Những ngày tiếp theo, Giang Nghiên cơ bản ở lì trong doanh trại, nghiên cứu chiếc máy phát điện diesel duy nhất của đoàn.
"Chị dâu, đây chính là máy phát điện diesel của đoàn chúng ."
"Tháo ."
"Hả?"
"Tháo, tháo ?"
Giang Nghiên đến đòi tháo máy phát điện, các binh lính xót xa thôi, đoàn họ chỉ mỗi một chiếc máy phát điện diesel , bình thường đều nỡ dùng.
thủ trưởng dặn dò .
Mọi cũng đành theo lời Giang Nghiên, từng chút từng chút tháo dỡ máy phát điện.
Cùng lúc đó.
Ba chiếc xe tải màu xanh quân đội rời khỏi doanh trại Đoàn 2.
Người lái xe là chiến sĩ của tiểu đội ô tô, ghế là một lính hậu cần, trong lòng ôm khư khư một chiếc hộp sắt khóa c.h.ặ.t, xe còn hai chiến sĩ nhỏ đeo s.ú.n.g trường.
Ra khỏi doanh trại, ba chiếc xe tải liền chia ba ngả.
Trên một chiếc xe tải trong đó.
Chiến sĩ nhỏ vũ trang đầy đủ ở hàng ghế , thấy dáng vẻ căng thẳng của lính hậu cần bên cạnh, khỏi trêu chọc:" Trương Minh, căng thẳng cái gì chứ? Chúng thu mua rơm rạ, đ.á.n.h trận ."
Lính hậu cần Trương Minh lườm một cái, mắng:"Cậu thì cái rắm, trong cái hộp sắt là gì ?"
"Tiền chứ gì." Chiến sĩ ở ghế phụ lái xen ,"Nếu thì tại chúng vũ trang đầy đủ."
Lính hậu cần khẩy,"Cậu bao nhiêu tiền ?"
"Trọn vẹn một vạn đồng!"
Không đợi đoán, lính hậu cần trực tiếp đưa đáp án, trong xe im lặng một giây, ngay đó bùng nổ tiếng kêu kinh ngạc.
"Đệt!"
"Trời đất ơi!"
"Một vạn đồng! Cả đời từng thấy nhiều tiền như ."
Họ chỉ là những chiến sĩ nhỏ bình thường, trợ cấp một tháng cũng chỉ sáu bảy đồng, một năm cũng chỉ 84 đồng.
Một vạn đồng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/quan-hon-thap-nien-70-quan-tau-mot-thai-ba-bao-va-mat-cuc-pham/chuong-125-that-hay-gia-vay.html.]
Họ nhịn ăn nhịn uống tích cóp cả đời cũng đủ.
Chiến sĩ nhỏ lái xe vội vàng lên tiếng dặn dò:"Trương Minh, ôm c.h.ặ.t hộp tiền đấy, ngàn vạn đừng rơi."
Trương Minh :"Cậu lái xe cho vững , đừng hất văng hộp tiền ngoài, nếu đến lúc đó đều đổ tại đấy."
"Kỹ thuật lái xe của ông đây nhất tiểu đội, yên tâm , đảm bảo vấn đề gì."
Sau khi hết sốc, chiến sĩ ở ghế phụ lái cảm thán:"Trương Minh, phòng hậu cần các thật sự tiền quá, hai chiếc xe chắc cũng là một vạn đồng nhỉ."
Chiến sĩ nhỏ hậu cần vô cùng tự hào.
"Đó là tất nhiên, xưởng thức ăn chăn nuôi của đoàn chúng kiếm nhiều tiền lắm, ba vạn đồng thì thấm tháp gì, ban trưởng của chúng đến cuối năm, đoàn chúng thể dư mấy chục đến cả trăm vạn đấy."
"Bao nhiêu?"
"Mấy chục vạn?"
"Thật giả ? Trương Minh, lừa chúng đấy chứ?"
"Đương nhiên là thật ."
Nghe những lời kinh ngạc của đồng đội, chiến sĩ nhỏ hậu cần cảm thấy vinh dự lây.
Trước đây vị trí của phòng hậu cần họ trong đoàn chút khó xử, quan trọng ư, họ quản lý bộ vật tư.
quan trọng ư, họ chẳng quân công gì.
Không giống như các doanh chiến đấu khác, họ thể thực hiện đủ loại nhiệm vụ, giấy khen nhận hết tờ đến tờ khác, thậm chí còn cả huân chương quân công.
Hậu cần họ tuy cần cù chăm chỉ, nhưng lập quân công thì khó.
"Trương Minh, trại lợn của đoàn còn mấy trăm con lợn, qua năm chắc bán ít tiền nhỉ? Hậu cần năm nay hào phóng chút , mua thêm cho chúng ít áo khoác quân đội."
Trương Minh lắc đầu,"Chính ủy lợn ở trại lợn bán lấy tiền, giữ cho chúng tự ăn."
Chiến sĩ nhỏ của tiểu đội ô tô một nữa kinh ngạc.
"Giữ hết cho chúng ?"
"Vậy chẳng chúng thể ngày nào cũng ăn thịt ?"
Trương Minh gật đầu,"Chắc chắn , đến trại lợn, lứa lợn con đầu tiên năm sáu chục cân , đợi thêm hai ba tháng nữa ước chừng là thể thịt ."
"Ái chà, ông đây là vớ vận may lớn cỡ nào , thế mà phân đến Đoàn 2 chúng phục vụ."
Chiến sĩ ở ghế phụ lái may mắn thôi, là tân binh năm nay, ngờ đúng thời điểm Đoàn 2 phất lên.
Lính hậu cần tự hào :"Cứ chờ xem, Đoàn 2 chúng chắc chắn là đoàn giàu nhất quân khu."