ đến từ vị ngọt của đường.
Nhai một chút, còn thể ăn cùi dừa, đặc biệt dai ngon.
Ông ăn xong kẹo dừa, uống ngụm nước, ăn ruốc cá.
Ruốc cá mùi tanh nồng nặc, mà tỏa vị tươi ngon của hải sản, mặn thơm nức mũi.
Nếu dùng để ăn với cháo, chắc chắn ngon.
Bụng của đám giống như bụng của Lục Ứng Tranh , đều là động đáy.
Bất tri bất giác, hai chậu đồ ăn đều sạch bách.
Mọi vài cái, mùi vị còn , chiếc đĩa trống bày mặt chính là sự thật!
“Khụ khụ,” Đại lãnh đạo thòm thèm l.i.ế.m môi, “Tiểu Du a, tay nghề của cô thật tồi.”
Trên mặt Du Hướng Vãn luôn nở nụ nhàn nhạt, kiêu ngạo siểm nịnh : “Cảm ơn nể mặt.”
“Vậy xin báo cáo chi tiết chi phí của hai món đồ của nhé.”
Cô lải nhải báo giá nguyên liệu .
“Cộng thêm chi phí đóng gói, chi phí nhân công...”
Sau một hồi tính toán, cô một cái giá.
“Đây là giá gốc của chúng , nhưng chúng chắc chắn kiếm tiền...”
Lại một hồi, cuối cùng vài mức giá định giá thể trong tương lai.
Các lãnh đạo mà hai mắt phát sáng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/quan-hon-thap-nien-70-tieng-long-cua-vo-nho-qua-nghich-ngom-anh-si-quan-nghe-trom-den-nghien-luon-roi/chuong-123.html.]
Có lời!
Tuy mục đích ban đầu của việc thành lập nhà máy là để cung cấp nhiều cơ hội việc hơn, nhưng nếu thể kiếm tiền, thể để khu doanh trại chính thức và nhân viên việc đôi bên cùng lợi, chẳng là một mũi tên trúng hai đích, thực hiện win-win ?
Sự xuất hiện bất ngờ của Du Hướng Vãn, thể là để các lãnh đạo khu doanh trại thấy một tia sáng khác.
“Đồng chí Du,” Đại lãnh đạo đều gọi là đồng chí Tiểu Du nữa, trực tiếp thăng cấp thành đồng chí Du, “Bản kế hoạch của cô , sản phẩm cũng .”
“Điều nhất là, cụ thể, cân nhắc đầy đủ đến các tình huống của khu doanh trại chúng , bao gồm tình hình kinh tế, tình hình nguyên liệu sản vật, tình hình nhân sự vân vân.”
Chỉ thiếu nước thẳng là sinh vì khu doanh trại mà thôi.
Du Hướng Vãn nhàn nhạt khiêm tốn một chút: “Bởi vì đây là kế hoạch bắt đầu cân nhắc từ ngày đầu tiên đến đây.”
Mọi kinh ngạc.
“Sớm như !”
Ngày đầu tiên a!
Cũng quá lo xa ?
Du Hướng Vãn từ ngày đầu tiên bắt đầu lên kế hoạch cho sự nghiệp tương lai!
Có nhịn hỏi: “Công việc ở lớp Dục Hồng cũng trong phạm vi kế hoạch của cô ?”
“Cái thì ,” Du Hướng Vãn ăn ngay thật, “Vốn dĩ dự định kế hoạch chín muồi, điều kiện gia đình chín muồi mới nộp kế hoạch, bây giờ thời gian vặn.”
“Công việc ngoài kế hoạch ở lớp Dục Hồng , chỉ thể là niềm vui bất ngờ.”
“Khoảng thời gian , việc ở lớp Dục Hồng vui vẻ, chung sống với bọn trẻ cũng .”
Du Hướng Vãn phát biểu một phen cảm nghĩ xong, liền các lãnh đạo khách sáo mời khỏi văn phòng, bởi vì họ còn tiếp tục thảo luận.
biểu cảm của họ khi rời , Du Hướng Vãn cảm thấy đợt .
Cô vui vẻ ngâm nga bài hát về đến nhà, bưng hai đĩa đồ ăn, vẫn là kẹo dừa và ruốc cá.
Đồ thể để cho nhà chứ?
Cô về phía lớp Dục Hồng.
Bọn trẻ lớp Dục Hồng thấy cô đến, giống hệt như fan hâm mộ đời thấy thần tượng , điên cuồng vô cùng.
“Cô giáo Du nhỏ!”
“Cô giáo Du! Cuối cùng cô cũng đến ! Em nhớ cô quá a!”
“Cô giáo Du, cô bưng cái gì ? Hơi thơm thơm!”
Du Hướng Vãn chặn ở giữa phòng học, vẫn là mấy giáo viên còn liên thủ, mới giải cứu cô .
Kết quả, duy trì xong trật tự, khi Du Hướng Vãn mở nắp đĩa , hỗn loạn .
Là kích động đến mức hỗn loạn.
Bọn trẻ tuy đó là cái gì, nhưng mùi vị lừa !
Các bạn nhỏ đều tinh ranh, thứ ngon , ngửi một cái, cảm giác đầu tiên sẽ cho chúng .
Đây là thiên phú của chúng.
Bây giờ thiên phú liền cho chúng , thứ mắt, nhất định ngon!
Quả nhiên, kẹo dừa thơm ngọt nhanh chinh phục trái tim của bọn trẻ.
Chúng đặc biệt thích loại kẹo ngòn ngọt .
Ăn kẹo xong, thì ăn ruốc cá.
Ruốc cá mằn mặn thơm thơm mang theo mùi vị đặc trưng khi sấy khô, mở một cánh cửa mới cho vị giác của bọn trẻ.
“Oa, đây em từng ăn thứ gì như thế !”
“Ngon quá mất!”
Du Hướng Vãn giao lưu cảm nhận với bọn trẻ.
Có câu tục ngữ đúng a, lúc trẻ con quấy, bạn sẽ cảm thấy chúng là thiên thần nhất thế giới.