“Mà thực tế là, ngay cả ở một thành phố lớn như Kinh Thị.”
Mùa đông cũng đối mặt với vấn đề khó khăn trong việc ăn rau.
Chưa tới các thành phố miền Bắc khác.
Cứ đến mùa đông là các loại rau thể ăn nếu cải bắp thì cũng là củ cải, thì cũng là cải muối và củ cải muối.
Nếu thể phát triển rau nhà kính, lai tạo những giống cây phù hợp hơn để trồng trái vụ.
Như , cho dù là mùa đông cũng thể ăn rau củ quả tươi .
Hơn nữa như , cũng thể giúp những nông dân thêm cơ hội tăng thêm thu nhập.
Chu Chính Đình xong thì suy nghĩ một lát, đó khỏi cảm thán:
“Vẫn là em nghĩ xa, đây ở Nam Đảo quen , còn khái niệm gì về bốn mùa nữa, em như , mới nhớ hồi mùa đông ở Kinh Thị, còn cả lúc ở quê em khi xuống nông thôn trải qua những ngày tháng như thế nào!"
Giang Thanh Nguyệt :
“Đừng chuyện ngày xưa nữa, ngay mấy ngày nay phát hiện các loại rau chúng ăn cũng hạn chế ?"
Chu Chính Đình gãi tai :
“Chắc là do em nấu ngon quá, nhận , nhưng chắc là ăn lâu thì cũng sẽ cảm giác thôi."
“ cũng thấy, bây giờ mức sống của chung đều cải thiện, cũng đến lúc ăn ngon !"
Giang Thanh Nguyệt thấy Chu Chính Đình như , liền hài lòng gật đầu:
“Kế hoạch phía em cũng coi như hòm hòm , Tết em sẽ tới trao đổi với Viện trưởng Cận một chút."
Chu Chính Đình thấy liền hỏi:
“Chẳng vẫn còn một cái nữa ?
Anh ngờ em ngoài Viện Nông nghiệp tìm công việc gì khác?"
Nhắc tới chuyện , Giang Thanh Nguyệt còn chút ngại ngùng.
“Hai hôm Giáo sư Vương gọi điện cho em, hy vọng em thể tới Thanh Bắc giáo sư thỉnh giảng, thỉnh thoảng tới giảng bài cho sinh viên, hoặc là lúc ở căn cứ thí nghiệm thì tới chỉ dẫn một chút, thấy thế nào?"
Chu Chính Đình vội hỏi:
“Bên Viện Nông nghiệp đồng ý ?"
Giang Thanh Nguyệt ừ một tiếng:
“Giáo sư Vương là với Viện trưởng Cận , chủ yếu là xem ý tứ phía em thế nào thôi."
Chu Chính Đình thầm giơ ngón tay cái tán dương cô, chân thành khâm phục :
“Nhà chúng thể một nữ giáo sư trẻ tuổi như thấy cực kỳ tự hào, nhưng chỉ sợ em vất vả quá ?"
Giang Thanh Nguyệt :
“Vất vả thì cũng bình thường, một tháng nhiều nhất cũng chỉ hai tiết học thôi, nhiều ."
“Vậy là em vẫn đúng ?
Vợ ơi."
“Vâng, em chỉ cảm thấy sức lực của một là hạn, nhân tài về phương diện của đất nước chúng vẫn còn thiếu thốn, nếu em thể đem những lý niệm tiên tiến của đời dạy cho , hưng khởi cũng thể khiến ngành của chúng phát triển nhanh hơn một chút."
Chu Chính Đình xong, nhịn đưa tay xoa xoa tóc cô:
“Vợ ơi, em nghĩ kỹ thì cứ mạnh dạn mà , chỉ cần là những gì em , sẽ luôn ủng hộ em."
Chương 482 Đại kết cục 3:
Đoàn tụ
Cả gia đình bốn khi rời khỏi sân bay, liền trực tiếp lên xe của Giang Vệ Đông.
Định bụng lát nữa sẽ tiện đường ghé qua nhà hàng một chuyến, cho trong nhà thấy một cái, cũng để họ khỏi lo lắng.
Vì đông , mỗi qua vài câu, từ lúc nào mất khá nhiều thời gian.
Cộng thêm việc vốn dĩ ở sân bay trì hoãn một lúc, lúc thời gian là bảy tám giờ tối .
Giang Thanh Nguyệt thời gian, lo lắng bố chồng ở nhà đợi quá sốt ruột, liền vội vàng bảo Giang Vệ Đông đưa mấy về.
Lúc tại Chu gia trong đại viện.
Chu mẫu từ buổi chiều bắt đầu chuẩn cơm tối.
Nghĩ đến việc Giang Thanh Nguyệt và hai đứa nhỏ đều thích ăn lẩu, cộng thêm thời tiết Kinh Thị lạnh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/quan-hon-thap-nien-70-ngot-ngao-nhu-mat-vua-nuoi-con-vua-lam-nghien-cuu-khoa-hoc/chuong-583.html.]
Nên bà chuẩn sẵn nước lẩu, thái nhiều thịt bò, thịt cừu tươi, còn nhiều đĩa rau phụ ăn kèm.
Nào ngờ đợi mãi đợi mãi mà cũng thấy .
Sau đó vẫn là Giang Vệ Đông gọi điện thoại từ sân bay tới là máy bay trễ chuyến, bảo họ đừng lo lắng.
Hai ông bà lão đành đợi từ ban ngày đến tận lúc trời tối mịt.
Nước lẩu hâm hâm , than hoa cũng mấy , vẫn thấy động tĩnh của xe cộ .
Mí mắt của Chu mẫu từ sáng cứ giật liên tục, đợi đến tận bây giờ mà thấy con trai con dâu và cháu nội cháu ngoại.
Bà liền yên nữa:
“ ngoài xem ."
Chu lão thấy , vội vàng kéo bà trở :
“Bên ngoài tối trơn, đường là băng, bà mà tìm?"
“Vậy ông xem ?
Sao vẫn tới."
“Đừng cuống, để gọi cái máy gì truyền tin của Vệ Đông xem."
“Là máy nhắn tin bP."
Chu lão tới bên cạnh điện thoại, đang định nhấc máy.
Lại thấy tiếng chuông điện thoại reo lên , còn tưởng là Giang Vệ Đông gọi tới.
Bà vội vàng máy:
“Alo, là Vệ Đông ?
Đã đón ?"
Đối phương ông hỏi , còn sững sờ một lát, vội :
“Lão Chu, là lão Lưu đây mà."
Chu lão , thì là bạn già của , liền vội hỏi:
“Muộn thế , chuyện gì ?"
Nếu chuyện gì thì ông còn gọi điện thoại đây.
Hơn nữa lão Lưu bình thường cứ thích ngóng mấy tin vỉa hè của khác, ông cũng thích lắm.
Chu lão đang định hàn huyên vài câu cúp máy, nào ngờ lão Lưu hỏi ông:
“Thằng bé Chính Đình vẫn về ?
chút chuyện hỏi nó."
Chu lão hì hì :
“Vẫn , là máy bay trễ chuyến, chắc là một lát nữa, để mai bảo nó gọi cho ông nhé!"
Đối phương thấy , liền buột miệng :
“Máy bay trễ chuyến?
Ông vẫn ?
Xảy chuyện lớn !"
Chu lão dọa cho giật thót, vội vàng hỏi:
“Xảy chuyện lớn gì cơ?"
“Nói là máy bay cướp đấy, mới cất cánh bao lâu đầu !"
Chu lão xong liền ho khan mấy tiếng liên tục, một khí nghẹn hỏi:
“Sao thế ?"
“Sao , đây là thật đấy, đó Chính Đình nhà ông vật lộn với tên hung thủ, mãi mới khống chế , máy bay gặp sự cố."
Chu lão xong sắc mặt tái mét, đột nhiên dậy cái gì đó.
Suýt chút nữa thì ngất , ông liền vội vàng nắm c.h.ặ.t điện thoại bám ghế phịch xuống.
Chu mẫu ở bên cạnh thấy cũng sợ hãi run rẩy, mặc dù tai nghễnh ngãng rõ âm thanh trong điện thoại.
thần sắc của ông nhà là chắc chắn xảy chuyện lớn gì .