“Nghe xong lời kể của Hà Điềm Điềm, Chu Chính Đình trực tiếp bảo hai báo công an.”
Hà Điềm Điềm chút do dự:
“ báo công an thì chuyện xé to quá ?
Biết mà tổng biên tập Tống đưa đến giải quyết xong thì ."
Giang Thanh Nguyệt cũng do dự Chu Chính Đình.
Thì thấy :
“Đám mà chút ấn tượng, là lũ du côn tiếng ở Bắc Kinh, thương lượng điều kiện với loại sẽ lợi lộc gì , tin , chuyện bắt buộc báo công an, chúng tin tưởng công an."
“Bây giờ tìm Vệ Đông, sẽ , yên tâm."
Nói xong, Chu Chính Đình lái xe đến địa điểm đàm phán mà Hà Điềm Điềm chỉ.
Nghe thấy bên trong quả thực tiếng động của ít , Chu Chính Đình trực tiếp đẩy cửa bước .
Đám bên trong thấy mặc một bộ quân phục thì giật nảy .
“Đứa nào gọi đến thế ?"
Giang Vệ Đông thấy là Chu Chính Đình, lập tức như thấy cứu tinh, nhất thời quên mất việc đổi cách xưng hô:
“Em rể!"
Chu Chính Đình gật đầu với , khóe môi khẽ nhếch lên, vẻ hài lòng với cách gọi .
Chu Chính Đình sải bước đến mặt Tứ ca, giễu cợt:
“Sao?
Không nhận ?"
Lúc Tứ ca mới bừng tỉnh đại ngộ:
“Ối chà!
Ô kìa, đây chẳng là Chu Chính Đình ?
Đình ca lừng lẫy trong đại viện ai mà chứ?"
“Mấy năm xuống nông thôn thanh niên tri thức ?
Sao giờ ngoắt một cái mặc quân phục lên thế , chậc chậc chậc, thật đáng nể!
là một viên gạch, cần là mặt."
“Anh em, xem giác ngộ của cao thế nào, chúng xem, nào?
Hôm nay đến tìm việc?
đang bận đây, thời gian tiếp ."
Đám lời Tứ ca cũng nhao nhao rộ lên.
Chu Chính Đình dùng đầu lưỡi đẩy đẩy thành má:
“Hôm nay đến đây cũng để tán gẫu với , đ-ập nát sạp hàng của khác, đến hỏi xem ý là thế nào?"
Tứ ca hừ lạnh:
“Cậu ?
Anh vợ của ?
Không ngờ thằng nhãi quen cũng nhiều gớm, loáng cái mời bao nhiêu cứu binh thế ."
Chu Chính Đình gì, coi như mặc nhận.
“ mà Đình ca , lời xin với , bất kể là vợ gì của , dù cũng là phá quy tắc , cướp mối ăn của , thì chuẩn tâm lý trả giá, chuyện ai đến cũng vô dụng."
Chu Chính Đình hừ lạnh:
“Quy tắc?
Quy tắc đặt thì ai cũng tuân theo?"
“ , gần đây công an Bắc Kinh đang điều tra một vụ buôn lậu, thứ buôn lậu chính là radio nhập khẩu, liên quan đến các ?"
Tứ ca xong khí thế lập tức xẹp xuống, thể tin nổi Chu Chính Đình.
“Làm thể?!
Radio của đều từ nguồn chính ngạch mang về, buôn lậu gì chứ, hiểu."
Chu Chính Đình :
“Không hiểu ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/quan-hon-thap-nien-70-ngot-ngao-nhu-mat-vua-nuoi-con-vua-lam-nghien-cuu-khoa-hoc/chuong-99.html.]
Chuyện buôn lậu là , công an tự nhiên sẽ điều tra rõ mười mươi, đến lúc đó là ai , ai tham gia, một kẻ cũng thoát ."
“Vậy hôm nay một chuyện mà thể hiểu nhé, đám radio của các là từ Hong Kong về , các lấy hàng từ bên đó, qua tay bán là lãi gấp mấy , xem đây tính là phá hoại thị trường, đầu cơ trục lợi ?"
Lời Chu Chính Đình dứt.
Mấy bao gồm cả Tứ ca đều chút yên.
“Tứ ca, là tiền chúng cứ bồi thường cho xong, đừng gây chuyện lúc nước sôi lửa bỏng nữa."
“ đấy, thấy chúng nên rút lui ."
Không đợi mấy thương lượng xong, Chu Chính Đình trực tiếp ngay cửa lớn.
“Nói thật cho các , khi đến đây báo cảnh sát , bây giờ thì muộn ."
Mấy xong, sợ đến mức chạy loạn xạ.
Muốn xông ngoài.
Chu Chính Đình cầm một cây gậy, thản nhiên ở cửa:
“ xem hôm nay đứa nào dám , đứa nào thì bước qua xác ."
lúc đám đông định cùng xông lên, Giang Thanh Nguyệt và Hà Điềm Điềm dẫn theo công an vặn chạy tới.
Giang Thanh Nguyệt thấy Chu Chính Đình cầm gậy thì giật :
“Có chuyện gì ?
Sao đ-ánh nh-au ?"
Chu Chính Đình :
“Không , dọa bọn họ chơi thôi, em xem Vệ Đông thế nào ."
Công an còng tay mấy , lật tìm trong kho phía thấy ít radio buôn lậu.
“Đồng chí, phiền cùng về đồn công an phối hợp điều tra."
Chu Chính Đình gật đầu:
“Yên tâm, chúng sẽ đến ngay."
Trên đường đến đồn công an, Cố Thiếu Bình còn nhịn phàn nàn:
“Anh xem hôm nay là cái chuyện gì?
Đã bảo là đàm phán, đàm phán tận đồn công an thế , thấy mất mặt ?"
“Còn nữa, bận rộn nửa ngày trời, mắt thấy sắp xong xuôi đến nơi , bỗng dưng lù lù xuất hiện một thằng nhãi, hóa mới là em rể xịn của Vệ Đông đấy."
Tống Tri Hạ nắm c.h.ặ.t vô lăng, mím môi:
“Em rể gì chứ, và Giang Thanh Nguyệt ly hôn ."
Chương 83 Đối với liên quan thì thật nhiệt tình
Cố Thiếu Bình khẩy một tiếng:
“Mà đừng nhé, thằng nhãi đó thấy quen mắt, nhất thời nhớ gặp ở , thì cũng khá bản lĩnh."
Tống Tri Hạ hừ nhẹ:
“ thấy đó là liều mạng thì ."
Đợi hai tình nguyện đến đồn cảnh sát.
Giang Vệ Đông đơn giản trình bày tình hình với công an xong.
Giang Vệ Đông dẫn Giang Thanh Nguyệt tới:
“Tổng biên tập Tống, đồng chí Cố, hôm nay đa tạ hai vị giúp đỡ, nếu còn chẳng là ai ."
Giang Thanh Nguyệt cũng theo cảm ơn:
“Hai ngày đang thí nghiệm ở căn cứ quê, đợi thời gian tới nhất định sẽ mời các ăn cơm!"
Giang Vệ Đông ừ ừ gật đầu:
“Lần phiền các quá, bữa cơm nhất định mời."
Cố Thiếu Bình huých Tống Tri Hạ một cái:
“Được thôi, đợi đồng chí Giang nhớ mời chúng một bữa thịnh soạn đấy nhé."
Mấy vui vẻ, tất cả đều thu tầm mắt của Chu Chính Đình bên cạnh.
Chu Chính Đình bĩu môi, phụ nữ bình thường đối với thì hung dữ.